Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 539:
"Chiều nay còn làm, về trước đây. Tiểu Khê, nếu định làm thịt viên thì cần mua thịt kh?" Cố Diệc Dân hỏi.
"Ba về trước ạ! Con ở lại bệnh viện tr chú ba một lúc, chút nữa mua."
"Ừ, vậy cũng được." Cố Diệc Dân gật đầu rời .
Cố Tiểu cũng làm, nên cũng nh chóng rời khỏi.
Bà cụ Cố uống hết một bát cháo, trong lòng vẫn cảm th khó chịu, sắc mặt của Cố Tiểu Khê cũng chẳng được hòa nhã.
Nhưng Cố Tiểu Khê kh để ý, còn chủ động góp ý: "Nếu tiền thực sự bị mất, mà chú ba lại nói kh l, hay là báo c an ? Biết đâu c an sẽ giúp tìm lại được tiền!"
Bà cụ Cố cau mày: "Ông cháu đã về nhà tìm ."
"Nhưng chẳng là cả nhà đã tìm hết, kh th nên mới đ.á.n.h chú ba ? Giờ còn tìm ở đâu được nữa?"
Cố Đ Bảo nghe đến đây liền nói ngay: "Mẹ, đến nhà cả tìm thử xem. Cố Nhị Thành với Cố Tam Hổ, hai thằng đó kh đàng hoàng, biết đâu là tụi nó l."
"Con sáng nay th tụi nó kh?" Bà cụ Cố nghiêm túc hỏi.
Cố Đ Bảo cũng kh nói dối là kh th, chỉ đáp: "Chắc c là tụi nó, bình thường chỉ tụi nó là thích chạy tới chỗ nhà . Nhà ngoài tụi nó, ngoài con, chẳng chỉ còn mỗi Tiểu hay đến thôi ? Bình thường còn ai vào phòng mẹ nữa?"
Bà cụ Cố gật đầu: "Ba con chắc c sẽ qua nhà cả kiểm tra."
"Lúc mất tiền, trong phòng kh ai ? khi nào kh mất sáng nay, mà là hôm qua hay trước đó nữa, mọi kh phát hiện ra kh?" Cố Tiểu Khê thử hỏi.
Nhưng bà cụ Cố lắc đầu: "Kh thể nào. Tối hôm qua trước khi ngủ, cháu còn nói là th tiền vẫn còn nguyên mà. Sáng nay về mới phát hiện là kh nữa."
Cố Đ Bảo nghe đến đây bỗng hỏi: "Ba con thật sự kh bị mộng du chứ? Ổng cứ hay ra ngoài vào ban đêm, lỡ đâu tối qua ra ngoài làm rơi giờ đổ cho con thì ?"
Bà cụ Cố vừa nghe xong liền đập cho một cái: "Nói bậy cái gì đ, làm gì mộng du! Con cũng biết ba con sáng nào cũng ra ngoài vệ sinh mà. Ông chỉ hay lâu thôi, cái tật đó bao năm ."
Cố Đ Bảo bị đập một cái, nhe răng rên lên: "Mẹ, nhẹ tay thôi. Mẹ nói thật cho con biết, rốt cuộc già mất bao nhiêu tiền? Lúc đ.á.n.h con, như muốn g.i.ế.c !"
"Đã bảo là mất cả tiền để dành lo hậu sự , trong nhà chẳng còn đồng nào nữa cả." Bà cụ Cố tức tối, mặt mày đầy u sầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-539.html.]
Nói đến đây, bà cụ bỗng sang Cố Tiểu Khê.
"Tiểu Khê, nhà cháu đổi nhà với ta , vậy căn nhà của ngoại cháu tính để trống luôn ?"
Cố Tiểu Khê thoáng trầm ngâm bà cụ Cố: "Bà nội biết nhà cháu đổi nhà à?"
Nhà cô đổi nhà với ta, bên nhà cô cũng kh động tĩnh gì lớn, đồ đạc đều âm thầm chuyển , cố ý kh để nhà họ Cố biết. động tĩnh là bên nhà cặp vợ chồng trung niên kia. Vậy tức là bà cụ và m trong nhà đang để ý tới họ?
Bà cụ Cố bĩu môi một cái: "Đêm qua nhà kia giữa đêm nửa hôm còn khuân đồ đạc ầm ĩ như vậy, bà thể kh biết chắc? Nhà cháu đổi nhà cho ta tốn bao nhiêu tiền?"
Cố Tiểu Khê thoáng qua vẻ mặt của bà cụ, giọng mang theo chút giễu cợt: "Là gom hết tiền tiết kiệm bao năm qua của ba mẹ cháu đưa cho ta đó. Mẹ cháu thì kh muốn đổi đâu, nhưng chẳng mọi kh lo cho cô cả , cô một th cũng tội nghiệp. Nếu cháu với cháu về ăn Tết mà ở lại thì cô chẳng chỗ ngủ. Vừa hay ta đã năn nỉ ngoại cháu đổi nhà lâu , thế là đồng ý đổi."
"Đổi cũng tốt. Ít ra được ở nhà to." Bà cụ Cố nói vậy một câu.
Cố Tiểu Khê khẽ nhướng mày, trong lòng cứ th gì đó là lạ.
Bà cụ Cố là tính toán chi li, keo kiệt, thế mà khi biết nhà họ đổi được nhà mới lại bình thản quá mức.
Nếu là trước đây, chỉ cần cô nói với cái giọng này, kiểu gì bà cụ cũng mắng cho m câu.
"Bà ơi, bà về giúp nội tìm ít tiền ! Tiện thể về nghỉ ngơi luôn. Cháu ở đây tr chú ba, tầm bốn, năm giờ bà tới thay cháu, để cháu còn về nấu cơm mang vào viện."
Cố Tiểu Khê tỏ vẻ ngoan ngoãn, ân cần.
Bà cụ vốn cũng muốn về xem thử, nghe cô nói vậy thì cũng thật sự quay về.
Bà cụ Cố vừa , Cố Tiểu Khê lại ngồi nói chuyện phiếm thêm vài câu với Cố Đ Bảo.
Nói qua nói lại, câu chuyện lại quay về chuyện nhà họ đổi nhà. Cô nói nhà mới cũng gần nhà ngoại cô.
Cố Đ Bảo thì hoàn toàn kh quan tâm nhà họ chuyển đâu, nói vài câu liền giao cho cô một nhiệm vụ, bảo cô báo với góa phụ Lý chuyện bị bệnh, kêu góa phụ Lý tới thăm.
Cố Tiểu Khê nghe vậy thì kh nhịn được hỏi thêm một câu: "Chú ba, chú kh cưới bà về luôn ? Hôm trước chẳng th hai còn khám sản khoa trong bệnh viện, nói là t.h.a.i mà?"
Cố Đ Bảo chút ủ rũ nói: "Cái t.h.a.i kh giữ được, sau đó thì sảy mất . Ông nội cháu nhất quyết kh chịu để bà bước chân vào nhà, chú cũng hết cách. Cuối cùng đành đưa cho bà một ít tiền."
Chưa có bình luận nào cho chương này.