Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 201:
Cố Tiểu Khê hớp một ngụm c gà, cảm khái: "Nhân sâm trăm tuổi đúng là khó kiếm thật đ!"
Tư Nam Vũ kh nhịn được bật cười: "Nếu dễ kiếm thì đâu đắt như vậy, tiền cũng chưa chắc mua được."
Thực ra, tìm được nhân sâm trên mười năm tuổi đã là may mắn lắm .
Huống chi, trong một ngày mà họ tìm được tận ba cây!
Vận may này đủ khiến ta ghen tỵ !
Lục Kiến Sâm cưng chiều xoa nhẹ đầu cô bé: "Chỉ cần chúng ta kiên nhẫn, nhất định sẽ tìm được."
Lần này kh thì lần sau, hoặc lần sau nữa!
Ăn no xong, mọi nghỉ ngơi nửa tiếng, sau đó lại tiếp tục tiếp.
Đến hai giờ sáng, họ vẫn chưa phát hiện nào mới, nhưng d.ư.ợ.c liệu th thường thì đã đào đầy một túi.
Ba giờ sáng, Cố Tiểu Khê đã bắt đầu ngáp vì buồn ngủ.
Làm đây, bình thường cô ngủ sớm, giờ này thật sự kh chịu nổi nữa !
Lục Kiến Sâm nắm tay cô, nhẹ giọng nói: "Chúng ta tìm chỗ nghỉ một lát nhé."
"Kh đâu, em vẫn còn chịu được." Cố Tiểu Khê kh muốn trở thành kéo chân cả nhóm.
Dù cũng là cô chủ động đề xuất ra ngoài ban đêm mà.
"Hay là, tụi nghỉ ngay tại chỗ luôn ?" Tư Nam Vũ bất ngờ đề nghị.
cảm th Tề Sương Sương chắc cũng mệt lắm , chỉ là đang cố chịu đựng mà kh nói ra thôi.
Lục Kiến Sâm gật đầu: "Cũng được."
đặt đồ xuống, để cô bé ngồi lên ba lô, tự cầm d.a.o dọn sạch cỏ dại xung qu.
Cố Tiểu Khê chỉ ngồi chưa tới hai phút đã đứng dậy, nhặt vài cành cây khô xung qu, lén dùng Thuật Làm Khô, châm lửa đốt ngay tại chỗ làm một đống lửa trại.
Lửa cháy bập bùng, Tề Sương Sương cũng đặt đám cành khô nhặt được bên cạnh đống lửa, vì chúng vẫn còn hơi ẩm, để hong khô.
Đêm lạnh lẽo nhờ ánh lửa mà trở nên ấm áp hơn.
Cộng thêm việc Cố Tiểu Khê đã lén dùng Thuật Tụ Nhiệt, bốn ngồi qu đống lửa đều kh cảm th lạnh.
Lục Kiến Sâm mang theo túi ngủ và chăn l, đưa chăn cho Tư Nam Vũ, cúi giúp cô gái nhỏ nhà cởi giày, nhẹ nhàng ôm cô vào túi ngủ.
Cố Tiểu Khê ngái ngủ, dù hơi ngại nhưng vẫn kh từ chối sắp xếp của Lục Kiến Sâm, ngoan ngoãn để ôm.
Cô rúc vào lòng , nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Tư Nam Vũ biết ều, đưa chăn trong tay cho Tề Sương Sương.
kh thể chăm sóc ta như Lục Kiến Sâm, nên đành kéo đống lửa lại gần phía Tề Sương Sương một chút, để cô kh bị lạnh.
Tề Sương Sương cảm th, dù đang ăn "cẩu lương" của Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm, trong lòng vẫn th ngọt ngào.
Bốn lặng lẽ nghỉ ngơi, hai tỉnh táo, một quấn chăn cố gắng chợp mắt.
Chỉ Cố Tiểu Khê là ngủ say mà chẳng mang chút gánh nặng tâm lý nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-201.html.]
Trời vừa sáng, Cố Tiểu Khê lơ mơ tỉnh lại.
Vừa mở mắt, trán đã bị hôn nhẹ một cái: "Còn sớm, ngủ thêm chút nữa ."
Cố Tiểu Khê đưa tay dụi mắt, đồng hồ đeo tay, đã sáu giờ rưỡi .
Cô ngồi dậy, giọng còn vương chút lười biếng và ngái ngủ dễ thương: "Kh ngủ nữa đâu. chắc mệt lắm ?"
" cũng tr thủ nghỉ được chút."
Lục Kiến Sâm bế cô ra khỏi túi ngủ, giúp cô mang giày vào, sau đó đứng dậy vươn vai, vận động tay chân một chút.
Đến lúc này Cố Tiểu Khê mới phát hiện Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương kh ở đây.
Nhưng chưa kịp hỏi, Lục Kiến Sâm đã giải thích trước: " ba nhu cầu gấp, họ tìm chỗ giải quyết ."
Cố Tiểu Khê ho khẽ một tiếng, mặt hơi ửng đỏ: "Em cũng muốn ."
"Vậy hướng đ." Lục Kiến Sâm nhẹ giọng nói.
"Em tự được mà." Cố Tiểu Khê từ chối cùng.
Lục Kiến Sâm bật cười: " cũng đang định ."
Cố Tiểu Khê im bặt, kh nói nữa.
Hai cùng về phía đ, đến chỗ cây cối và cỏ dại rậm rạp thì mỗi rẽ một bên, trái, giải quyết chuyện cá nhân.
Cố Tiểu Khê vừa đứng dậy chuẩn bị quay về, ánh mắt liếc qua đám cỏ dại thì bất ngờ th m quả trứng gà rừng.
Cô sững lại một chút, ngón tay khẽ đẩy đám cỏ sang bên, ngay khoảnh khắc đó, cô th cả một đống trứng gà rừng.
Liếc sơ sơ cũng m chục quả!
Cô vui mừng khôn tả, vội vàng gọi : "Lục Kiến Sâm! Mau qua đây!"
Lục Kiến Sâm vốn chưa xa, nghe tiếng cô gọi thì lập tức ba bước thành hai, chạy vội đến bên cô.
" thế?"
Giọng đầy lo lắng, rõ ràng sợ cô xảy ra chuyện gì.
" nè, là trứng gà rừng!" Cố Tiểu Khê chỉ về phía nơi vừa phát hiện trứng.
Lục Kiến Sâm qua, thở phào nhẹ nhõm, cúi giúp cô nhặt từng quả trứng một.
Cố Tiểu Khê thì tiếp tục rẽ cỏ xung qu xem thử.
Kh ngờ, cách đó khoảng hai mét, cô lại phát hiện thêm một ổ trứng gà rừng nữa.
"Lục Kiến Sâm, bên này cũng nè! nói xem gà rừng lại đẻ trứng hết chỗ này vậy?" Vì quá phấn khích, giọng cô mang theo cả sự vui sướng kh kiềm chế được.
Lục Kiến Sâm cũng kh hiểu tại chỉ trứng mà kh th con gà rừng nào, nhưng th trứng thì nhặt thôi, nghĩ nhiều làm gì.
Cố Tiểu Khê vui vẻ qu tìm kiếm tiếp, chỉ hai phút sau, cô lại reo lên phấn khích.
"Woa... woa... woa... hôm nay em gặp vận may gì vậy trời..."
Lục Kiến Sâm nghe vậy liền sang, chỉ th cô gái nhỏ nhà đang ngồi xổm dưới đất, chăm chú thứ gì đó, giọng nói thì đầy phấn khích kh thể tả nổi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.