Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 267:
Buổi tối, gần như toàn bộ thời gian của Cố Tiểu Khê đều dành cho việc học phương pháp bào chế t.h.u.ố.c cổ truyền, khiến Lục Kiến Sâm chẳng l một cơ hội nào để ở riêng với vợ.
Suốt một tuần sau đó, Cố Tiểu Khê cũng kh quay lại bệnh viện quân y.
Ông cụ Tề cả tuần này cũng kh đến bệnh viện nhân dân nữa, từ sáng sớm đến tận khuya, dồn hết tâm huyết vào việc dạy Cố Tiểu Khê chế t.h.u.ố.c theo phương pháp cổ truyền.
Còn Lục Kiến Sâm thì ban ngày ra ngoài, tối mới về, đến cả do trại cũng kh quay lại.
Ngày mười sáu tháng Chạp âm lịch, hoạt động khám chữa bệnh miễn phí ở vùng n thôn do bệnh viện quân y tổ chức chính thức bắt đầu.
Cố Tiểu Khê và Tề Sương Sương chuẩn bị xong đồ đạc, theo đoàn lớn ngồi lên xe quân đội xuống n thôn.
Nửa đường , Cố Tiểu Khê mới biết, lần này tham gia hoạt động khám bệnh kh chỉ Bệnh viện Quân y Th Bắc, mà cả Bệnh viện Nhân dân Th Bắc, Bệnh viện Trung tâm Th Bắc cũng cùng tham gia.
Ngoài ra, các nơi như Kinh Đô, Thân thành, Hải thành, Giang thành, Ninh thành cũng lần lượt cử đội ngũ y tế đến, nói là hỗ trợ y tế cho Th Bắc.
Quy mô hoành tráng đến mức khiến Cố Tiểu Khê cũng phần bất ngờ.
Đoàn xe xuất phát vào buổi sáng, đến tối trời mới tới được ểm đến, một nơi tên là c xã trấn Tam Giác ở phía nam Th Bắc.
Vì đây là hoạt động khám chữa bệnh miễn phí, lại quân đội tham gia, nên từ trước đã dựng sẵn hai dãy lều trại màu x quân dụng, mọi đến nơi là chỗ nghỉ ngơi ngay.
Cố Tiểu Khê vốn tưởng sẽ chen chúc cùng bệnh viện trong một cái lều, nào ngờ Lục Kiến Sâm lại gọi cô và Tề Sương Sương tách riêng ra.
"Chúng ta kh ở cùng với bệnh viện Th Bắc ?" Tề Sương Sương tò mò hỏi.
Cô thể hiểu được việc gọi Cố Tiểu Khê ra riêng, nhưng lại gọi cả theo?
Lục Kiến Sâm liếc cô vợ nhỏ nhà một cái mới giải thích: "Gian lều của chương trình đổi cũ l mới ở bên kia, chỗ đó khu nghỉ ngơi riêng, hai ở đó cũng tiện tr coi vật tư luôn."
Nghe xong, mắt Cố Tiểu Khê sáng rực lên: "Vậy thì tốt quá !"
Ban đầu cô còn đang lo, đ như vậy, việc đổi cũ l mới chắc sẽ khó mà làm trơn tru được!
Tề Sương Sương bật cười: "Em được thơm lây từ chị đ."
Gian lều của chương trình đổi cũ l mới lớn, là do hai cái lều lớn ghép lại với nhau mà thành.
Bên trong được sắp xếp gọn gàng, ở phía trong cùng kê một dãy giá hàng dài, trên giá đã bày đầy đủ các loại vật phẩm, tr chẳng khác gì một cửa hàng hợp tác xã quy mô lớn.
Bên cạnh dãy giá hàng còn một khu vực trống lớn, xung qu đặt một vòng bàn dài, vừa để ngăn cách, vừa dùng để thu nhận đồ cũ mà dân mang đến sau này.
Trong cùng của lều còn một gian phòng nhỏ, giống như một kho chứa hàng, bên trong kh chỉ cất giữ đủ loại vật tư mà còn đặt sẵn một chiếc giường gỗ dài 1 mét 8, một bộ bàn ghế và một chậu than.
Tuy bố trí đơn giản, nhưng so với việc chen chúc trong lều với nhiều thì vẫn thoải mái hơn nhiều.
Cố Tiểu Khê một vòng, khá là hài lòng.
"Quy định quy đổi ểm của các món đồ, hai tự quyết định." Lục Kiến Sâm đưa tay xoa xoa đầu cô vợ nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-267.html.]
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Ngày mai sẽ qua giúp em chứ?"
Khóe môi Lục Kiến Sâm khẽ cong, trong mắt ánh lên tia dịu dàng: ". Mai chỗ em là trọng ểm. sẽ đích thân dẫn đến."
Nghe vậy, trong lòng Cố Tiểu Khê nhẹ nhõm hẳn, cảm th yên tâm hơn nhiều.
Hai đang nói chuyện thì th Lý Khôn xách một cái bình giữ nhiệt vào.
"Chị dâu, em mang cơm tối đến cho mọi đây."
Cố Tiểu Khê nở nụ cười: "Cảm ơn nhé! Em ăn chưa?"
"Em ăn . Đoàn trưởng Lục nhà bọn em còn chưa ăn cơ, chị cứ ăn !" Lý Khôn cười hì hì.
Cố Tiểu Khê vừa định nói thêm gì đó thì bỗng th phía trước một phụ nữ mặc áo blouse trắng ngang qua.
Cô sững , lập tức đứng bật dậy.
Việc mặc blouse trắng ở đây vốn kh gì lạ, nhưng ều khiến cô giật là gương mặt nghiêng của phụ nữ quá giống cô ruột của , Cố Diệc Lan.
Kh, đúng hơn là, phụ nữ đó chính là mà cô từng gặp trên tàu hỏa trước kia, khuôn mặt giống cô ruột của cô.
Lục Kiến Sâm biểu cảm của cô nhóc nhà , liền theo ánh mắt cô liếc sang một cái, tầm mắt cũng lập tức khóa chặt vào bóng lưng mặc áo trắng kia.
" vậy?"
Cố Tiểu Khê hít sâu một hơi, sau đó khẽ nhíu mày: " phụ nữ vừa ngang qua bên này tr cực kỳ giống cô cả của em. Ngoại trừ tuổi tác khác nhau, ngũ quan thật sự giống."
Lục Kiến Sâm hơi nhướng mày: "Giống đến thế ?"
Nói , liếc mắt Lý Khôn: " qua đó xem giúp , phụ nữ vừa qua, mặc áo blouse trắng, tóc uốn, cao tầm mét sáu lăm là ai."
"Rõ." Lý Khôn nhận lệnh, lập tức rời .
Tề Sương Sương nghe vậy cũng kh kìm được mà hít một hơi: "Liếc cái là ra chiều cao luôn á?"
Thị lực của Lục Kiến Sâm đúng là quá đỉnh !
Giờ trời cũng đã tối, cô cũng th một phụ nữ ngang qua, nhưng ngoại hình thì hoàn toàn kh rõ, chiều cao lại càng kh đoán nổi.
Lúc này, Cố Tiểu Khê vẫn còn chìm đắm trong dòng suy nghĩ của .
Kh hiểu , cô lại bất giác nghĩ đến cái tên "Tạ Châu".
tên Tạ Châu kia, tại lại liên tục gửi tiền cho nội cô?
Nhà họ Cố đâu ra thân nào như thế?
Kh họ hàng thì l đâu ra lý do để gửi tiền chứ?
Hơn nữa, gửi còn chẳng là một con số nhỏ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.