Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 232:
Cố Đại Xuyên th cái bếp cũng khá rộng, bèn đề xuất: "Hay là ngăn cái bếp này ra một phần, như vậy sẽ thành hai phòng, đến lúc ngoại qua thì cũng chỗ ở."
Dù họ cũng kh ở lâu, phòng ốc cũng kh cần quá rộng.
"Làm thế thì chi bằng nói với chính ủy một tiếng, xin phê chuẩn một miếng đất ở sân sau hoặc bên h, xây thêm hai phòng ở đó. Dù với cấp bậc như của Phó đoàn Lục thì cũng đáng lẽ nên chuyển sang nhà lớn hơn ." La Dương cũng góp ý một câu.
Cố Tiểu Khê nghe vậy thì lắc đầu: "Xây thêm hai phòng thì phiền phức quá, mà còn tốn thời gian, tốn sức. Bố mẹ em đâu ở đây lâu dài. Với lại, trời dạo này vẻ sắp tuyết nữa , em cũng ngại phiền toái."
Xây nhà đúng là phiền thật, chứ làm cái bếp thì kh cần cầu kỳ đến vậy.
"Vậy thì chỉ làm một cái bếp thôi, một ngày là xong." Lục Kiến Sâm quyết định tối nay sẽ nhờ bên hậu cần mua giúp nguyên vật liệu.
"Hay là xây cái bếp ở phía giếng nước, bao luôn cái giếng vào trong bếp, đến lúc đó nâng giếng lên một chút, như vậy vừa an toàn lại dễ l nước." Cố Tiểu Khê đã bắt đầu tính toán cách làm để xây cái bếp cho tiện nhất.
Mắt Cố Đại Xuyên sáng lên: "Cách này được đ!"
"Vậy thì trực tiếp gộp luôn phần sân phía giếng nước vào bếp, xây một căn bếp hình chữ nhật, như vậy cũng kh ảnh hưởng nhiều đến sân." Lý Khôn th phương án này là hợp lý nhất.
Mọi cùng nhau góp ý, nh đã quyết định được phương án.
Lại ngồi tán gẫu thêm một lúc, Cố Đại Xuyên, La Dương và Lý Khôn liền rời .
Cố Tiểu Khê kh việc gì làm, bèn vào phòng ngồi trên giường đan áo len.
Lục Kiến Sâm vào th cô gái nhỏ lại đang đan áo, mà còn là kiểu nam, kh nhịn được nhẹ nhàng xoa đầu cô.
"Đan cho ai vậy?"
Cố Tiểu Khê ngẩng đầu : "Đan cho đó!"
" đâu cần nhiều áo thế. Với lại lần trước em cũng đan cho một cái mà."
Lục Kiến Sâm kh muốn để cô vất vả.
Cố Tiểu Khê vừa đan vừa nói: "Mặc dịp Tết chứ ! Tết là mặc áo len mới. M cái khác kh làm cho đâu."
Lục Kiến Sâm khẽ cười một tiếng, trong lòng vừa ấm áp vừa ngọt ngào.
Từ sau mười tuổi đến giờ, đây là lần đầu tiên nghĩ đến chuyện để mặc đồ mới vào dịp Tết.
vợ đúng là tuyệt thật!
cô chăm chú đan thêm một lúc, kh nhịn được nói: "Hay là, để đan thử nhé?"
Như vậy, cái áo này là do hai họ cùng đan, mặc lên chắc c sẽ càng ấm hơn!
Cố Tiểu Khê với vẻ ngạc nhiên: " biết đan à? Vậy, thử xem."
Lục Kiến Sâm cầm l que đan, bắt đầu chậm rãi đan hai mũi. Kh bị sai, nên nh đã quen tay.
Hơn nữa, tốc độ còn khá nh.
Cố Tiểu Khê lập tức cười tươi: "Vậy đan tiếp , em đan phần tay áo."
Hai chia việc ra làm, tốc độ cực kỳ nh, kh khí trong phòng cũng trở nên vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Nhưng mà, Lục Kiến Sâm đâu định đan xong cái áo len ngay trong tối nay. vẫn muốn làm chuyện khác với cô gái nhỏ nhà cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-232.html.]
Vì vậy, sau khi đan được hai tiếng, đặt đồ xuống, ôm cô vào chăn.
Những nụ hôn dịu dàng, dồn dập nh chóng khiến Cố Tiểu Khê chìm đắm. ...
Hôm sau.
Cố Tiểu Khê dậy cùng lúc với Lục Kiến Sâm.
Hiếm dịp, hai còn ăn sáng cùng nhau.
Sau khi Lục Kiến Sâm đến đơn vị, Cố Tiểu Khê liền vào khu trưng bày sản phẩm mới l ra vài tấm ván gỗ, chuẩn bị làm một cái kệ để đồ đặt trong kh gian đồng hành.
Vừa mới bắt đầu, trước mắt cô bỗng hiện ra một dòng chữ vàng:
[Bậc Thầy Mộc Nghệ (cần tiêu hao 5 ểm c đức). ]
Cố Tiểu Khê thật ra th tay nghề mộc của bây giờ cũng kh tệ , nhưng với tinh thần cầu toàn, cô vẫn quyết định tiêu hao 5 ểm c đức.
Sau khi lượng kiến thức đồ sộ về kỹ thuật làm mộc dung hợp vào đầu, cô lập tức cảm th...
Thì ra còn non quá!
Một bậc thầy thực thụ trong ngành mộc là mang tinh thần của một nghệ nhân, thậm chí thể xây dựng cả một ngôi nhà mà kh cần dùng đến một cây nh nào.
Trước đây, cô chỉ dựa vào kỹ năng sửa chữa siêu cấp của để làm đồ, thực ra vẫn chút khác biệt.
Sau khi tốn thời gian làm xong một giá đỡ siêu to siêu cao trải dài nửa kh gian đồng hành, cô thu dọn đồ đạc đạp xe ra ngoài.
Hôm nay cô định ghé qua trạm thu mua phế liệu một chuyến.
Trùng hợp là, vừa ra khỏi khu nhà ở, cô đã gặp Lý Quế Phân và Phùng Hà đang chợ về.
"Chị dâu, hai chợ về à?" Cố Tiểu Khê dừng xe đạp lại, mỉm cười chào hai .
Lý Quế Phân và Phùng Hà th là Cố Tiểu Khê thì lập tức nở nụ cười.
"Tiểu Khê này, em mua đồ à?" Lý Quế Phân hỏi.
Cố Tiểu Khê lắc đầu cười: "Kh ạ! Em tới trạm thu mua phế liệu."
"Ồ ồ, em làm à!" Lý Quế Phân lúc này mới phản ứng lại.
"Tiểu Khê, lúc em về thể giúp chị mang ít báo cũ kh?" Phùng Hà bất chợt mở miệng nói.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Kh vấn đề gì, em mang về cho chị."
"Vậy em , lúc nào về trò chuyện tiếp." Lý Quế Phân vẫy tay với cô.
"Dạ!" Cố Tiểu Khê đáp một tiếng đạp xe rời .
Đến trạm thu mua phế liệu, Cố Tiểu Khê phát hiện nơi này đã thay đổi hoàn toàn.
Nói nhỉ, chính là trống trơn, gần như chẳng còn rác hay phế phẩm gì cả.
Trong phút chốc, cô hơi ngơ ngác.
Khi cô tới phòng bảo vệ, vừa hay cụ Tề từ bên trong ra.
Chưa có bình luận nào cho chương này.