Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 574:
Trước khi ngủ, Cố Tiểu Khê lại kể chuyện ba con robot cho Lục Kiến Sâm nghe.
Lục Kiến Sâm bật cười, cúi xuống hôn lên môi cô: " th con robot làm việc nhà và con robot giao hàng em nói ."
Cố Tiểu Khê ngẩn : " th ở đâu cơ?"
"Trong kh gian. Kh gian của một ô cửa sổ. qua đó, th trong kh gian của em một cánh đồng lúa. Chiều nay lúc em đang bóc bưu kiện, th em ."
Cố Tiểu Khê ngạc nhiên : "Thật sự th được á? em lại kh th cái cửa sổ đó ở đâu nhỉ?"
"Hôm nay thử m lần, nhưng mỗi lần chỉ ở lại kh gian được mười phút, sẽ bị một lực nào đó đẩy ra ngoài."
"Chỉ ở lại được mười phút thôi á? Vậy thì mở thêm cái Cánh Cửa Mượn Linh nữa , hôm nay em kiếm được ểm tích lũy ."
Vừa nói, cô vừa mở cửa hàng trao đổi, mua thêm chín viên Đá Mượn Linh.
Gần như cùng lúc đó, Lục Kiến Sâm cảm th ngọc kh gian của hơi nóng lên.
tập trung , th ngay bên cạnh ô cửa đầu tiên trong kh gian lại xuất hiện thêm một ô cửa cùng kích thước.
ều, lúc này kh định vào xem kỹ kh gian, mà kéo cô gái nhỏ vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.
So với vào kh gian, càng kh muốn bỏ lỡ cảnh đẹp trước mắt hơn. ...
Sáng hôm sau.
Lục Kiến Sâm đưa cô gái nhỏ cùng m cái lốp xe đến trạm phế liệu từ sớm, mới quay về đơn vị.
Cố Tiểu Khê nói chuyện với cụ Tề một câu, sau đó bắt đầu mày mò m cái lốp và linh kiện kia.
Ban đầu cô định lắp một cái máy kéo trước, nhưng lúc sáng ra ngoài, th m chị vợ lính đang bộ chợ mua đồ ăn, cô lại đổi ý.
Cô kích hoạt con robot giao hàng, chuyển m đợt linh kiện và tấm hợp kim cấp đặc biệt từ kh gian tới trạm phế liệu.
Sau đó, cô lôi ra một ổ cắm kéo siêu dài, l một bộ dụng cụ hàn ện bắt tay vào làm việc.
Ông cụ Tề chỉ th trong trạm phế liệu tia lửa b.ắ.n tung tóe, cũng kh rõ con bé đang làm cái gì.
đến hoa cả mắt, cũng mặc kệ, xách nước rửa rau, định nấu cho con bé một bữa ngon vào buổi trưa.
Đến trưa, bên phía Cố Tiểu Khê vẫn mới chỉ là cái khung xe, nhưng sau khi ăn cơm xong, cô tiếp tục lắp ráp thì buổi chiều đã một chiếc xe tham quan chở được 10-12 thành hình.
Thiết kế xe đơn giản, kính c gió đầu xe dùng kính cường lực loại đặc biệt l từ phòng trưng bày sản phẩm mới, hai bên kh cửa sổ hay cửa xe, nhưng hai bên năm hàng ghế đều lan can bảo vệ, mái xe bằng hợp kim nối liền với đầu xe, đường nét cực kỳ mượt mà.
Sau khi ều chỉnh lại ghế ngồi, cô còn lắp thêm đèn xe kiểu cũ và gạt nước mưa lên xe.
Lúc cô leo lên xe chỉnh thử, cụ Tề đến ngẩn cả .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-574.html.]
Nếu kh thỉnh thoảng liếc mắt một cái, tận mắt chứng kiến từ đầu đến cuối, thật sự kh thể tưởng tượng nổi con bé Tiểu Khê lại thể lắp ra được hẳn một cái xe.
"Tiểu Khê, cái xe này kh cửa vậy?" Ông cụ Tề tò mò hỏi.
Cố Tiểu Khê cười đáp: "Tiết kiệm nguyên vật liệu chút mà."
"Nhưng như vậy an toàn kh?" Ông cụ lớn tuổi , nghĩ nhiều hơn một chút.
"Cái xe này cháu tính cho m chị vợ lính ở khu gia đình chạy chợ, toàn quãng ngắn thôi, tốc độ cũng giới hạn, kh nh đâu. Sau này nếu th kh an toàn thì lắp thêm cửa sau."
Cố Tiểu Khê giải thích.
Nhưng nếu lắp cửa, thì cô kh định tự làm nữa.
Cũng để khác góp sức một chút chứ!
"Quả nhiên vẫn là học vẫn giỏi thật. Cháu mà kh làm ở xưởng cơ khí thì uổng quá!" Ông cụ Tề cảm th con bé này khéo tay.
Cái thứ to đùng thế kia, cũng kh hiểu con bé lại thể tự lắp lên được.
Nhưng từ xa, lại nhớ ra hình như lúc đầu con bé lắp ráp trên mặt đất.
Dù cũng kh hiểu m chuyện này, nên cũng chẳng hỏi thêm làm gì.
Đến sáu giờ, Lục Kiến Sâm đến đón cô vợ nhỏ nhà .
Khi th chiếc xe du lịch kh cửa kia, cũng sững mất m giây.
còn tưởng cô sẽ lắp ra một chiếc máy kéo cơ.
Kiểu dáng chiếc xe này thật sự kỳ lạ!
Nhưng kỹ lại, lại th... cũng khá đẹp mắt đ chứ.
Cố Tiểu Khê nhân cơ hội giải thích: "Sáng nay em ra ngoài th m chị vợ lính bộ mua rau, em mới nghĩ hay là làm một chiếc xe du lịch như này, để chở các chị chợ thì ?"
Chiếc xe này thể tặng cho đơn vị, chuyển cho khu nhà gia đình quân nhân. Cô cảm th để Lục Kiến Sâm nói chuyện lại với lãnh đạo về chuyện biển số xe thì sẽ dễ hơn nhiều.
Dù thì, các chị vợ lính cũng được lợi, sau này nếu cô lái xe ra ngoài, chắc cũng sẽ bớt lời ra tiếng vào hơn.
Lục Kiến Sâm nh chóng hiểu được ý của cô vợ nhỏ, mỉm cười gật đầu nhẹ: "Được. Giờ lái xe về, nói chuyện với Sư trưởng Đường."
"Vậy để em giúp lái xe của về đơn vị nhé?"
"Ừ." Lục Kiến Sâm mỉm cười xoa đầu cô: "Lái chậm thôi đ."
Thế là hai chào tạm biệt cụ Tề, mỗi lái một chiếc xe, một trước một sau trở về đơn vị.
Về đến nơi, Cố Tiểu Khê về nhà trước để nấu cơm tối, còn Lục Kiến Sâm thì quay lại đơn vị.
Chưa có bình luận nào cho chương này.