Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 462:
Vừa về đến phòng, Lục Kiến Sâm đóng cửa cái rầm, vươn tay ôm l cô vợ nhỏ đã khiến ngắm suốt cả buổi tối, kéo vào lòng cúi đầu hôn mạnh.
Hôn đến khi cô mềm nhũn trong lòng, vừa thở vừa rên rỉ xin tha, mới chịu ôm cô ngồi xuống mép giường.
"Hôm nay em lại nghĩ đến chuyện giúp cái rừng đó chữa bệnh vậy?"
Cố Tiểu Khê th hỏi chuyện kia, lập tức vòng tay ôm l cổ , ghé môi thì thầm vào tai , nói nhỏ như gió thoảng...
" kh hoang dã đâu, chắc là đồng đội mà em từng nói với , tên là Ngọc Thành Song."
Biểu cảm của Lục Kiến Sâm thay đổi liên tục, cuối cùng là vẻ mặt kinh ngạc: " ta bị va vào núi là do gặp dòng xoáy kh gian à?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chắc là vậy. Tín hiệu định vị cuối cùng là em gửi cho . Sau đó, cả đội bọn em đều kh liên lạc được nữa."
" ta là gửi dầu gội đầu cho em ?" Lục Kiến Sâm hỏi, giọng chút phức tạp.
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Kh . tặng dầu gội đầu tên là Vu Diên. Tóc dài lắm, dài đến quét đất luôn, tưởng tượng được kh?"
"Em thích à?" Lục Kiến Sâm hơi nhướng mày.
Cố Tiểu Khê ban đầu gật đầu, nhưng vừa cảm nhận được cánh tay của Lục Kiến Sâm siết chặt hơn, bản năng sinh tồn lập tức trỗi dậy, cô vội vàng giải thích: "Em chỉ thích mái tóc dài của thôi. Kh mặt, em cứ tưởng là một chị gái xinh đẹp."
"Trong đội em ngoài em ra thì toàn là con trai à?" Lục Kiến Sâm cố che giấu nhưng kh thể phủ nhận cơn ghen đang bốc lên trong lòng.
Cố Tiểu Khê gật đầu yếu ớt: "Vâng. Nhưng mà họ đều gọi em là em gái Tiểu Khê hết. Mà nói thật, em còn chẳng biết Ngọc Thành Song tr thế nào nữa cơ!"
Lục Kiến Sâm ngẩn : "Em chưa từng gặp ta?"
"Thì... mặc đồ bảo hộ mà. Lúc gặp mặt cũng đội mũ giáp. Nếu kh mở miệng, chắc đứng ngay trước mặt em, em cũng kh nhận ra. Ngược lại, chắc cũng kh biết em là ai."
Lục Kiến Sâm tưởng tượng ra cảnh đó, nhẹ nhàng xoa đầu cô.
" ta đến từ đâu?"
"Em cũng kh biết." Cố Tiểu Khê lắc đầu, nhưng đưa cho Lục Kiến Sâm một cuốn sách y học viết bằng ngôn ngữ tinh tế.
"Dù thì cũng là những nơi này này. Em chưa từng hỏi, cũng chưa từng đến."
Lục Kiến Sâm lật sách xem, ... im lặng.
Kh hiểu nổi!
Vậy nên, cái thứ tiếng mà " hoang dã" kia nói, chính là ngôn ngữ trong sách này?
"Em nghe hiểu được lời ta nói à?" Lục Kiến Sâm nh chóng nắm bắt trọng ểm.
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Ừm. Em học m ngày là nghe hiểu được , chữ viết cũng đọc được. Đây là sách y học, dạo này ngày nào em cũng đọc. Trước đó em nhờ đội phó Bạch Nguyên Vũ trong đội tìm giúp. Ngoài sách y, em còn nhờ họ gom thêm sách về c nghệ nữa. Đợi em dịch vài cuốn cho xem."
"Ừ. Em kể cho nghe nhiệm vụ của bọn em được kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-462.html.]
Lục Kiến Sâm hỏi xong liền vội bổ sung: "Kh tiện nói thì thôi, đừng gượng ép."
Dù thì cũng là quân nhân, nhiều nhiệm vụ của cũng kh thể tiết lộ, giữ bí mật.
"Được chứ! Em làm ba nhiệm vụ , lần đầu là *******."
"Ủa? em lại kh nói ra được vậy?" Cố Tiểu Khê hơi ngơ ngác.
Lục Kiến Sâm nghe th nửa câu sau của cô như bị tắt tiếng, lập tức hiểu ra ều gì đó.
Trước đây, Cố Tiểu Khê gần như kh thể nói một chữ nào liên quan đến miếng ngọc.
Giờ thì đã coi như nói được khá nhiều .
Cố Tiểu Khê kh cam tâm, tiếp tục nói: "Lần này bọn em đến B********."
Cô tức muốn c.h.ế.t, ngửa nằm vật ra giường: "Kh cho nói! Rõ ràng bí mật gì đâu."
Lục Kiến Sâm cúi xuống, cười khẽ hôn lên đôi môi nhỏ đang phụng phịu vì giận của cô.
"Em th kh quan trọng, nhưng thật ra ở một góc độ nào đó, nó lại quan trọng. Giống như nhiệm vụ của bọn vậy, những thứ bọn cũng th chẳng là gì, nhưng theo quy định thì vẫn bảo mật."
Những chuyện như vậy, hoàn toàn hiểu được.
"Thôi, em kh nói nữa, em ngủ đây." Cố Tiểu Khê bây giờ kh còn tâm trạng trò chuyện.
"Ừ, ngủ !" Lục Kiến Sâm lại cúi xuống hôn cô.
Cô gái nhỏ muốn ngủ là chuyện đúng đắn.
cũng muốn ngủ.
Nụ hôn nhẹ nhàng dần trở nên sâu hơn, đêm nay cũng theo đó mà càng lúc càng ngọt ngào.
Sáng hôm sau.
Cố Tiểu Khê ăn sáng xong thì bắt đầu làm rượu hoa ở nhà.
Tuy cụ Lục và bà cụ Lục kh biết cô đang làm gì, nhưng cứ cảm th cả căn nhà ngập tràn hương thơm, lại là kiểu hương dễ chịu, ngửi một cái là th thư thái tận tâm can.
Ban đầu chỉ hai bà đứng , sau đó đến Ngụy Minh và Ngụy Minh Ngọc cũng kh dời nổi chân, đứng xem luôn.
"Tiểu Khê, rượu này con làm gì mà thơm thế? Ngửi thôi đã th mê . Hương này bám lên , dì th thơm hẳn ra đ." Ngụy Minh Ngọc vừa hít hà vừa hỏi.
"Là rượu hoa dành cho phụ nữ, bổ huyết dưỡng nhan. Con làm cho mẹ chồng và dì, tiện thể chị mang một bình nhỏ về cho mẹ con nữa."
Ngụy Minh Ngọc liếc chị gái , cười nói: "Chị đúng là phúc thật đ, em cũng nhờ phúc của chị mới được thơm lây."
"Em là dì nhỏ của con bé, nó hiếu thuận với em là chuyện đương nhiên thôi." Ánh mắt Ngụy Minh ngập tràn ý cười.
Chưa có bình luận nào cho chương này.