Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 389:
Chẳng bao lâu sau, cô th m chiến sĩ khiêng hai cái cáng về trại.
Trên cáng, một là Hà Lâm, một là Lục Kiến Nghiệp.
Hà Lâm lúc này đang tỉnh, vừa khóc vừa nức nở, còn Lục Kiến Nghiệp thì hôn mê bất tỉnh.
Hà Hạo cúi gằm đầu, sắc mặt âm trầm.
Đi phía sau vài bước là Lục Kiến Sâm và Lục Kiến Lâm, mặt hai còn đen hơn.
" chuyện gì vậy?" Cố Tiểu Khê bước tới hỏi.
Lục Kiến Sâm th cô bé nhà , sắc mặt căng cứng cũng dịu đôi chút.
"Bọn phát hiện một cái hang dưới lòng đất ở khu đá vụn, hai họ dẫm hụt nên bị ngã."
Cố Tiểu Khê chớp mắt, cảm th lời giải thích của Lục Kiến Sâm quá mức đơn giản.
Tuy nhiên, cô cũng kh hỏi thêm gì.
Lục Kiến Lâm th cả vẫn để lại chút thể diện cho hai và chị dâu hai, nên cũng kh vạch trần, chỉ đảo mắt qu hạ giọng hỏi: "Chị dâu, cụ Tề vẫn chưa về ạ?"
"Chưa! Em kiểm tra cho họ chưa?"
", hai hình như đập đầu xuống đất, ngoài vài vết trầy thì kh gì nghiêm trọng. Chị dâu hai thì bị gãy chân ."
"Để chị xem." Đợi ta đặt xuống đất, Cố Tiểu Khê ngồi xổm xuống bắt mạch cho Lục Kiến Nghiệp.
Hà Lâm đang sụt sịt vừa lau mắt, chợt th Cố Tiểu Khê l ra một bó kim bạc, châm vào Lục Kiến Nghiệp.
Cô ta lập tức ngừng khóc, tức giận hét lên: "Cô làm gì vậy? thể tự tiện châm kim lên ?"
Cố Tiểu Khê cũng chẳng buồn để ý, động tác trên tay vẫn kh dừng lại.
Hai phút sau, Lục Kiến Nghiệp mở mắt, vẻ mặt mơ hồ.
Cố Tiểu Khê liếc , nói với Lục Kiến Lâm: " tỉnh , nhưng bị đập đầu thì vẫn nên nghỉ ngơi yên tĩnh. Đưa em về Kinh Đô !"
Ở đây phiền phức quá!
Lục Kiến Lâm thật ra cũng th vậy là tốt, nên sang cả.
Lục Kiến Sâm kh trả lời ngay mà quay sang hỏi Lục Kiến Nghiệp: "Th ?"
Lục Kiến Nghiệp sờ lên đầu, chỗ sưng thành hai cục u to, đau đến hít một hơi lạnh: "Chắc kh đâu."
"Đứng lên lại thử xem. Đợi cụ Tề về khám thêm, nếu kh gì lớn thì mai quay về Kinh Đô!"
"Được." Lần này Lục Kiến Nghiệp kh từ chối, đáp dứt khoát.
"... chân ..." Hà Lâm định nói chân chẳng còn cảm giác gì, Cố Tiểu Khê kh xem cho cô ta?
Lục Kiến Nghiệp liếc Hà Lâm, lại cả, vừa định mở miệng thì giọng Tề Sương Sương vui vẻ vang lên từ bên .
"Tiểu Khê, mau tới xem bọn em bắt được gì nè."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-389.html.]
Cố Tiểu Khê lập tức bước về phía Tề Sương Sương.
Khi phát hiện Tư Nam Vũ và Tề Sương Sương đang kéo về một con heo rừng nặng chừng ba, bốn trăm cân, ánh mắt cô đầy vẻ kinh ngạc.
"Trời ơi, hai lợi hại quá! Còn bắt được cả heo rừng nữa!"
Tề Sương Sương nhướn mày, cười hớn hở: "Thật ra kh đ.á.n.h được đâu, là dùng t.h.u.ố.c mê nội em ều chế làm nó ngất, Tư Nam Vũ đ.á.n.h c.h.ế.t."
"Vậy mau làm thịt heo , chị muốn ăn chân giò nướng!"
"Ừ ừ, mau làm thịt heo!" Tề Sương Sương hưng phấn Tư Nam Vũ.
Ánh mắt Tư Nam Vũ vừa rời khỏi Lục Kiến Nghiệp và Hà Lâm, th Tề Sương Sương hưng phấn , liền mỉm cười gật đầu.
"Đừng lo! Tối nay chắc c sẽ thịt heo cho mọi !"
Lúc này Tề Sương Sương mới phát hiện Hà Lâm đang ngồi trên cáng, ngạc nhiên hỏi: "Cô ta vậy?"
"Chân bị gãy , Lục Kiến Lâm đã cố định lại, mà bây giờ cũng kh đang ở bệnh viện, đâu t.h.u.ố.c men gì."
"Ồ! Nhưng mà dù t.h.u.ố.c hay kh thì vẫn về nghỉ ngơi mới nh hồi phục chứ? Nếu kh may bị lệch xương, cho dù lành thì cũng thành què."
Tề Sương Sương nói câu này tự nhiên, nhưng trong đó cũng chút cố ý. Vậy mà Hà Lâm lại như bị giẫm trúng đuôi, bỗng dưng bùng nổ.
"Cô mới là què! Cô mới là què đó! Cô chỉ mong kh khỏi được kh? lòng dạ cô ác độc vậy hả?"
Cô ta là của đoàn văn c, tuy chưa trụ cột, nhưng tiền đồ và sự nghiệp đều vô cùng rộng mở, thể trở thành tàn phế được!
Tề Sương Sương nghe vậy cũng nổi cáu: " chỉ nói sự thật thôi, kh hiểu hai chữ 'y lệnh' à? thường xuyên nghe nói vậy khi dặn bệnh nhân. Nếu cô giỏi thì đừng để khám cho cô!"
Hà Lâm tức đến mức kh chịu nổi, lập tức quay sang Lục Kiến Nghiệp: "Chúng ta xuống núi! Xuống núi đến bệnh viện ngay!"
Trên đời này đâu chỉ mỗi cụ Tề là bác sĩ!
"Em đừng làm loạn nữa!" Lục Kiến Nghiệp hiếm khi nổi nóng, lần này lại quát lên.
Trước đây, từng xem Tất Văn Nguyệt là bảo bối trong lòng, luôn nâng niu, chiều chuộng, gần như chưa từng nặng lời với cô .
Kết hôn với Hà Lâm đến nay, luôn cảm th đang sống trong sự bức bối.
Dù là vậy, vẫn cố nhịn, tuy kh thực sự thích cô, nhưng vẫn cố gắng bảo vệ và bao dung.
Nhưng...
Hà Lâm dường như kh được lòng bất kỳ thân hay bạn bè nào của !
Trong khoảnh khắc đó, bỗng th hối hận!
Hối hận vì lúc đó chỉ vì giận dỗi Tất Văn Nguyệt mà bồng bột kết hôn!
" quát em?" Hà Lâm bị gầm lên, như thể chịu nỗi oan trời giáng, nước mắt tuôn ra như mưa.
Cố Tiểu Khê mà chỉ th chán ngán, khẽ đẩy tay Tề Sương Sương một cái.
"Sương Sương, cô ta là bệnh nhân, thôi, tụi nhóm bếp nướng thịt ăn !"
Chưa có bình luận nào cho chương này.