Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 320:

Chương trước Chương sau

Hai vừa trò chuyện một lúc, Lục Kiến Sâm đột nhiên nhớ ra ều gì, lập tức l chiếc Ong Nhỏ, thùng vận chuyển kh gian ra, mở cửa khoang chứa kh gian của nó.

Ngay lập tức, kh gian trong phòng và kh gian trong thùng vận chuyển chồng lên nhau.

"Vợ à, trong này khá nhiều đồ cũ , em thu dọn một chút ."

Cố Tiểu Khê nghiêng đầu sang, ánh mắt lập tức sáng rực.

" thu nhiều đồ cũ như vậy từ khi nào thế?"

"Trước đó ở trấn Tam Giác, đã cho vào ít nhiều. Về sau về nhà lại thu thêm."

Cố Tiểu Khê liếc mắt sơ qua, vung tay một cái, toàn bộ đống lộn xộn bên trong thùng đều được chuyển vào kho chứa đồ cũ.

Sau đó, cô mở khu vực phòng trưng bày hàng mới, bắt đầu chọn lựa. Cái nào cần đổi chất liệu thì đổi, cái nào cần chỉnh quy cách thì chỉnh, cái nào cần phối màu thì phối màu.

Xong xuôi, cô mới rúc lại vào chăn, tiếp tục trò chuyện với Lục Kiến Sâm.

"Nhà bây giờ vẫn còn bốn chiếc xe đạp đ, bán hai chiếc em để ngoài cùng !"

"Chiều nay mang . Vừa hay bên trung đoàn m sắp cưới, đang gom phiếu xe đạp."

"Dạ. Vậy bán năm mươi tệ là được , kh cần phiếu. Hôm nay em bán cho chị dâu Phùng Hà và chị dâu Quế Phân cũng là năm mươi. Loại xe đạp tuyết lốp to, đường núi hoặc băng tuyết mỏng là hết ý luôn."

"Vậy thì nâng giá lên một chút, kh thể bán bằng giá hai chị dâu được!" Lục Kiến Sâm vừa nhẹ nhàng vuốt lưng cô gái nhỏ, vừa nói giọng trầm trầm, dịu dàng, cố dụ dỗ cô nằm thêm chút nữa với .

Cố Tiểu Khê th nằm nói chuyện thế này cũng thoải mái, lại thêm giọng nhẹ nhàng trầm thấp như ru ngủ, thế là chẳng còn tâm trí mà ra khỏi chăn nữa.

Ban đầu là cô nói nhiều, sau đó là Lục Kiến Sâm nói.

chẳng biết từ lúc nào, Cố Tiểu Khê lại .

Hai ôm nhau ngủ một mạch tới tận trưa mười hai giờ.

Lục Kiến Sâm biết vì mà cô vợ nhỏ chẳng kịp ăn sáng, nên vừa dậy liền vào bếp nấu ăn.

Cố Tiểu Khê rửa mặt xong cũng theo vào, bê hết đồ ăn cô đã nấu sẵn từ kh gian đồng hành hôm qua ra ngoài.

Dù trên bàn đã bày kín đồ ăn, cô cũng kh ngăn Lục Kiến Sâm nấu thêm, mà l từ phòng trưng bày hàng mới ra một giá để đồ năm tầng còn trống, phân loại đồ ăn, xếp gọn từng tầng một.

Bày biện xong, cô cũng mang bánh trứng và bánh đào giòn đã chia sẵn ra, bày thành từng phần nhỏ, ngay ngắn đặt lên giá.

Lục Kiến Sâm nghiêng đầu liếc , trong lòng biết rõ cô vợ nhỏ của cả ngày hôm qua đều bận rộn để chuẩn bị m món này.

Ban đầu, còn tưởng m món ăn này là cô chuẩn bị để đón Tết. Ai ngờ vừa quay đầu lại đảo nốt phần khoai tây xào chua cay trong chảo, cô gái nhỏ bên cạnh đã khẽ kéo áo .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-320.html.]

"M món này em đều dán nhãn niêm phong kh gian giữ tươi , kh gỡ nhãn thì sẽ kh hỏng đâu. để hết vào kh gian của . Sau này ra ngoài, hoặc về trễ cũng kh lo bị đói."

Nói tới đây, cô lại nhớ ra gì đó, liền quay vào phòng trưng bày sản phẩm mới l ra một cái chum lớn.

"Chum này để thêm ít nước vào nhé!"

Lục Kiến Sâm nghe cô gái nhỏ bên cạnh lải nhải, trong lòng mềm nhũn cả ra.

Ban đầu kh định mang nhiều đồ ăn đến thế, nhưng chỉ một câu nói của cô đã khiến đổi ý.

"M món này đều là em tự tay làm hôm qua đó, kh được từ chối mang theo đâu đ!" Cố Tiểu Khê nghiêm túc như thể sợ sẽ từ chối.

Lục Kiến Sâm bật cười gật đầu: "Được, mang, tất cả đều mang theo!"

thì đây cũng là tấm lòng của vợ, giữ lại từ từ thưởng thức mới được!

Đợi làm xong món khoai tây xào chua cay trong chảo, Cố Tiểu Khê cũng đã rửa sạch chum, múc đầy nước.

nước lạnh , Cố Tiểu Khê còn nhóm bếp bên cạnh, đun thêm nước nóng.

Cô định để Lục Kiến Sâm cất vài chai nước nóng vào trong kh gian, dán thêm nhãn niêm phong kh gian giữ nhiệt là xong.

Hai đều bận rộn trong bếp, kh nói nhiều nhưng bầu kh khí lại đặc biệt ấm áp.

Sau bữa trưa, Cố Tiểu Khê đổ đầy nước vào hai bình giữ nhiệt trong nhà, đưa cho Lục Kiến Sâm.

Sau khi Lục Kiến Sâm cất hết những thứ cô chuẩn bị xong, mới cúi đầu hôn lên đôi môi mềm mại của cô, mang theo hai chiếc xe đạp rời .

Một buổi chiều một , Cố Tiểu Khê cũng kh hề rảnh rỗi.

Nghĩ đến việc chỉ còn vài hôm nữa là đến Tết, cô g.i.ế.c liền một lúc hai mươi con gà, làm hết thành gà nướng.

Vì nướng kh cần tr liên tục, cô ngẩng đầu trời, th chiều nay kh tuyết, liền đeo balo nhỏ, đạp xe đến trạm phế liệu.

Lúc cô gần đến trạm, gà nướng cũng vừa chín. Cô tiện tay l một cái hộp đựng đồ ăn từ phòng trưng bày sản phẩm mới, cho một con gà nướng vào, xách theo hai mươi túi gạo nhỏ một cân, bước vào trạm phế liệu.

Trùng hợp thay, cụ Tề đang ra ngoài đổ nước, vừa ngẩng đầu đã th cô bé xách đồ bước vào.

Ông cười nhẹ một tiếng: "Con bé này đến cũng khéo thật!"

Cố Tiểu Khê hít hít mũi, khóe miệng cong lên cười tươi: "Ông nội Tề, đang làm món gì ngon đ ạ!"

Ông cụ Tề nhướng mày cười đáp: "Cháu đến đúng lúc đ, vừa rang xong lạc, giờ đang định làm thịt kho tàu. Nào, lần trước cháu chẳng bảo muốn học làm món này à, hôm nay dạy!"

"Dạ!" Cố Tiểu Khê vui vẻ đáp, liền chạy vào trong, đặt con gà nướng và túi gạo mang đến xuống.

Lúc này, cụ Tề cũng hít hít mũi, gật gù nhẹ đầu: "Cháu mang gà nướng tới à?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...