Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 414:
Ban đầu cô định đặt vài món đồ nội thất vào luôn, nhưng nghĩ lại, cô quyết định bố trí lại kh gian.
Căn nhà cũ này nằm sát mặt đường, trước khi thành lập nước từng là dạng nhà ở kết hợp cửa tiệm, nên chỉ chia thành hai gian.
Cân nhắc một lúc, cô mua vài viên gạch x kiểu cũ và xi măng từ cửa hàng trao đổi, chất vào sân, sau đó mua thêm một chiếc xe đạp, mang theo ít trái cây lại đến ủy ban khu phố.
Lần này, cô nhờ của ủy ban giúp gọi tới xây tường bao qu sân, tiện thể xây thêm một bức tường ngăn ở giữa gian nhà phía sau, để thể chia làm hai phòng.
Vì cô cư xử lịch sự, lại trả c khá hậu hĩnh, nên nhân viên ở ủy ban cũng nhiệt tình, gọi đến hơn chục đến xây tường cho cô.
Để thợ thể tr thủ làm việc vào buổi trưa, cô còn đặc biệt chuẩn bị bữa ăn, mỗi bốn cái bánh bao nhân thịt lớn, thêm một quả táo.
Vì sự rộng rãi của cô, đến đầu giờ chiều là tường bao và tường ngăn đã được xây xong.
Th còn thừa xi măng, đám c nhân còn chủ động giúp Cố Tiểu Khê trát lại toàn bộ tường trong nhà, làm cho tường và nền cả bên trong lẫn bên ngoài đều bằng phẳng mới rời .
Cố Tiểu Khê th vẫn còn sớm, bèn mua thêm xi măng và cát, lát thêm một lớp xi măng lên sàn nhà.
Sau khi dùng Thuật Hong Khô làm khô nền xi măng, cô lại tiếp tục thi triển Thuật Đánh Bóng, cẩn thận mài nhẵn m lượt mặt sàn vừa đổ khuôn bằng nước.
Chỉ trong chốc lát, nền xi măng bình thường bỗng trở nên mịn màng sáng bóng, hiệu quả đúng là kh tệ chút nào, vừa kín đáo lại vừa thực dụng.
Còn phần tường, sau khi hong khô, tạm thời cô chưa quét sơn vội.
Cô mất chút thời gian để lắp lại cổng sân và hai cánh cửa phòng, sau đó vào khu trưng bày sản phẩm mới chọn hai chiếc giường gỗ, hai tủ quần áo, hai chiếc ghế gỗ hoàng hoa lê, cùng một bàn trà đồng bộ đơn giản mà tinh tế, sắp xếp lại căn nhà một cách gọn gàng.
Vì m ngày nay cô toàn ngủ trong kh gian, nên lần này cô còn làm thêm hai tấm rèm cửa treo lên. Ăn tối trong kh gian xong, tắm rửa sạch sẽ, thay ổ khóa mới, cô liền đạp xe đến bệnh viện.
Buổi tối, bệnh viện chỉ vài bác sĩ trực, nhân viên y tế kh nhiều, bệnh nhân cũng khá thưa thớt.
Cố Tiểu Khê phụ giúp một lúc ở nhà thuốc, sau đó chữa trị cho một bé con bị sốt suốt cả đêm, xong xuôi thì cũng kh còn việc gì nữa.
Lúc rảnh rỗi, y tá Lâm cũng trực đêm hôm đó, nói với cô: "Bác sĩ Cố, tr thủ lúc vắng , chị nghỉ một chút ! Đêm khuya chẳng biết lúc nào sẽ bận rộn đâu."
"Kh , ban ngày chị đã nghỉ , giờ vẫn chưa buồn ngủ. Hay là, em nghỉ một lát , chị trực thay cho. chuyện gì chị sẽ gọi em."
"Thế được! Y tá tụi em là để bác sĩ trực nghỉ trước chứ." Y tá Lâm lắc đầu.
Chỉ với câu nói này thôi, cô đã th bác sĩ Cố thật tốt tính, chẳng hề ra vẻ chút nào!
"Bác sĩ và y tá cũng như nhau thôi, em cứ ngủ ! Chị th giấc ngủ của em bình thường chắc cũng kh ngon lắm."
Y tá Lâm gật đầu: "Đúng vậy! Mỗi lần chuyển từ ca ngày sang ca đêm là em ngủ kh ngon, mơ nhiều, lúc còn bị đau đầu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-414.html.]
"Giờ em nghỉ ! Ngày mai chị sẽ đưa cho em một que nhang an thần, đốt trước khi ngủ nửa tiếng, đảm bảo ngủ ngon luôn."
"Thật á? Vậy cảm ơn chị nhiều lắm!" Gương mặt y tá Lâm tràn đầy vui mừng.
"Ừ. Đi nghỉ !"
Y tá Lâm cũng kh khách sáo nữa, vào phòng nghỉ ngơi.
Cô định ngủ một tiếng, lát nữa sẽ thay ca cho bác sĩ Cố.
Cố Tiểu Khê thì cầm một cuốn sách y học ra đọc.
Mới đọc được mười m phút, bỗng nhiên một đàn ôm đứa trẻ chạy vào bệnh viện, vừa chạy vừa hốt hoảng hét lên: "Bác sĩ! Bác sĩ! Cứu con với..."
Cố Tiểu Khê giật , cô là đứng gần nhất nên lập tức bỏ sách chạy tới.
"Cháu bé bị vậy?"
Vừa hỏi, cô vừa kiểm tra tình trạng đứa trẻ.
Chỉ mất hai giây, cô đã ôm l đứa bé mà mặt mũi đã tím tái từ tay đàn , bắt đầu tiến hành cấp cứu bằng phương pháp Heimlich.
đàn còn chưa kịp nói hết câu thì th con trai phun ra một hạt lạc từ miệng.
Cố Tiểu Khê nhẹ nhàng vỗ lưng bé, giúp bé ổn định lại hơi thở.
"Cháu bé đã ổn , nhưng lần sau chú ý nhé! Trẻ con còn nhỏ, khi ăn các loại hạt cần đặc biệt cẩn thận, tuyệt đối kh được vừa chạy vừa ăn, cũng kh được để bé vừa chơi vừa ngậm đồ vật, càng kh nên để bé cầm đồ lạ khi ngủ."
"Loại dị vật gây tắc nghẽn đường thở thế này, thời gian vàng để cấp cứu chỉ từ 4 đến 10 phút thôi. Nếu trễ là kh cứu được nữa, hiểu chứ?"
Hai câu cuối, giọng của Cố Tiểu Khê trở nên nghiêm túc và cứng rắn hơn hẳn.
đàn vừa mừng vừa sợ, liên tục cúi đầu cảm ơn: "Vâng vâng, cảm ơn bác sĩ! Lần sau nhất định chú ý, nhất định chú ý! Cảm ơn cô nhiều lắm! Thật sự cảm ơn cô nhiều!"
Lúc này, bác sĩ Trương đang trực đêm, cũng tới hỏi tình hình.
Sau khi nghe rõ mọi chuyện, bác sĩ Trương cũng nghiêm nghị đàn dặn dò: "Lần này may mắn, tới kịp lúc. Sau này nhất định cẩn thận hơn, ghi nhớ kỹ vào."
đàn vừa lau mồ hôi vừa gật đầu,"Vâng, nhớ . Lần này là mẹ nhập viện ở đây, đang chuẩn bị đưa con về nhà, trên đường con ầm ĩ đòi ăn nên cho nó ít lạc, kh ngờ lại xảy ra chuyện."
Lúc này ta chỉ còn biết cảm th may mắn vì bệnh viện ở kh xa, thể kịp thời đưa con đến.
Nếu kh, gia đình này khi đã tan nát !
Chưa có bình luận nào cho chương này.