Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 303:
Lục Kiến Lâm khẽ hừ một tiếng: "Thôi khỏi, kh phiền nữa. Dạo trước chị dâu đã gửi đồ về nhà . Tết này kh cần gửi thêm nữa đâu."
Đới Kha Vũ nghe vậy, kh khỏi cảm thán: "Chị dâu tốt thật đ. cả đúng là con mắt hơn hẳn hai ."
Lục Kiến Lâm gật đầu, nhưng kh nói thêm gì.
Đới Kha Vũ bĩu môi, hạ giọng nói: "Hà Lâm thì đúng là kh ra , nhưng đối với hai lại một lòng một dạ. ều, cô ta tuyệt đối kh thể chung sống hòa thuận với chị dâu đâu. Chị dâu vừa xinh đẹp vừa dịu dàng, lại thật thà tốt bụng, nhưng tính tình như thế thì kh đấu lại ta đâu!"
Lục Kiến Lâm uống nốt bát nước gừng đang nguội dần, lúc này mới chậm rãi lên tiếng: " cả kh về nhà, thì chị dâu cũng sẽ kh quay lại Kinh Đô. Hai họ ít khi gặp nhau."
Đới Kha Vũ nhướn mày: "Nhưng chẳng lẽ năm nào Tết đến cũng kh về? Cả đời dài như vậy, chỉ cần Hà Lâm và hai kh ly hôn, kiểu gì cũng sẽ lúc mâu thuẫn bùng nổ giữa chị dâu và cô ta, tin kh?"
Lục Kiến Lâm nhíu mày: " chắc c như vậy à?"
Đới Kha Vũ khẽ cười: " là ai chứ! dám khẳng định, mưu mô của Hà Lâm thuộc hàng top ba trong số m cô từng quen. Đến Tất Văn Nguyệt mà cô ta còn dám tính kế, nghĩ xem, tự cảm nhận thử ."
"Tất Văn Nguyệt là kiểu đầu óc đơn giản, thẳng tính, cứ một đường mà . Còn Hà Lâm thì là loại 'chó kh sủa mới c.ắ.n ', âm hiểm, độc địa."
" thật lòng th chị dâu là tốt nên mới nói vậy. Nếu muốn gia đình sau này yên ổn, thì để mắt đến Hà Lâm nhiều hơn, bảo vệ chị dâu thật kỹ vào."
Lục Kiến Lâm nghe Đới Kha Vũ đ.á.n.h giá, trong lòng cũng trăm mối ngổn ngang.
Nhưng từ đó cũng th được, con mắt của hai đúng là quá kém!
"Haiz, đừng nghĩ lắm lời. coi là bạn, cũng th chị dâu thật sự tốt, nên mới nói vậy thôi." Đới Kha Vũ lại kh kìm được thở dài.
Lục Kiến Lâm liếc ta một cái: "Chị dâu tốt thì kh cần lặp lặp lại. Đừng nghĩ m chuyện vớ vẩn nữa."
Đới Kha Vũ nhún vai: " chỉ là ghen tị với cả thôi. À đúng , chị dâu chị em gái nào chưa l chồng kh? Hoặc là chị em họ gì đó?"
Lục Kiến Lâm ta với vẻ bất lực: " đừng mơ. Chị dâu chỉ một trai ruột, cũng đang trong quân đội. Cô một chị họ, nhưng là kẻ thù kh đội trời chung. Mà chị họ đó lại gả cho một phó đoàn trưởng cũng chẳng ưa gì cả , đang ở Quân khu Th Bắc."
Đới Kha Vũ khẽ cười mũi một cái: "Căng thật đ!"
"Ừ. À mà kh đang muốn mua nhân sâm trăm năm à? Sau Tết, cụ Tề sẽ dẫn chị dâu lên núi hái thuốc, đến lúc đó cũng sẽ cùng. sẽ để ý giúp . Nếu cụ Tề hoặc chị dâu tìm được nhân sâm, sẽ liên lạc với ."
Đới Kha Vũ nghe xong lập tức hào hứng: "Các định hôm nào hái t.h.u.ố.c vậy? thể cho theo kh? cũng muốn góp chút ánh sáng, tỏa chút nhiệt mà!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-303.html.]
Lục Kiến Lâm khẽ hừ một tiếng: "Tết kh bận kiếm tiền, thu tiền lì xì à? Bọn thể ngay mùng Một đ, nổi kh?"
Đới Kha Vũ cười khì khì: "Mùng Một thì chịu . Nhưng từ mùng Tám trở thì được. Các kh thể muộn chút ?"
"Để lúc đó xem ! Còn chờ xem chị dâu với cụ Tề sắp xếp thế nào đã."
"Nếu các muộn chút, thì nhớ báo một tiếng nhé. Nếu mà tự tay đào được một củ nhân sâm trăm năm, già nhà chắc c sẽ thờ như tổ t luôn ."
" ngủ ! Trong mơ hết!" Lục Kiến Lâm kh buồn để ý tới ta nữa.
Nhân sâm trăm năm, ai mà kh muốn đào chứ!
Nhưng nào chuyện dễ thế!...
Kinh Đô, nhà họ Lục.
Ông cụ Lục và bà cụ Lục đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị chuyển nhà.
Lục Liên Tg kh cản nổi, bực tức trong lòng, liền đá mạnh một phát vào con trai là Lục Kiến Nghiệp.
"Tất cả là tại cái thằng bất hiếu như mày!"
Lục Kiến Nghiệp kh dám hé răng, chỉ thể quỳ gối bên cạnh.
Ngụy Minh th con trai c tầm mắt, chút chướng mắt, bèn kéo ra.
"Ông bà nội con đang giận lắm , đừng lảng vảng ở đây thêm nữa, về phòng ."
"Mẹ..."
Lục Kiến Nghiệp vừa mở miệng, đã bị Ngụy Minh ngắt lời: "Đừng gọi mẹ, mẹ cũng đang giận đây."
Ông cụ và bà cụ đã sống ở khu đại viện quân khu m chục năm, vậy mà chỉ vì Hà Lâm giở trò sau lưng, khiến hai cụ giận đến mức nửa đêm đòi dọn ra ngoài.
Lục Kiến Nghiệp há miệng định nói gì đó, cuối cùng vẫn chỉ thể đứng nép sang một bên.
Ông cụ Lục thu dọn xong những thứ định mang theo, nói với con trai : "Chỉ chừng này thôi. Cũng đừng trách Kiến Nghiệp nữa, căn nhà cũ của nhà họ Lục dù gì cũng là tài sản của tổ tiên. Mặc dù là Hà Lâm lén l nhân sâm của lo liệu để đổi về, nhưng cuối cùng vẫn là nhà của nhà họ Lục."
"Nhà đó thì đúng là hơi cũ, hơi nát, nhưng vẫn ở được. Sau này sửa sang lại một chút, nghĩ đến Tiểu Sâm và con bé Tiểu Khê, chắc cũng sẽ thích."
Chưa có bình luận nào cho chương này.