Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 191:
Khi Cố Tiểu Khê đang ngọt ngào thưởng thức tôm, Phó Gia Ni ngồi bên cạnh mà thèm đỏ cả mắt, ánh mắt lén lút liếc về phía Chung Quắc m lần, mong cũng biết quan tâm một chút mà giúp cô bóc tôm.
Nhưng tiếc thay, ngoài việc tự ăn cơm, suốt bữa Chung Quắc chỉ chăm chăm hỏi chuyện Liên phó Lý Khôn và Trụ Tử, hoàn toàn chẳng đoái hoài gì đến Phó Gia Ni.
Phó Gia Ni trong lòng đủ mùi vị đan xen, cảm giác như... trước đây cô thật sự đã nghĩ quá nhiều.
Vị Phó đoàn Lục kia, vừa cao vừa đẹp trai, chức quân đội cũng cao, lại còn cực kỳ quan tâm chị Cố, đúng là chẳng thể nào hứng thú với Chung Quắc nhà cô được.
Nghĩ đến đây, cô Cố Tiểu Khê cũng th thuận mắt hơn nhiều.
Cố Tiểu Khê đâu biết, Phó Gia Ni từng mang đầy ác cảm với cô, mà giờ lại vì m con tôm Lục Kiến Sâm lột cho cô mà bỗng nhiên dịu .
Nếu cô mà biết chuyện này, chắc c sau này sẽ bảo Lục Kiến Sâm tr thủ thể hiện trước mặt khác nhiều vào!
Sau bữa cơm, mọi thống nhất sáng mai sẽ xuất phát, ai n cũng tản ra nghỉ ngơi.
Lục Kiến Sâm tắm, cũng sớm đóng cửa ngủ.
Chỉ là, khi nằm nghỉ, cơ thể lại hơi căng cứng, thậm chí còn chút kh dám ôm l cô vợ nhỏ đang nằm bên cạnh trong tầm tay.
Cố Tiểu Khê kh hiểu gì, còn chủ động rúc vào gần hơn.
Bởi vì Lục Kiến Sâm ấm, dựa vào th dễ chịu.
Lục Kiến Sâm thì khổ sở lắm , cơ thể mềm mại của cô cứ thế dán sát lại, lý trí cũng dần dần bay biến.
Chẳng m chốc, tay đã hành động trước cả não, vòng qua ôm chặt l vòng eo mềm mại của cô.
Nhưng kh dám tiến thêm bước nào, chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng cô một cái, dịu giọng dỗ: "Nhắm mắt lại ngủ !"
Cố Tiểu Khê nghe lời thật, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ.
Một phút sau, Lục Kiến Sâm hôn nhẹ lên trán cô một cái.
Cố Tiểu Khê tưởng chỉ là nụ hôn chúc ngủ ngon, nên yên tâm ngủ tiếp.
Hai phút sau, Lục Kiến Sâm lại ghé sát tai cô, giọng dịu dàng năn nỉ: "Vợ à, em nghỉ ngơi thêm một ngày nữa nhé?"
Cố Tiểu Khê còn chưa kịp phản ứng, nụ hôn của Lục Kiến Sâm đã phủ xuống, cuốn l tất cả.
Đêm nay, định sẵn là một đêm khiến ta tim đập mặt đỏ, kh thể nào ngủ nổi!...
Sáng hôm sau, Cố Tiểu Khê trong tình trạng uể oải được Lục Kiến Sâm bế lên xe.
Lục Kiến Sâm lái xe, Cố Tiểu Khê ngồi ghế phụ suốt dọc đường, gật gà gật gù buồn ngủ.
Sợ cô ngủ kh ngon, Lục Kiến Sâm l chăn đắp cho, còn chuẩn bị cả gối mềm.
Lúc lái xe, thỉnh thoảng lại liếc mắt sang để kiểm tra tình hình của cô vợ nhỏ.
Tề Sương Sương mà cảm khái kh thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-191.html.]
Cô cảm th, đàn yêu chiều vợ như Lục Kiến Sâm, đúng là hiếm th trên đời.
Dù , cô cũng gần như chưa từng th ai như vậy!
Phó Gia Ni cũng th xúc động, nhưng cô nghĩ đến chuyện khác: lẽ Chung Quắc nhà cô cũng nên được rèn luyện nhiều hơn, học hỏi Phó đoàn Lục một chút.
Cố Tiểu Khê thì kh hề biết đang được hai cô gái kia ghen tị sâu sắc, chỉ lặng lẽ đưa tay trong chăn xoa xoa cái eo đang đau nhức.
Khi liếc Lục Kiến Sâm, trong mắt cô tràn đầy oán niệm.
Dường như cảm nhận được sự khó chịu và oán trách của cô, rảnh một tay ra, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
"Ngủ ngon một chút , ngủ dậy là ổn thôi!"
Cố Tiểu Khê hất tay ra, kh thèm để ý đến , kéo chăn cuộn lại.
Tề Sương Sương th cảnh đó cũng kh nhịn được mà bật cười.
Cô kh ngờ, hai kia cũng lúc giận dỗi nhau thế này.
Xe chạy suốt nửa ngày, cuối cùng cũng dừng lại nghỉ ngơi ở một đoạn đường núi qu co.
Mọi ăn trưa đơn giản xong, lại tiếp tục lên đường.
Lần này, cầm lái là Lý Khôn, còn Cố Tiểu Khê thì chủ động chuyển xuống khoang sau xe.
Gió thổi một hồi, cuối cùng cô vẫn bị Lục Kiến Sâm nhét vào túi ngủ, bế cả lẫn túi suốt chặng đường.
Chiều năm giờ, cuối cùng bọn họ cũng đến khu vực Cát Lĩnh.
Mười ngày trước nơi này vừa một trận tuyết lớn. Tuyết ở chân núi bây giờ gần như đã tan hết, nhưng trong rừng sâu vẫn còn một lớp tuyết mỏng, gió thổi tới cũng lạnh buốt.
Vì đoạn đường phía trước quá hẹp, xe kh thể tiếp, mọi đành xuống xe bộ.
Cố Tiểu Khê còn tưởng họ sẽ mất thời gian dựng lều trại, ai ngờ trên con đường mòn từ trên núi lại một xuống.
"Kiến Sâm, em dâu, bên này!"
Cố Tiểu Khê sững một chút, nhận ra gọi họ là Tư Nam Vũ thì lập tức quay sang Lục Kiến Sâm.
"Em kh nhầm đ chứ?"
Lục Kiến Sâm mỉm cười gật đầu: "Trước khi đã báo cho Nam Vũ, đến sớm hơn một ngày nên đã qua đây trước ."
Khi Tư Nam Vũ tiến lại gần, Cố Tiểu Khê cảm th tay áo bị Tề Sương Sương kéo nhẹ.
"Đây là bạn của Phó đoàn Lục nhà chị à? Đẹp trai ghê!"
Cố Tiểu Khê th vành tai Tề Sương Sương hơi đỏ lên, trong lòng chợt hiểu ra ều gì đó.
"Ừ. Họ là bạn th mai trúc mã đ, để chị giới thiệu cho."
Sau khi chào hỏi Tư Nam Vũ xong, cô kéo Tề Sương Sương lại, nghiêm túc giới thiệu: " Tư, đây là bạn duy nhất của em ở Th Bắc, cô là Tề Sương Sương. Trong m ngày ở Cát Lĩnh, nếu em và Lục Kiến Sâm chỗ nào kh chăm sóc được, giúp em để ý đến cô nhé!"
Chưa có bình luận nào cho chương này.