Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 244:
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ. mau !"
" thể lát nữa lãnh đạo sẽ gọi em đến hỏi chuyện, em đừng sợ! Cứ trả lời thật là được." Lục Kiến Sâm nhắc một câu.
Cố Tiểu Khê lại gật đầu: "Vâng. Em kh sợ."
Lục Kiến Sâm cố nén lại cơn xúc động muốn ôm cô, phân phó một đưa cô gái nhỏ đến văn phòng, còn thì báo cáo với cấp trên.
Cố Tiểu Khê nghĩ, Lục Kiến Sâm gặp lãnh đạo chắc cũng kh mất nhiều thời gian, sẽ quay lại nh thôi.
Nhưng thực tế là, cô ngồi buồn chán một trong văn phòng suốt hơn một tiếng đồng hồ mới tới gọi.
đến là một chiến sĩ trẻ mà cô kh quen biết, thái độ lễ phép với cô.
"Chị dâu, chính ủy bảo dẫn chị đến một nơi, phiền chị với một lát."
"Được thôi." Cố Tiểu Khê cũng kh nghĩ nhiều, liền theo ta.
Ban đầu cô còn tưởng lãnh đạo muốn gặp , ai ngờ chiến sĩ trẻ lại dẫn cô lên một chiếc xe quân sự, đưa tới một khu vực cấm quân sự.
Xuống xe , Cố Tiểu Khê được dẫn vào một căn phòng trống kh.
Cô đang ngơ ngác kh hiểu chuyện gì thì chiến sĩ kia lên tiếng: "Chị dâu, phiền chị ở lại đây một lúc, lát nữa sẽ hai nghi phạm được đưa tới. Phó đoàn Lục sẽ tới ngay thôi, đến lúc đó mong chị hỗ trợ thẩm vấn hai tên tội phạm này."
Cố Tiểu Khê sững : " giúp thẩm vấn tội phạm á?"
"Vâng. Đây là chỉ thị của lãnh đạo."
Nói xong, chiến sĩ rời khỏi phòng.
Một lát sau, ta quay lại, lần này còn gọi thêm một khác, cùng nhau chuyển tới một cái bàn và ba cái ghế.
Mười phút sau, Lục Kiến Sâm tới.
Đi cùng còn Sư trưởng Đường.
Cố Tiểu Khê định chào hỏi, nhưng lại bị Sư trưởng Đường ngăn lại.
"Ngồi ! Cô nhóc, cháu nghe được cuộc trò chuyện của hai đó, lúc họ nói tiếng Hoa kh?"
"Kh ạ, họ nói ngôn ngữ của Nhật." Cố Tiểu Khê trả lời đúng sự thật.
"Cháu nghe hiểu à?" Sư trưởng Đường hỏi tiếp.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Dạ vâng."
"Vậy lát nữa cháu giúp chúng nghe thử xem họ nói gì, làm phiên dịch một lúc. Nhân tiện, lúc thích hợp thì nhắc nhở bọn họ, nếu kh khai thì hậu quả sẽ nghiêm trọng." Giọng ệu của Sư trưởng Đường ý sâu xa.
"Vâng ạ." Cố Tiểu Khê nghĩ thầm, phiên dịch thì kh vấn đề, chỉ cần đừng nghi ngờ ngược lại cô là được .
Lục Kiến Sâm dịu dàng siết nhẹ tay cô gái nhỏ, kh nói gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-244.html.]
biết, Sư trưởng Đường vì cẩn thận nên mới muốn thử xem phản ứng của cô gái nhà .
nh sau đó, hai đàn bị áp giải đến.
Một trong số đó chính là đàn trung niên hôm trước đạp xe rời .
còn lại Cố Tiểu Khê chưa từng th, là một trai trẻ khoảng hai mươi m tuổi.
Sư trưởng Đường liếc Lục Kiến Sâm, ra hiệu cho thể bắt đầu.
Lục Kiến Sâm liếc qua hai , lên tiếng: "Hai quen nhau à?"
đàn trung niên th niên kia với vẻ mặt khó hiểu, lắc đầu, dùng tiếng Hoa lưu loát nói: "Kh quen. Các bắt nhầm đúng kh? kh gián ệp, là Hoa chính gốc."
Nhưng trai trẻ lại bất ngờ túm l ta, nói một tràng dài bằng thứ tiếng mà kh ai nghe hiểu.
Cố Tiểu Khê cũng ngơ ngác, đây là thứ tiếng gì vậy?
Cô kh hiểu nổi!
Sư trưởng Đường liếc vẻ mặt mờ mịt của Cố Tiểu Khê, lại sang Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm quay sang đàn trung niên, nói tiếp: " này tố cáo là gián ệp, nói cùng ai đó trong bưu cục phục vụ cho một tổ chức phản động. Tốt nhất là nên thành thật khai báo !"
Cố Tiểu Khê cũng gật đầu, dùng tiếng Nhật nói một tràng dài: "Chống cự sẽ bị xử lý nghiêm khắc! Tiếng Trung của giỏi thế này, chắc c thân là Hoa đúng kh? Nhà gốc ở đâu? tham gia tổ chức phản động cùng kh? con kh? muốn chúng mời họ vào ngồi với cho vui kh?"
đàn trung niên khựng lại một chút, trừng mắt Cố Tiểu Khê.
Gã th niên trẻ cũng sững , trân trối cô.
Ngay cả Sư trưởng Đường cũng hơi bất ngờ, dù kh hiểu Cố Tiểu Khê vừa nói gì, nhưng biểu cảm của cô cũng đoán ra được, con bé này đang uy h.i.ế.p hai tên đó.
Th Sư trưởng Đường kh ý ngăn cản, Cố Tiểu Khê liền sang gã th niên, tiếp tục nói: " nét mặt là biết, nghe hiểu tiếng Nhật, đừng dùng m lời ên ên dở dở ban nãy để qua mặt nữa. Khai thật ra ! Hoa tuy nhân hậu, nhưng với phản đồ thì tuyệt đối kh nhân nhượng! Nếu hợp tác, vẫn còn cơ hội được xử nhẹ. Còn sống chẳng tốt hơn ? Cần gì cầu c.h.ế.t?"
Sắc mặt gã th niên lập tức thay đổi, hai mắt trợn ngược, như thể muốn giả ngất.
Nhưng đúng lúc , Cố Tiểu Khê thò tay vào túi, ngón tay khẽ búng, một viên sỏi nhỏ bay vèo ra, trúng ngay huyệt Nhân Trung của .
Gã th niên mở to mắt đầy kinh ngạc, như kh tin nổi.
Cố Tiểu Khê mím môi cười nhẹ: "Quên chưa nói với nhỉ, còn là bác sĩ đó. Bất kể giả ngất hay thật ngất, thì cũng đừng mơ lăn ra bất tỉnh trước mặt nhé! Nếu kh vui, thì sau này dù muốn nhắm mắt cũng kh dễ đâu!"
Gã th niên hoàn toàn sững .
Trong lúc còn chưa biết phản ứng , thì cô gái đứng đối diện đang nở nụ cười dịu dàng kia, bất ngờ móc từ trong túi ra một dãy kim châm bạc sáng loáng, cất giọng nhẹ nhàng vô cùng: "Nghe qua Đ y Hoa quốc bao giờ chưa? thể chữa bách bệnh đó! Nhưng nếu muốn, cũng thể châm vài kim khiến ta liệt nửa , đau đến sống dở c.h.ế.t dở! Các nghe nói đúng kh?"
Gã th niên lập tức run lẩy bẩy.
Còn đàn trung niên thì nửa tin nửa ngờ, nhưng trong lòng cũng d lên một nỗi sợ hãi.
Quân đội Hoa quốc từ trước tới nay chưa từng thẩm vấn kiểu này.
Chưa có bình luận nào cho chương này.