Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 308:
"Em nghỉ trước ! ra ngoài đợi. Chị Khê sẽ quay về thôi." Lục Kiến Sâm nói xoay rời khỏi nhà khách, đứng đợi ngoài cửa.
Trước mặt là màn đêm đen đặc, mưa rơi xen lẫn với từng đóa mưa hoa lất phất, tâm trạng cứ rối như tơ vò.
ước gì ngày đó đừng làm mất miếng ngọc bội .
Ông ngoại từng nói, hai miếng ngọc bội cảm ứng với nhau.
Nếu giờ còn giữ được ngọc bội, lẽ lúc này đã thể cảm nhận được sự tồn tại của Cố Tiểu Khê !
Cùng lúc đó, trong biển Hoa Thần.
Cố Tiểu Khê vẫn miệt mài thu thập hương hoa, ều hương, luyện hương, thay đủ cách trồng thêm hoa cỏ vào kh gian đồng hành.
Đối với cô mà nói, thời gian là kh đủ, hận kh thể chẻ đôi mỗi giây ra mà dùng.
Nếu biển Hoa Thần biết đến khái niệm đêm tối, lẽ cô đã nhớ ra đang lo cho , đang sốt ruột vì .
Thế nhưng, bởi vì nơi này luôn ánh nắng dịu nhẹ, nhiệt độ vừa , rõ ràng cô đang vội tr thủ từng giây từng phút, nhưng lại cứ cảm giác rằng thời gian ở đây trôi qua kh giống thế giới bên ngoài.
Thời gian dần trôi , số lượng hoa cỏ trong kh gian đồng hành của Cố Tiểu Khê cũng ngày càng nhiều hơn.
Cuối cùng, khi trong tay cô nắm chặt một đóa Địa Lăng Hoa màu đen, một luồng sức mạnh bất ngờ đã đá văng cô khỏi biển Hoa Thần.
Giây tiếp theo, cô cảm th trời đất đảo lộn, ngã lăn ra đất, m.ô.n.g đau ếng.
Ngay sau đó, cô cảm th được ai đó bế lên.
Cố Tiểu Khê nghiêng đầu , th là Lục Kiến Sâm, kh kìm được cảm giác tủi thân mà vòng tay ôm l eo .
Lục Kiến Sâm hít sâu m hơi, nhẹ nhàng bế cô bé con trong lòng đặt lên giường.
"Ngã đau à?"
Chỉ trong lúc xoay thay đồ, đã nghe th phía sau tiếng vật nặng rơi xuống.
Sau đó, th cô gái nhỏ mà đợi cả một đêm, đột nhiên xuất hiện trong phòng.
Suy nghĩ đầu tiên trong đầu lúc đó là cô từ trên trời rơi xuống!
Cô gái nhỏ nhà kh hề mở cửa, cứ vậy mà đột ngột xuất hiện.
Cố Tiểu Khê xoa xoa cái m.ô.n.g đau, gật đầu: "Em cảm giác như bị ai đá ra ngoài vậy."
"Để xem nào." Lục Kiến Sâm bế cô lên đặt trên đùi .
Cố Tiểu Khê căng thẳng giữ tay lại: "Em tự xoa chút là được . Mà bây giờ m giờ ? ăn trưa chưa?"
Lục Kiến Sâm ra ngoài trời xám xịt, cúi đầu, ngửi th mùi hương hoa nồng nàn lạ thường từ cô gái nhỏ trong lòng, một mùi hương vốn kh nên xuất hiện ở đây.
Cô đã đâu vậy?
Th Lục Kiến Sâm kh trả lời, Cố Tiểu Khê bèn giơ cổ tay lên đồng hồ.
"Ủa! Mới chín giờ thôi mà!"
Lục Kiến Sâm nhận ra nhận thức về thời gian của cô bị lệch, liền nhắc: "Vợ ơi, em biến mất cả một ngày đ."
Cố Tiểu Khê tròn mắt, kinh ngạc: "Một... một ngày á? Vậy... xin... xin lỗi !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-308.html.]
Lúc này, Cố Tiểu Khê hối hận vô cùng, áy náy vô cùng!
Chắc c Lục Kiến Sâm lo cho cô lắm!
Chưa biết chừng, còn tìm cô suốt cả ngày!
Lục Kiến Sâm đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: "Chỉ cần em quay lại là tốt ."
Cố Tiểu Khê đỏ hoe mắt, rúc đầu vào lòng .
"Hôm qua em đột nhiên trúng thưởng... ừm, đến..."
Cô vốn định nói là đến biển Hoa Thần, nhưng đến miệng lại kh phát ra được âm th, đành đổi lời.
"Đi đến một nơi."
Lục Kiến Sâm ngửi mùi hoa vương trên tóc cô mãi kh tan, thở dài bất lực: "Chắc là đến biển hoa gì đó kh? Vợ ơi, em thơm quá trời luôn!"
Thời buổi này, nhiều còn lo cơm ăn áo mặc, làm gì vườn hoa.
Cho dù , vườn hoa bình thường cũng kh thể khiến cô đượm hương thơm đến thế.
Hơn nữa, hiện tại đang là mùa đ mà! Là mùa các loài hoa tàn úa.
Thế nên, kh cần đoán cũng biết, nơi vợ đến, chắc c là một nơi cách biệt với thế gian.
Hơn nữa, còn liên quan đến miếng ngọc bội!
Th Lục Kiến Sâm đã đoán đúng, Cố Tiểu Khê cũng thuận theo gật đầu, lại đưa tay lên ngửi ngửi.
Thơm thật đ!
"À đúng , Sương Sương đâu?"
Căn phòng này trước kia là cô và Tề Sương Sương cùng ở, nhưng giờ trong phòng hình như chẳng còn đồ đạc của cô nữa.
"Sáng nay bảo em với Kiến Lâm về trước . Em tưởng hôm qua em việc nên về thành sớm, nên cũng muốn về xem thử. Mọi khác cũng đã về theo từng nhóm."
Lục Kiến Sâm ôm chặt cô gái nhỏ trong lòng, cảm th may mắn vô cùng.
May mà vẫn còn ở đây, và vẫn ở đúng căn phòng này.
thật sự kh dám tưởng tượng, nếu như căn phòng này khác ở thì sẽ ra .
"Vậy bây giờ tụi về nhé?" Cố Tiểu Khê áy náy .
Dù kh trách cô, nhưng cô hiểu rõ, chuyện đột nhiên biến mất cả ngày thực sự khiến khác lo lắng đến mức nào.
Hơn nữa, cô vừa nãy còn xuất hiện quá đột ngột, nếu th kh là Lục Kiến Sâm, mà là khác, thì chắc c sẽ gây ra đủ thứ phiền toái.
"Xe của đơn vị về , ra bến xe bắt xe."
"Ừm, vậy thôi!"
Cố Tiểu Khê lập tức l đồ đạc mà Lục Kiến Sâm đã thu dọn sẵn từ trước.
Lục Kiến Sâm khẽ cười, bước đến nhận l hành lý trong tay cô: "Để xách."
Cố Tiểu Khê cũng kh tr với , chỉ giúp đóng cửa lại.
Chưa có bình luận nào cho chương này.