Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 398:
Bạch Nguyên Vũ tiếc nuối thở dài: "Đáng tiếc quá, Dạ Tinh và phù văn trên những tên này đều vỡ hết , kh tính được ểm nữa."
Cố Tiểu Khê nghe vậy cũng th tiếc: "Để em xem cái nào còn nguyên kh, tìm qu đây xem nhé."
"Được." Bạch Nguyên Vũ bắt đầu tìm qu đó.
Cố Tiểu Khê cũng xoay , đổi góc đứng quay lưng lại với Bạch Nguyên Vũ, lén vớt đống mũi tên Dạ Tinh Vũ trong hố nước ra, ném những cái gãy vào kho đồ cũ.
Ban đầu cô tưởng phòng trưng bày hàng mới sẽ xuất hiện những mũi tên Dạ Tinh Vũ mới to, ai ngờ cuối cùng lại nhận được một nắm Dạ Tinh đen nhánh cùng vài chiếc l vũ đỏ.
Những thứ này kh tiện mang ra ngoài, nên cô gom hết tên gãy bỏ vào kho đồ cũ, chọn ra m mũi tên nguyên vẹn đưa cho Bạch Nguyên Vũ.
Bạch Nguyên Vũ bên này cũng đã nhặt được hơn trăm mũi tên Dạ Tinh Vũ, tâm trạng khá vui vẻ.
Thời gian sau đó, hai dừng dừng, bất tri bất giác đã nhặt được hơn một ngàn hai trăm mũi tên Dạ Tinh Vũ.
Ngoài việc ném cả đống mũi tên Dạ Tinh Vũ hỏng vào kho đồ cũ, Cố Tiểu Khê còn tr thủ nhặt một đống vảy sáng lấp lánh khi Bạch Nguyên Vũ bới được chúng từ trong đống rác.
Th cô nhẹ nhàng gom được cả đống vảy Dị Thú, Bạch Nguyên Vũ kh nhịn được hỏi: "Em gái Tiểu Khê, em bán cho ít vảy này được kh?"
Cố Tiểu Khê tiện tay chia cho một nửa: "Tặng luôn đó. l m cái này để làm gì vậy?"
Bạch Nguyên Vũ vui vẻ nhận l, cười hớn hở giải thích: "Những vảy này là từ Dị Thú cấp tám, cứng cực kỳ, lại dẻo, chịu được cả nước lẫn lửa, là vật liệu tốt để luyện khí. định dung hợp vào chiến giáp. Em thực ra cũng thể rèn một con d.a.o găm, hoặc làm một cái áo giáp mềm."
"Ừ. Chuyện đó để sau hẵng nói, em tính về đây!"
Cố Tiểu Khê th thời gian cũng kh còn sớm, cô nên về nhà thôi!
"Vậy nhé!" Bạch Nguyên Vũ cũng kh ý giữ cô lại thêm.
Hai cùng quay về, tìm phụ trách nhiệm vụ lần này để nộp mũi tên Dạ Tinh Vũ, tính ểm xong thì mỗi lên một chiếc xe rời .
Vừa trở lại xe vận chuyển rác của , việc đầu tiên Cố Tiểu Khê làm là cởi bộ đồ bảo hộ vũ trụ trên .
Cũng lúc này, cô mới phát hiện ra chỗ chân của bộ đồ bảo hộ đã dấu hiệu bị ăn mòn, đế giày dưới chân cô gần như bị xuyên thủng.
Cô lập tức chớp mắt một cái, chui ngay vào kh gian, ném hết quần áo và giày dép đã mặc vào kho chứa đồ cũ, sau đó tắm, thay đồ xong xuôi mới bắt đầu quay về.
Ngay khi cô vừa rời khỏi Rác Tinh E, tầng đất bên dưới tinh cầu đó bỗng dưng rung chuyển dữ dội.
Năm phút sau, một con quái thú khổng lồ t lên khỏi mặt đất, tiếng gầm rợn mang theo làn sóng năng lượng mạnh mẽ, trực tiếp hất văng cả trăm chiếc xe vận chuyển rác đang đậu ở rìa tinh cầu chờ tạnh mưa.
Cố Tiểu Khê hoàn toàn kh biết đã may mắn đến mức nào. Sau khi trở về lãnh địa của , cô đậu xe vận chuyển vào chỗ cũ lại xuất hiện ở núi Sương Mù.
Lúc đó vừa đúng năm giờ chiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-398.html.]
Cô số ểm vừa mới cập nhật hơn sáu trăm triệu, hài lòng quay đầu trở về, về phía do trại.
Trùng hợp là, cô vừa đặt chân đến do trại thì ngay sau đó đã th Hà Hạo được ta khiêng về.
th vẻ mặt kh thiết sống của Lục Kiến Lâm theo sau phía sau, cô kh khỏi nghi hoặc hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Lục Kiến Lâm thở dài một tiếng: " ta phát hiện một cây nhân sâm, mừng quá nên mất cảnh giác, bị gốc cây làm vấp té lăn từ sườn núi xuống, gãy luôn cái chân."
Cố Tiểu Khê: "..."
Hai em nhà họ Hà đúng là xui như nhau, một tàn, một phế!
"Chị dâu, cả đã nhờ Hàn Phong cử đưa hai với bọn họ về Kinh Đô , chị muốn cùng về một chuyến kh?"
Cố Tiểu Khê lập tức lắc đầu: "Kh. Chị định Thân thành một chuyến. Em theo họ về Kinh Đô à?"
Lục Kiến Lâm bất đắc dĩ gật đầu: "Vâng. Giờ hai bệnh nhân lại kh tiện ."
"Cực cho em !" Cố Tiểu Khê thật lòng th tội nghiệp Lục Kiến Lâm.
Hai còn đang nói chuyện thì Hàn Phong, Lục Kiến Sâm và Lục Kiến Nghiệp cũng vừa trở về.
Th cô vợ nhỏ của đã bình an quay lại, Lục Kiến Sâm âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
nói vài câu với Hàn Phong thẳng về phía cô.
"Vợ à, Hàn Phong vừa hay sắp đến Kinh Đô và Thân thành đón vài , hay em cùng luôn, tiện đường bay đến Thân thành luôn nhé?"
Cố Tiểu Khê vốn kh mặn mà gì lắm với việc cùng Lục Kiến Nghiệp, Hà Lâm, Hà Hạo, nhưng nghĩ đến việc thể tiết kiệm được m ngày tàu xe nếu trực thăng thì cũng gật đầu đồng ý.
"Được thôi! Khi nào ?"
"Một tiếng nữa. giúp em thu dọn đồ." Lục Kiến Sâm kéo cô vào trong lều của bọn họ.
Ngay khoảnh khắc rèm lều khép lại, Lục Kiến Sâm liền ôm cô vợ nhỏ vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.
Một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng như gió xuân trôi qua, mới nhẹ nhàng vuốt lưng cô, thì thầm: "Hàn Phong sẽ đưa em trước. bên này chắc còn khoảng mười ngày nữa mới bàn giao xong. Đến lúc đó sẽ đến Thân thành đón em."
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Vâng. Em đợi tới đón."
Lục Kiến Sâm kh đáp lại, chỉ cúi đầu hôn lên môi cô thêm một lần nữa, sâu hơn, nồng nàn hơn.
còn đang ở trong lòng, mà đã bắt đầu th nhớ !
Ban đầu chỉ muốn dùng một nụ hôn để vơi nỗi nhớ, nhưng càng hôn lại càng kh thể kìm chế.
Chưa có bình luận nào cho chương này.