Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 448:
Ngụy Minh vừa nghe thế thì kh ai khuyên được nữa, khăng khăng đòi xuất viện ngay hôm nay, lập tức quay về nhà cũ.
Hôm nay Lục Liên Tg chỉ ghé qua Bộ Tư lệnh một lúc, sau đó lập tức đến bệnh viện. th vợ vừa tỉnh lại đã nhất quyết đòi về, lại nghĩ đến chuyện Tiểu Khê chính là bác sĩ ều trị chính của vợ , mà thực ra tình trạng cũng thể về nhà nghỉ ngơi, nên liền bàn bạc chuyện xuất viện với viện trưởng Lý.
Viện trưởng Lý cân nhắc tổng thể, th nhà họ Lục tới hai bác sĩ, bệnh nhân lại tha thiết muốn xuất viện, cũng kh vấn đề gì lớn, sau này cần dùng t.h.u.ố.c thì quay lại bệnh viện là được.
Thế là cử xe của bệnh viện và hai nhân viên y tế cùng đưa Ngụy Minh về nhà.
Bên này vừa xuất viện, bên nhà họ Hà lập tức cũng biết tin.
Hà Lâm biết được Ngụy Minh kh những kh c.h.ế.t, mà còn được xuất viện, ngồi trên giường bệnh, sờ mặt sưng như đầu heo mà khóc kh thành tiếng.
"M kh nói bà ta c.h.ế.t ? Gạt con à!"
Cô ta bị ba đ.á.n.h một trận vô ích !
Đau c.h.ế.t được !
Ba Hà sắc mặt vừa âm trầm vừa xấu hổ: "Xác định là xuất viện thật à? khi nào là tối qua cứu được, nhưng là hồi quang phản chiếu, giờ chỉ về nhà chờ c.h.ế.t kh?"
Hà Hạo cũng kh chắc c: "Con chỉ nghe nói là xuất viện , được xe cấp cứu của bệnh viện đưa về."
Ba Hà trầm ngâm một lúc gật đầu: "Chắc là thế. Tình cảm giữa Lục Liên Tg và Ngụy Minh tốt như vậy, nếu thật sự tỉnh lại mà thể cứu được, ta tuyệt đối sẽ kh cho bà ta xuất viện."
Thương tích nặng thế, thể mới tỉnh lại đã khỏi ngay được chứ.
Mẹ của Hà Hạo cũng gật đầu theo: "Nếu kh sắp c.h.ế.t mới về nhà chờ c.h.ế.t thì chắc là thành thực vật thật ."
thực vật thì kh tỉnh lại được, nằm viện cũng chẳng ích gì, nhiều gặp tình huống thế này thường sẽ đưa về nhà luôn.
Dù là tình huống nào thì với nhà họ Hà mà nói cũng đều kh m tốt đẹp.
"Cho chắc ăn thì cứ để Tiểu Lâm ở lại bệnh viện thêm vài hôm nữa !" Ba của Hà Lâm thực ra vẫn kiêng dè Lục Liên Tg.
Hà Lâm kh nói gì, chỉ biết khóc. ...
Nhà cũ nhà họ Lục.
Ngụy Minh được cẩn thận chuyển sang phòng mới, nằm xuống giường , căn phòng được sắp xếp ấm áp vô cùng, nước mắt lại kh kiềm được mà rơi xuống.
Ngụy Minh Ngọc vội vàng l khăn tay giúp chị lau nước mắt: "Chị à, ta nói tai qua nạn khỏi tất phúc về sau, phúc phần của chị còn đang ở phía trước đó! Chị xem, Tiểu Khê nhà đối xử với chị tốt biết bao, chu đáo đến thế! Sau này con bé với Tiểu Sâm lại sinh cho chị một đứa cháu trai, những ngày tháng như vậy ngọt như mật còn gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-448.html.]
Ngụy Minh vuốt vuốt cái chăn mềm mại ấm áp, vừa cười vừa gật đầu: " . Chị sống thật tốt mới được."
Lục Kiến Lâm đang đốt lò than trong phòng khẽ lau khóe mắt ươn ướt, ngẩng đầu lên cười nói: "Mẹ ơi, nửa cuối năm con sẽ được ều về Kinh Đô , đến lúc đó mẹ còn giúp con tìm một cô gái tốt, tr chừng con lập gia đình nữa đ!"
Nghe vậy, Ngụy Minh lại thở dài một hơi: "Kh vội, kh vội! Nhân duyên là do trời định. Lập gia đình muộn chút cũng kh , quan trọng là tìm đúng hãy tính tiếp."
Bà kh giống những mẹ khác cứ thúc giục con trai nh chóng kết hôn sinh con, ều bà mong là con gặp được phù hợp, một cuộc hôn nhân hạnh phúc.
Ngụy Minh Ngọc cũng gật đầu phụ họa: "Đúng đ, đừng nóng vội. Sau này Tiểu Lâm cũng tìm thực lòng yêu thương, tốt nhất là như cả và chị dâu con ."
Cái cách Tiểu Sâm Tiểu Khê, rõ ràng là yêu thật lòng, sống với nhau như thế mới gọi là hương vị.
Lục Kiến Lâm cười cười gật đầu: "Được, con nghe lời mẹ với dì."
Chỉ cần mẹ thể sống khỏe mạnh, bà nói gì cũng th đúng.
Lúc này, Lục Liên Tg bưng một bát mì vào: "Vợ à, mẹ nấu bát mì, em ăn chút ."
"Vâng." Ngụy Minh ngồi dậy, ăn được m miếng mì hỏi: "Tiểu Khê đâu ?"
"Ở sân sau lắp ống nước đ! Con bé giỏi lắm, bảo là muốn dẫn nước vào phòng tắm vệ sinh đang xây bên cạnh, sau này mẹ rửa mặt tắm rửa cũng tiện hơn." Lục Liên Tg cười nói.
Tiểu Khê đúng là một đứa vừa hiếu thuận vừa hiểu chuyện, đừng nói Tiểu Sâm thích, đến họ cũng quý mến.
Ba thằng con trai trong nhà , chẳng đứa nào được như thế.
Kh trách ta cứ bảo con gái là áo b nhỏ của ba mẹ.
Ông đời này kh phúc sinh được con gái để cưng, nhưng được cô con dâu thế này, coi như cũng được nửa cô con gái , kh khác là m.
"Cũng vất vả cho con bé . Tiểu Lâm, con ra giúp chị dâu một tay ."
"Vâng. Chị dâu bảo con đốt thêm cái lò sưởi trong phòng nữa, con làm xong sẽ ra ngay." Lục Kiến Lâm vội vàng tăng tốc làm cho xong việc trong tay.
Ngoài sân, Cố Tiểu Khê kéo ống nước qua, nói vài câu với bà nội lại ra ngoài.
Lúc quay về, cô nhờ dùng xe ba bánh chở về một tảng đá lớn.
Lục Kiến Lâm tò mò hỏi: "Chị dâu, tảng đá này chị định dùng làm gì thế?"
"Làm cái bể giặt đồ. Tối nay em ở lại nhà cũ kh? Nếu thì sắp thêm một phòng nữa, chiều nay chị mới chuẩn bị một phòng cho dì thôi."
"Tối nay em sẽ về đại viện một chuyến, sáng mai chuyển đồ sang, phòng thì để mai chuẩn bị cũng được."
Chưa có bình luận nào cho chương này.