Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 382:
"Được." Lục Kiến Nghiệp gật đầu.
Sau khi Lục Kiến Sâm rời , Cố Tiểu Khê cũng phối hợp l gi bút từ trong túi của ra đưa cho Lục Kiến Nghiệp. Dù thực ra việc vẽ bản đồ địa hình này, cô chẳng cần đến Lục Kiến Nghiệp chút nào.
"Từ trại của chúng ta về hướng tây... khoảng năm cây số thì rẽ ."
Hà Lâm nghe đến đây, kh nhịn được chen vào: "Làm cô biết là năm cây số?"
Cố Tiểu Khê cố kiềm chế ý muốn trợn mắt, giải thích: "Thì đại khái là năm cây số thôi! Làm biết chính xác khoảng cách là bao xa. Chỉ là ước lượng đại khái thôi."
"Dù thì rẽ , khoảng một tiếng đồng hồ, trong khu rừng bên đó nhặt được chiếc đồng hồ bỏ túi..."
"Sau đó lại phát hiện ra nhiều mảnh vỡ, lau sạch vài mảnh để nhận diện... Vì từng sửa trực thăng, nên cảm giác m mảnh vỡ đó giống mảnh máy bay..."
Hà Lâm lại sững sờ, ánh mắt phức tạp về phía Cố Tiểu Khê. Cô ta từng sửa cả trực thăng nữa ?
"Những mảnh vỡ như thế nhiều kh chị?" Lục Kiến Nghiệp chút kh biết bắt đầu từ đâu, liền hỏi thêm một câu.
". Chị đã dạo một vòng ở khu vực đó, phát hiện hai món vũ khí trong một đống đổ nát... Sau đó chị cũng kh xa thêm, tìm được vài thứ, xác nhận phán đoán của quay về." Nói xong, Cố Tiểu Khê chẳng quan tâm Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm nghĩ gì, đứng dậy làm đồ ăn.
Ừm, Lục Kiến Sâm nói đã mua bánh dày mà! Cô muốn chiên một ít để ăn, bên trong nhét thêm chút củ cải muối xào thịt băm, chắc c sẽ ngon.
Hà Lâm th Cố Tiểu Khê l từ túi ra một hũ nhỏ đựng củ cải muối ngâm chua, cô ta bất giác nuốt nước bọt. Giờ cô ta cũng muốn ăn chút đồ chua, nhưng lại kh muốn mở miệng hỏi Cố Tiểu Khê, thế là quay sang Lục Kiến Nghiệp.
"Em giờ miệng nhạt nhẽo quá, thể hỏi chị dâu giúp em xin chút củ cải muối được kh?"
Lục Kiến Nghiệp đang do dự mở lời thì th Cố Tiểu Khê đã nh tay cắt cả hũ củ cải muối thành từng miếng nhỏ, còn thái vụn ra nữa.
Hà Lâm: "..."
Cô ta cảm th Cố Tiểu Khê cố tình làm vậy. Chắc là kh muốn cho cô ta ăn đâu!
Lời nói đến miệng của Lục Kiến Nghiệp đành nuốt ngược lại.
Cố Tiểu Khê kh hai họ, chỉ tập trung bận rộn. Cô cắt một miếng thịt heo nhỏ thành thịt băm, sau đó l một cái nồi nhỏ, xào thịt băm, xào cả củ cải muối. Xong xuôi, cô mới bắt đầu chiên bánh dày. Chiên đến khi bánh mềm mềm, cô gói vào đó hai thìa củ cải muối xào thịt, bọc lại bằng gi dầu, thong thả ăn.
Cắn một miếng, cô hài lòng gật đầu, sau đó về phía Tề Sương Sương: "Em ăn kh?"
Tề Sương Sương gật đầu: "Cho em một cái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-382.html.]
Cố Tiểu Khê lại sang Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm: "Hai ăn kh?"
Hà Lâm trong lòng tức tối, nên miệng nh hơn não, buột ra một câu: "Kh ăn."
Lục Kiến Nghiệp phần lúng túng, nhưng vẫn nói: "Em ăn một cái."
"Ừ." Cố Tiểu Khê nh chóng chiên thêm hai cái bánh dày, chia cho Lục Kiến Nghiệp và Tề Sương Sương mỗi một cái.
"Mọi tự gói thêm rau củ . Chị thì thích gói củ cải muối bên trong để ăn."
Tề Sương Sương chẳng khách sáo, muốn ăn thì tự tay làm l.
Hà Lâm chỉ biết ngồi một ba ăn mà thèm thuồng. Do dự một lúc lâu, cô ta mới nói với Lục Kiến Nghiệp: " mọi ăn vẻ ngon lắm, vậy cũng thử một chút xem!"
Lục Kiến Nghiệp nghe cô ta nói muốn thử, liền chia cho cô ta một miếng nhỏ cỡ ngón tay cái để nếm.
Hà Lâm: "..."
Giờ cô thực sự bị cái tính cứng nhắc của Lục Kiến Nghiệp làm cho tức c.h.ế.t! ta kh thể chia cho cô nhiều hơn một chút ?
Cố Tiểu Khê th ánh mắt oán trách của Hà Lâm, trong lòng buồn cười. Trách ai bây giờ? Trách chính cô ta tự làm tự chịu thôi! Nếu kh nể mặt Lục Kiến Nghiệp, câu hỏi vừa nãy cô cũng chẳng thèm hỏi thêm. Hay nói đúng hơn, cô thực ra là vào thể diện của Lục Kiến Sâm!
Ăn xong bánh dày, Cố Tiểu Khê lại l thêm một cái bánh gạo ra, chia cho Tề Sương Sương một nửa. Hai ăn gần xong thì cụ Tề và cụ Trương cùng nhóm của họ cũng đã trở về. Vì Cố Tiểu Khê và Tề Sương Sương đã giúp nấu cháo và làm món ăn kèm, mọi ngồi xuống nghỉ ngơi một chút trực tiếp ăn tối luôn.
Tề Sương Sương nhân lúc này, kể với nội về việc Cố Tiểu Khê phát hiện xác máy bay rơi.
Ông cụ Tề nghe xong cũng kh quá bất ngờ, còn cụ Trương chỉ chút tiếc nuối thở dài một tiếng.
"Trước đây từng nghe nói gần Núi Sương Mù máy bay rơi, nhưng chẳng ai tìm được nó ở đâu cả."
Ông Trang nghe xong thì khá tò mò: "Phát hiện ở đâu vậy?"
"Ở phía Tây. Cách đây khá xa. Ông Tề, hôm nay cháu cũng đào được kh ít thảo d.ư.ợ.c đ." Cố Tiểu Khê chuyển chủ đề, mang số thảo d.ư.ợ.c hái được ra.
Ông cụ Tề lập tức gộp số thảo d.ư.ợ.c hái được lại với nhau để xử lý chung. Cố Tiểu Khê cũng giúp một tay xử lý thảo dược. Đột nhiên, cô vỗ mạnh lên đầu một cái, nhớ ra một chuyện.
Ông cụ Tề buồn cười cô: "Con bé này, dùng sức mạnh thế, đừng tự đ.á.n.h ngốc luôn đ."
Cố Tiểu Khê ngại ngùng gãi đầu: "Cháu đột nhiên nhớ ra quên một việc. Là Chính Lai ở trạm phế liệu, nhờ cháu xin một chai rượu chính cốt. Ông Tề, hay dạy cháu cách làm rượu chính cốt !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.