Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 228:
Cố Tiểu Khê bước vào bếp, nh chóng đun nước chuẩn bị tắm.
Sau đó, cô lại nhóm lò than, xách vào phòng, sử dụng Thuật Tụ Nhiệt, xua tan cái lạnh trong nhà.
Đúng lúc cô ngồi xuống thay giày, ngoài cửa liền vang lên tiếng động.
nh, cô nghe th một giọng nói quen thuộc.
"Em gái, em về à!"
Khóe môi Cố Tiểu Khê hơi nhếch lên, tâm trạng vô cùng vui vẻ: ", về muộn thế?"
Cố Đại Xuyên cười ha hả: " nghe nói th Lục Kiến Sâm về, nên đoán chắc em cũng về , chạy qua xem em thế nào. Em ổn chứ?"
"Em ổn lắm. , ăn khuya kh?" Cố Tiểu Khê th trai chạy qua mà áo quần còn chẳng buồn mặc cho đàng hoàng, đột nhiên lại muốn cho ăn chút gì đó.
Cố Đại Xuyên gật đầu cười: " gì ăn kh? Cho ít nhé?"
Cố Tiểu Khê lập tức chạy về phòng, bưng ra một đĩa hạt tùng đã rang chín: ", ăn cái này trước ."
Nói xong, cô lại quay vào phòng, l một cái rổ, bỏ vào nửa rổ quýt, hai chùm nho, một quả bưởi to, lại phủ m tờ báo lên trên để che đậy, sau đó mới xách ra ngoài.
", cái này cho ."
Việc cô nhiều hoa quả như vậy hoàn toàn là vì m ngày gần đây trái cây trồng trong Hệ Thống Kh Gian Đồng Hành của cô đã chín .
ều, cũng kh thể tùy tiện mang ra ăn, khá là vất vả.
Cố Đại Xuyên vén tờ báo lên một cái, lập tức mắt sáng rỡ: " nhiều hoa quả thế này?"
Cố Tiểu Khê đắc ý nhướng mày: "Đường đặc biệt mua được đó, đừng hỏi, cứ ăn ."
Nghe vậy, sắc mặt Cố Đại Xuyên liền trầm xuống: "Em đến chợ đen à?"
Cố Tiểu Khê sững trong chốc lát, vội vàng lắc đầu: "Kh, kh đâu, đừng nghĩ lung tung. Giờ em thể tự làm phẫu thuật độc lập , quen biết được một , kênh mua hoa quả mà kh cần phiếu, em kh tr thủ mua nhiều một chút thì được?"
Cố Đại Xuyên lúc này mới thở phào: "Vậy thì tốt, làm sợ c.h.ế.t được. nói cho em biết, chợ đen là nơi kh thể đến đâu, bị bắt là phiền toái to đ. Nghe rõ chưa?"
Cố Tiểu Khê ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết ! với Lục Kiến Sâm đều là quân nhân, em dám phạm sai lầm đâu? cầm đồ nh , em tắm đây."
"Ừ!"
Cố Đại Xuyên cũng kh nán lại, bốc hai nắm hạt tùng, xách giỏ trái cây, còn giúp cô đóng cửa rời .
Nhưng Cố Đại Xuyên vừa khỏi, Lục Kiến Sâm đã về đến nhà.
" về nh vậy?"
Cố Tiểu Khê vừa đổ nước vào bình giữ nhiệt vừa hỏi.
"Kh nh. em chạy còn nh hơn ." Lục Kiến Sâm bật cười.
" mới gặp à?"
"Gặp , chạy tới nh như bay, quay về cũng vậy."
Cố Tiểu Khê mím môi cười: " chạy qua chỉ để em một cái thôi, chắc tưởng em kh về cùng là vì em kh khỏe."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-228.html.]
"Vậy tối mai gọi qua ăn cơm." Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng xoa đầu cô.
"Vâng."
Cố Tiểu Khê đậy nắp bình nước lại, cầm thùng chuẩn bị đổ nước.
Lục Kiến Sâm liền giành l đồ trong tay cô: "Để đổ nước, em vào phòng trước ."
Cố Tiểu Khê gật đầu, vào phòng.
Vì chuẩn bị tắm nên cô xõa tóc ra.
Lục Kiến Sâm xách nước bước vào, ánh mắt lập tức kh thể rời khỏi cô.
Kh hiểu , đặc biệt thích dáng vẻ cô bé này khi xõa tóc, đẹp!
Tất nhiên, cô buộc tóc cũng xinh, nhưng khi tóc bu xuống lại dịu dàng đến lạ, khiến chỉ muốn ôm l mà cưng chiều.
Tâm trí rối bời, cảm th cả đều kh ổn.
Cố Tiểu Khê kh nhận ra ều đó, th Lục Kiến Sâm xoay như muốn ra ngoài, cô liền cởi áo khoác, thay dép.
Tới bên bồn tắm gỗ, cô mới phát hiện Lục Kiến Sâm chỉ khép cửa phòng lại, chứ kh hề ra.
bước tới, ôm l cô gái nhỏ đang mặc đồ mỏng m vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên môi cô.
"Vợ ơi, hay là... tắm cùng ?"
Mặt Cố Tiểu Khê lập tức đỏ bừng như ánh bình minh, nóng đến mức như sắp bốc khói.
"Kh được... bồn tắm nhỏ quá."
Lục Kiến Sâm ép cô dựa vào thành bồn cao lớn, hai tay vòng qua eo cô, giọng nói vừa dụ dỗ vừa nhẹ nhàng: "Bồn tắm nhà là bồn đôi mà, đủ rộng!"
"Dù vậy... cũng kh muốn, lạnh lắm."
Hai chữ "lạnh lắm" cuối cùng khiến Lục Kiến Sâm l lại được chút lý trí, nâng cằm cô lên hôn một cái nói: "Vậy em tắm trước ."
Nói xong, quay ra ngoài.
Cố Tiểu Khê vỗ vỗ mặt , cố gắng ổn định lại tâm trạng mới bắt đầu ngâm trong bồn tắm.
Tiện thể, cô cũng gội đầu luôn.
Khi gội xong đầu, thoải mái ngả trong làn nước ấm, cánh cửa phòng tắm bỗng khẽ mở ra.
th cô gái nhỏ giữa làn hơi nước mờ ảo, khoảnh khắc đó Lục Kiến Sâm như chợt quay lại lần đầu tiên th cô tắm năm nào.
bước đến gần, cúi hôn nhẹ lên trán cô gái nhỏ đang lơ mơ sắp ngủ.
Lúc này Cố Tiểu Khê mới nhận ra, kh biết từ lúc nào Lục Kiến Sâm cũng đã tắm xong , trên chỉ mặc một chiếc sơ mi mỏng, tóc vẫn còn hơi ướt.
"Muốn bế em ra kh?" Lục Kiến Sâm nhẹ giọng hỏi.
Cố Tiểu Khê tuy ngượng nhưng vẫn khẽ gật đầu.
Lục Kiến Sâm như được thưởng, l khăn l sạch bên cạnh, đưa tay ra bế cô gái nhỏ trong nước lên.
Sau đó mọi chuyện cứ thế thuận theo tự nhiên, giúp cô lau khô tóc và cơ thể, từng nụ hôn dịu dàng rơi xuống từng tấc da thịt cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.