Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 373:

Chương trước Chương sau

Đợi mọi quay về khu trại, đã là tám giờ rưỡi tối.

Nhưng khi th khu trại bị thiêu rụi, tất cả đều sững .

"Chuyện gì thế này?" Ông Trương run rẩy chạy lên trước, muốn cứu vớt chút đồ đạc của .

Nhưng thực tế là, bọc đồ cùng mọi thứ mang theo của , đã hóa thành tro từ lâu.

Thậm chí, nếu khu trại này kh là một bãi đất trống, xung qu còn nhiều đá tảng, cây cối lại cách xa, thì chắc c đã gây ra một trận cháy rừng lớn .

Ông Trang cũng tối sầm mặt, chẳng biết đang nghĩ gì.

Cố Tiểu Khê đứng im lặng, ngẩn , nhất thời còn tưởng hoa mắt.

Lúc họ , đống lửa đã được dập tắt và chôn kỹ.

Cho nên, ai đã dùng lửa sau đó, gần như quá rõ ràng!

sang lều trại của Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm... cũng cháy trụi luôn .

Vậy là, chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi ?

Tề Sương Sương lúc này cũng mơ mơ màng màng, ngẩng đầu Tư Nam Vũ cũng đang trong trạng thái kinh ngạc.

"Lúc chúng ta , em th Tiểu Khê đã lấp kỹ đống lửa mà, thể tự cháy được?"

Tư Nam Vũ lắc đầu, kh đáp.

Chỉ là, ánh mắt ta khi về phía Lục Kiến Sâm lại trở nên sâu xa hẳn.

Lục Kiến Sâm hít sâu một hơi, trấn định lại cảm xúc, bước đến chỗ đống tàn tích.

Ông cụ Tề phát hiện cái rương gỗ lớn mà Tiểu Khê làm cho cũng cháy thành tro, trong lòng tiếc nuối và đau xót vô cùng.

Đồ của bị cháy cũng kh nhiều, chỉ túi ngủ, một bộ quần áo và số thảo d.ư.ợ.c hái được hôm qua, còn lại những món quan trọng đều mang theo bên .

Lục Kiến Lâm th trai đang dọn dẹp đống tro tàn, cũng hoàn hồn vội vàng chạy đến giúp.

Cố Tiểu Khê dùng chân đá đá cái rương gỗ đỏ bị cháy xém của , sau đó nhặt lại được cái nồi đất và thùng sắt còn thể dùng được.

sang cây gỗ t.ử đàn mà lúc trước vì kh tiện thu vào kh gian nên để ngoài, giờ cũng bị ám khói đen sì.

Ơ? Bị ám khói?

Ngọn lửa này đâu cháy từ đống lửa ở giữa lan ra.

Cô bình tĩnh lại, vừa đưa tay chạm vào miếng gỗ t.ử đàn kia thì Trang Linh cũng bước tới.

kh ngu, nh đã hiểu ra vấn đề.

"Mẹ nó... cố ý phóng hỏa!"

Một tiếng gào giận dữ này khiến tất cả mọi đều quay đầu về phía cô.

Lúc này, Trang cũng bước tới, sờ lên miếng gỗ t.ử đàn chỉ bị cháy xém do lửa hun qua, chưa bị thiêu rụi hoàn toàn, sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Ngọn lửa kh cháy lan từ đống lửa này, mà là cố tình phóng hỏa!"

Nhà gỗ của bọn họ cách đống lửa một đoạn, cũng cách trại của đám Cố Tiểu Khê một khoảng, vốn kh hề liền kề.

Bốn cái lều của nhóm Cố Tiểu Khê bị cháy cùng nhau thì còn hiểu được, vì chúng dựng sát nhau, nhưng bên này của họ cũng bị thiêu rụi hoàn toàn thì quá bất thường .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-373.html.]

Bên chỗ Hà Lâm bọn họ cũng cách đống lửa một khoảng mà.

Ngay khi mọi còn đang kinh hãi vì cố ý phóng hỏa, thì Lục Kiến Nghiệp, Hà Lâm và Hà Hạo cũng quay về.

Vừa về tới, th cả khu cắm trại biến thành đống hoang tàn, ba họ cũng kh giấu nổi sự sửng sốt.

Phản ứng còn dữ dội hơn cả là Hà Lâm, cô ta bỗng bật khóc t.h.ả.m thiết.

"Đồ của ! Đồ của đều bị cháy hết ! lại như thế này! lại thành ra thế này!"

Rõ ràng cô ta đã để túi của họ chếch ra ngoài một chút, vẫn bị cháy?

Đó là toàn bộ tài sản của cô ta mà!

Lúc vào núi trước đó cô ta mới nhận ra, trong túi đó còn cả tiền của cô ta!

Cố Tiểu Khê vẻ mặt của Hà Lâm, khẽ nhíu mày.

Chẳng lẽ... kh cô ta làm?

Cái vẻ đau lòng kia kh giống giả vờ.

Nhưng mà, nếu đây là vụ phóng hỏa, đầu tiên cô nghi ngờ chính là Hà Lâm!

Bởi vì, Hà Lâm động cơ, cũng cơ hội gây án!

chắc c lúc rời , đống lửa đã được dập kỹ , tuyệt đối kh thể tự cháy lan tới mức này!

"Kh mày làm đúng kh? Chính mày phóng lửa đúng kh?" Trang Linh đột nhiên lao tới, giơ nắm đấm.

Hà Lâm hoảng hốt trốn ra sau lưng Lục Kiến Nghiệp, sợ hãi kêu to: "Kh ! Kh ! Chúng vừa mới về, là tự các đốt đ chứ!"

"Đồ của ... tiền của ... tất cả đều bị cháy sạch ..." Hà Lâm vừa tức vừa sợ.

Trang Linh chẳng thèm nể nang, đẩy mạnh Lục Kiến Nghiệp ra: "Chính là con đàn bà độc ác này! Hôm qua tao đ.á.n.h mày một trận, mày thù dai nên mới cố ý phóng hỏa!"

Dù kh chứng cứ, nhưng cô tin vào trực giác của .

Mà trực giác của cô từ trước đến giờ luôn chuẩn.

Lục Kiến Nghiệp dù bực bội nhưng cũng kh thể đứng Trang Linh đ.á.n.h vợ , sắc mặt trầm hẳn xuống: "Lúc bọn thì mọi thứ còn nguyên, kh bọn đốt. Cô đừng vu vạ bừa bãi, cũng đừng động tay động chân."

Tối qua cô gái này đã đ.á.n.h Hà Lâm một trận, ta vì Hà Lâm cũng lỗi trước nên nhẫn nhịn.

Nhưng lần này thì kh thể để cô ta muốn đ.á.n.h ai thì đ.á.n.h nữa!

Trang Linh cười lạnh: " nói là phóng hỏa à? Nhưng chắc c là con đàn bà này làm! Đừng tưởng là lính thì kh dám động vào!"

Dứt lời, cô vung chân đá thẳng về phía Hà Lâm đang nấp sau lưng ta.

Hà Lâm né tránh, nhưng vẫn bị đá ngã xuống đất.

Lục Kiến Nghiệp bị mất mặt, lập tức tóm l tay Trang Linh.

Trang Linh xoay phản đòn, lại tung thêm một cú đá vào Lục Kiến Nghiệp.

"Loại quân nhân kh phân biệt đúng sai như , đ.á.n.h cũng chẳng tiếc!"

Lục Kiến Nghiệp vốn kh muốn ra tay, nhưng cũng kh thể để mặc cho ta đ.á.n.h , thế là hai bên thật sự lao vào ẩu đả.

Hà Lâm sợ đến mức sắp khóc, quay sang hét với Lục Kiến Sâm đứng bên kia: " cả của Kiến Nghiệp, kh giúp ? muốn bị con ên đó đ.á.n.h c.h.ế.t hay ?"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...