Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 594:
Đúng lúc cô đang gói bánh bao lại thì trong lều y tế đối diện bỗng vang lên tiếng của Quý Ngọc đầy bực tức: " bên kia lại hai cái bánh bao?"
Cô ta vừa hét lên là lập tức hỏi lại: "Ai hai cái bánh bao cơ?"
Quý Ngọc chỉ tay sang phía Cố Tiểu Khê, hét lớn: "Là cô ta! Cô ta hai cái bánh bao! lại đặc cách cho cô ta? Đi cửa sau thì thôi , đã được ở lều riêng , giờ đến ăn cũng nhiều hơn tụi !"
Bác sĩ Mai nhíu mày khó hiểu: "Chẳng ai cũng được phát giống nhau à?"
Quý Ngọc vẫn cứng giọng: "Kh giống! Cô ta hai cái bánh bao, tận mắt th ! Cô ta ăn kh hết còn gói lại mang về ăn tiếp."
Cố Tiểu Khê: "..."
"Thật à?" Bác sĩ Mai hơi nghi ngờ, quay đầu về phía lều y tế đối diện.
Vì giọng bên này quá lớn nên bác sĩ Hồ, bác sĩ Lý và m khác đều nghe th. Bác sĩ Hồ th Quý Ngọc dựng chuyện vô lý, liền thẳng ra ngoài, giọng đầy giận dữ: " th mắt cô thật sự vấn đề đ. Chiều nay đã thích bịa chuyện, giờ lại còn tiếp tục. Bác sĩ Cố được phát y như mọi , một bánh bao, một củ khoai. Cô chỉ ăn khoai, chưa động đến bánh bao. Chớp mắt một cái đã biến thành hai cái bánh bao ?"
Đây là chuyện ta tận mắt chứng kiến, nếu kh thì dễ xảy ra hiểu lầm thật.
Bác sĩ Lý cũng gật đầu: "Đúng thế, tất cả đều được chia phần như nhau, chẳng ai được ưu tiên."
Ba y tá đứng cạnh lúc này cũng đồng loạt gật đầu xác nhận.
Y tá Thẩm thì kh nhịn được nữa, mắng thẳng mặt Quý Ngọc: "Đúng là loại thích gây chuyện, mắt thì kém mà lòng dạ cũng chẳng ra gì. Ở đây nhiều như vậy, chẳng lẽ bọn đều mù hết à? Chỉ mỗi cô là th được?"
Bác sĩ Mai mặt đầy lúng túng, hối hận vì lúc nãy lỡ miệng hỏi một câu.
Quý Ngọc lại nước mắt lưng tròng: " thật sự th mà... khi nhầm."
" th hay kh th, sau này cũng im miệng lại cho . Bởi vì cho dù ăn thêm một cái bánh bao, cô cũng chẳng làm gì được ." Cố Tiểu Khê lạnh lùng lườm cô ta một cái, trong ánh mắt đầy cảnh cáo.
"Cô mà ăn nhiều hơn thì kh phục!" Quý Ngọc vẫn cứng cổ lên cãi lại.
Cố Tiểu Khê bật cười lạnh: "Kh phục thì thôi!"
Nói xong, cô mở tủ, l từ trong balo ra sáu quả táo, rửa sạch, phát cho mỗi trong lều y tế của một quả.
"Ăn xong bữa mà trái cây tráng miệng là chuẩn bài nhất đ."
Vừa nói, Cố Tiểu Khê còn cố tình đứng ngay cửa lều vừa ăn táo.
Y tá Thẩm cũng lập tức bước ra đứng cạnh, vừa ăn vừa xuýt xoa khen ngợi: "Ui chao, lần đầu tiên ăn hoa quả sau bữa cơm đ nhé! Táo gì đâu mà vừa to vừa đỏ, ngọt lịm luôn! Bên lều đối diện lại kh táo ăn nhỉ? Thiệt là bất c ghê!"
Bác sĩ Hồ dở khóc dở cười, nhưng cuối cùng vẫn ăn táo cùng họ.
Quý Ngọc tức đến giậm chân!
Cố Tiểu Khê rõ ràng là cố tình!
Chẳng là đồ ăn thôi , cô ta cũng mà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-594.html.]
Ban đầu còn hơi tiếc, cô ta liền chạy về chỗ ở l ra một túi kẹo Đại Bạch Thố, cũng phát cho mỗi bác sĩ và y tá bên đó hai viên.
Nhưng Cố Tiểu Khê chẳng thèm để tâm đến cô ta. Kh việc gì gấp, cô chỉ bàn bạc với bác sĩ Hồ và bác sĩ Lý về việc phân chia ca trực theo thời gian, quay về lều nghỉ ngơi.
Trở lại lều lớn cao cấp của , cô hẹn giờ bằng đồng hồ báo thức giọng nói, sau đó vào kh gian tắm rửa ngủ một giấc.
Ngủ đến ba giờ sáng, cô mới dậy thay ca trực đêm cho bác sĩ Hồ.
Ca trực đêm bên y tá là y tá Thẩm làm cùng với cô.
Y tá Thẩm rõ ràng là chưa tỉnh ngủ, cứ liên tục ngáp ngắn ngáp dài.
Cố Tiểu Khê mỉm cười nói: "Cô cứ qua bên cạnh ngả lưng một lúc , gì gọi."
"Ừ." Y tá Thẩm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cố Tiểu Khê cảm th trời đêm vẫn hơi lạnh nên trong lều đã dùng Thuật Tụ Nhiệt, sau đó thay một cục than mới vào lò than sắp tắt bên cạnh, cho thêm nước vào bình giữ nhiệt.
Nước sôi, cô rót đầy bình giữ nhiệt, lại đun thêm một nồi nước nóng, lúc này mới ngồi xuống nghỉ.
Rảnh rỗi chẳng gì làm, cô l một túi hạt dẻ rang đường từ kh gian ra nhâm nhi.
Bỗng nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng động, hình như tới.
Cố Tiểu Khê đứng dậy ra ngoài lều, th m chiến sĩ đến lều y tế đối diện khám bệnh.
Loáng thoáng, cô nghe th nói ai đó bị dây thép đ.â.m xuyên bàn chân.
Chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ th đau .
Đang nghĩ ngợi, trước mắt cô chợt hiện lên một hàng chữ vàng.
[Kỹ năng: Thuật L Dị Vật Kh Đau (cần tiêu hao 10 ểm c đức). ]
Cố Tiểu Khê sững một chút, lập tức học kỹ năng mới này.
Lúc cô còn đang phân vân nên sang bên kia xem kh, thì bên trong lều đã vang lên một tiếng rên nén đau, nghe như là đang rút dây thép ra .
Thôi được ! Kh cần cô nữa!
Đúng lúc cô vừa yên tâm ngồi lại ghế thì lại một dòng chữ vàng hiện lên trước mắt.
[Kỹ năng: Thuật Phục Hồi Kinh Mạch (cần tiêu hao 50 ểm c đức). ]
Cố Tiểu Khê hơi há miệng, ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt.
Chẳng lẽ là muốn cô cứu ?
Vừa mới học xong Thuật Phục Hồi Kinh Mạch, cô đã th bên ngoài lại thêm vài nữa tới.
Chưa có bình luận nào cho chương này.