Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 502:
Khi Cố Tiểu Khê mở mắt ra ngoài, bầu trời đã dần nhuốm một màu đỏ nhạt, đẹp như một bức tr sơn dầu rực rỡ. Xung qu sương mù lượn lờ, như thể họ đang đứng giữa chốn bồng lai tiên cảnh.
"Đây là lần đầu tiên em được xem mặt trời mọc như thế này đó! Đẹp quá!"
Đúng vậy, bất kể là kiếp trước hay kiếp trước nữa, cô chưa từng cơ hội hay tâm trạng thư thả để lên núi ngắm bình minh như thế này.
Lục Kiến Sâm bế cô ra khỏi lều, để cô tìm được góc tốt hơn.
Trong mắt , bình minh tuy đẹp, nhưng cô gái trong lòng còn đẹp hơn!
Khi mặt trời nhô lên khỏi đường chân trời, Cố Tiểu Khê bỗng nhiên nhớ ra ều gì đó, vội l máy ảnh polaroid ra, chụp lén m tấm liền.
"Chúng ta chụp cùng ." Lục Kiến Sâm tay dài, l luôn máy trong tay cô, ôm cô vào lòng cũng chụp vài tấm liền.
Chụp kiểu cận mặt thì khó mà bắt được vẻ đẹp của cảnh bình minh, nên lại chụp riêng cho cô gái nhà một loạt ảnh đơn.
Bảy giờ mười phút, hai nh chóng thu dọn đồ đạc rời khỏi nơi cắm trại.
Về tới Thân thành, cả hai ăn sáng ngay trên xe, sau đó trực tiếp đến hội trường triển lãm.
lẽ vì buổi sáng bắt đầu quá tốt, nên vừa đến nơi kh lâu, cô lại nhận được một tin vui khác.
Chính là, đơn xin mua máy chụp CT mà cô nộp hôm qua đã được phê duyệt , cả hai chiếc máy CT thế hệ hai trưng bày đều thuộc về cô. Một chiếc dành cho Bệnh viện Nhân dân số Một Thân thành, chiếc còn lại cho Bệnh viện Quân khu Th Bắc.
Sau khi chủ nhiệm Từ biết tin, cười đến mức miệng kh khép lại được.
"Tốt quá ! Bác sĩ Cố đúng là phúc tinh của chúng ta mà!"
Bác sĩ Chương cũng cười phụ họa: "Còn gì bằng nữa. Chuyến này đúng là kh uổng c một chuyến!"
Ba còn đang trò chuyện thì lại một đơn hàng lớn khác tìm tới.
Một Hoa kiều tên là Đường Cách đã mua sạch toàn bộ t.h.u.ố.c mỡ còn lại của họ.
Ngay cả m món đồ chơi còn sót lại cũng được ta gom hết một lượt.
Chỉ mới tới chưa đầy một tiếng, mà đã kiếm được ba vạn tám, chủ nhiệm Từ cười đến cứng cả mặt.
"Số tiền hôm qua bỏ ra giờ kiếm lại hết ! Viện trưởng mà biết chắc vui c.h.ế.t mất!"
Bác sĩ Chương cũng cười ha hả: "Hay là chúng ta về sớm nhỉ?"
Chủ nhiệm Từ như chợt tỉnh ngộ: "Bác sĩ Cố, t.h.u.ố.c mỡ đó còn làm thêm được kh?"
"Nếu nguyên liệu thì chỉ thể làm loại kem phục hồi bản thường thôi. Hay là hai ngày tới chúng ta cứ lòng vòng trong hội trường xem gì đáng mua kh?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-502.html.]
"Thế cũng được. Hôm nay nhiệm vụ của chúng ta hoàn thành xuất sắc, với bác sĩ Chương về bệnh viện trước nhé. Em cứ dạo thoải mái, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ."
Chủ nhiệm Từ nôn nóng muốn về báo cáo kết quả với viện trưởng lắm .
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Được ạ."
Sau khi chủ nhiệm Từ và bác sĩ Chương rời , Cố Tiểu Khê lập tức trở thành nhàn rỗi trong hội trường, cứ thế dạo lo qu.
Khi ngang khu nghỉ ngơi dành cho khách nước ngoài, cô th đang liên tục chuyển đồ vào trong.
Liếc mắt , cô phát hiện trên thùng hàng chữ tiếng viết "Máy đo huyết áp".
Cô lập tức khựng bước.
Th một trai ngoại quốc đang kiểm đếm và ghi chú hàng hóa, cô xoay đầu một cái liền bước vào, lịch sự nói chuyện đôi câu với kia.
Mười lăm phút sau, cô bước ra với vẻ mặt rạng rỡ, ôm theo một thùng máy đo huyết áp cùng hai hộp lớn máy đo nhiệt độ.
Ban đầu, cô định đem thẳng số hàng này tới bưu cục ngoài kia để gửi về Bệnh viện Quân khu Th Bắc, ai ngờ vừa tới cổng thì gặp Lục Kiến Lâm.
"Chị dâu, chị tính về bệnh viện à?" Lục Kiến Lâm vừa nói, vừa nh tay đỡ l m món đồ trong tay cô.
" em lại qua đây?" Cố Tiểu Khê nghi ngờ hỏi.
Lục Kiến Lâm rảnh một tay, l từ trong túi ra một cuốn sổ tiết kiệm đưa cho cô.
"Đây là viện trưởng Phùng nhờ em đưa cho chị. Bên trong là số tiền mà viện trưởng Trần đã chuyển qua kênh đặc biệt để chị mua thiết bị y tế. Sau khi về thừa thì trả lại, thiếu thì bổ sung thêm. Sáng sớm khi em tan ca đêm, viện trưởng Phùng đã đưa cho em mang tới."
"Bên trong bao nhiêu vậy?" Cố Tiểu Khê tò mò hỏi.
"Em nghe nói là sáu vạn. Nghe viện trưởng Phùng nói thì viện trưởng Trần cũng muốn xe cứu thương." Lục Kiến Lâm hạ giọng đáp.
"Vậy em ngân hàng với chị trước, rút tiền trả tiền máy CT cái đã."
"Vâng."
Hai cùng đến ngân hàng, mất gần một tiếng mới rút được tiền ra.
Khi Cố Tiểu Khê chuẩn bị nộp tiền, thì lại tình cờ gặp Lục Kiến Sâm vừa làm xong việc quay lại, bên cạnh còn Ngọc Thành Song theo.
Thế là bốn cùng nhau th toán tiền cho hai chiếc máy CT. Một chiếc được của Lục Kiến Lâm đưa tới Bệnh viện Nhân dân Thân thành, chiếc còn lại thì Lục Kiến Sâm sắp xếp xe đưa thẳng đến nhà ga, sau khi dặn dò ta thì cùng với những chiếc giường y tế trước đó, chuyển Th Bắc.
Nhân lúc này, Cố Tiểu Khê cũng tr thủ lên cửa hàng trao đổi đặt mua một trăm máy đo huyết áp và ba trăm nhiệt kế, đóng gói cẩn thận gửi chung một chuyến hàng đến Th Bắc.
Quay lại xe, Cố Tiểu Khê nói với Lục Kiến Sâm: "Một lát nữa giúp em gọi cho viện trưởng Trần một cuộc nhé! Em kh muốn quay lại triển lãm chiêu thương nữa."
Chưa có bình luận nào cho chương này.