Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời

Chương 714:

Chương trước Chương sau

" nói cho biết, giờ trong nhà kh còn tiền nữa đâu, mà kh khá lên nổi thì cũng mặc kệ , để con Bảo Châu của rước lên Kinh Đô mà hưởng phúc ."

Lúc đầu cụ Cố còn cố nhịn, nhưng bà cụ Cố c.h.ử.i quá bẩn, sắc mặt ta ngày càng khó coi, cuối cùng kh nhịn được nữa mà bùng phát.

Ông ta kh chỉ ném cả gối về phía bà cụ Cố, mà còn nghiến răng cảnh cáo: "Bà mà còn c.h.ử.i nữa, coi chừng đập nát cái miệng của bà. Bà ăn của , dùng của m chục năm, mới bệnh vài ngày mà dám đối xử với thế này. th bà đúng là kh muốn sống nữa ."

Nếu là mọi khi, bà cụ Cố chắc c sẽ sợ cụ Cố, nhưng hôm nay bà ta kh hề sợ, ngược lại còn phản kháng.

Bà ta chạy thẳng vào bếp, bưng một chậu nước lạnh dội thẳng lên cụ Cố.

"Cố Bình Sinh, đừng tưởng giấu được mọi chuyện thì kh biết. Thằng cả là với con Bảo Châu sinh ra đúng kh? Năm xưa nó chăm sóc đoàn trưởng Tạ, chăm sóc đến tận giường, đây là kế hoạch của hai đúng kh? Kh thì thể nhịn nổi à."

Vì quá tức giận nên giọng bà cụ Cố lớn, gào đến đỏ mặt tía tai.

"Câm miệng! Bà nói thêm một câu nữa, tin g.i.ế.c bà kh!" Ông cụ Cố tuy kh cử động được, nhưng vẻ mặt lúc đó u ám, lạnh lẽo đến cực ểm.

Bà cụ Cố càng bị chọc giận hơn bởi câu nói này, bà ta lao đến chỗ cụ Cố, cầm chậu nước trong tay đập tới tấp lên ta.

" theo bao nhiêu năm, nuôi ba đứa con kh do sinh, còn thiếu gì với ? Vậy mà còn muốn g.i.ế.c . kh sống nữa! c.h.ế.t thì c.h.ế.t cùng nhau!"

Bà cụ Cố miệng thì hét như vậy, nhưng thật ra chẳng đời nào muốn c.h.ế.t thật.

Bây giờ bà ta dám làm tới như vậy là vì biết cụ Cố kh động đậy được, bên Kinh Đô hình như cũng cắt đứt liên lạc với ta, nên mới cả gan lớn mật.

Nhưng bà ta kh ngờ được rằng, cụ Cố kh chỉ dọa su, mà thật sự thể làm liều.

Ngay lúc bà ta nghĩ đã hoàn toàn khống chế được tình hình, cụ Cố kh biết từ lúc nào đã lôi ra một vật từ dưới gối.

Ông ta giơ tay, bóp cò.

"Đoàng!"

Tiếng s.ú.n.g vang lên, viên đạn sượt qua tai trái của bà cụ Cố mà bay vụt .

Bà cụ Cố c.h.ế.t lặng tại chỗ, sau đó sợ đến mức đái ra quần.

"Ông... còn giấu thứ này nữa..."

"Câm miệng! Đóng cửa lại, ném vài quả pháo ra ngoài làm nhiễu âm, câm cái miệng lại, lo mà giữ cái mạng của bà. mà kh sống nổi, c.h.ế.t trước sẽ là bà."

Cố Tiểu Khê sững vào đoạn video đang phát, th cụ Cố lén giấu khẩu s.ú.n.g kiểu cũ dưới gối, trong đầu cô lập tức d lên hàng loạt suy đoán như vỡ òa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-714.html.]

Ông cụ Cố mà cũng s.ú.n.g á?

Ông ta s.ú.n.g thật ?

Súng đó ở đâu ra?

Ông ta là đặc vụ à?

Hay là... do nhà họ Tạ đưa?

Trước kia cụ Cố đã từng một khoản tiền khổng lồ kh rõ bây giờ lại còn cả súng. Nếu kh nào đó chống lưng, thì chắc c kh thể nào.

Ngọc Thành Song liếc cô một cái, sau đó lại mở một đoạn video khác đã được cắt sẵn.

Đoạn video này quay vào khoảng bảy giờ sáng.

Hôm đó trong nhà tiếng súng, tuy hơi ồn, nhưng vì hàng xóm xung qu cũng kh nhạy cảm gì cho lắm, nên sau khi bà cụ Cố đốt vài quả pháo lấp l.i.ế.m thì cũng chẳng gây ra chuyện gì lớn.

Nhưng lúc ăn sáng, hai bà lại cãi nhau.

Lần này chỉ là lời qua tiếng lại thôi.

Ông cụ Cố chê bữa sáng chỉ cháo loãng với dưa muối, bèn càu nhàu vài câu, bà cụ Cố thì như bị giẫm trúng đuôi, lập tức nổi khùng lên.

"Tiền trong nhà đã mất m lần , bây giờ chẳng còn một xu nào, biết làm hả? Ông nằm ì đó chẳng làm gì, còn muốn ăn thịt rồng chắc? Muốn ăn thịt rồng thì gọi Tạ Châu gửi tiền về ."

Ông cụ Cố cố nhẫn nhịn, kìm nén một lúc, nhưng cuối cùng vẫn kh nhịn nổi, quát lớn: "Bà câm miệng lại! Đừng mở miệng ra là Tạ Châu! Muốn c.h.ế.t thì tiễn cho một chuyến!"

Bà cụ Cố im lặng được một lúc, nhưng chẳng m chốc lại lẩm bẩm tiếp: "Tối qua nhà thằng cả cũng cãi nhau, nghe nói thằng cả bị đ.á.n.h nhập viện , hình như là tại Đại Lệ gây họa."

Ông cụ Cố nghe vậy thì sừng sộ lên ngay: "Bà nói gì? Nó hại ai?"

Bà cụ Cố hừ lạnh một tiếng: "Nghe ta nói, nó hại c.h.ế.t chồng cũ của nó, cái thằng họ Ân đó. Sáng nay ra nhà vệ sinh, nghe Nhị Thành nói vậy. Thằng nhóc đó còn hỏi mượn tiền nữa. Nó còn bảo con c.h.ế.t tiệt Cố Tiểu Khê cũng về Hoài thành , thế mà về lại kh thèm đến thăm chúng ta."

Bà ta chẳng đời nào cho mượn tiền, tiền dành để lo hậu sự còn mất sạch , giờ chỉ mong lo cho bà ta về sau thôi!

Vẻ mặt cụ Cố đang còn hung dữ, mà nghe đến đây thì đột nhiên trở nên bối rối hiếm th.

Đợi đến khi l lại được bình tĩnh, ta trừng mắt bà cụ Cố: "M ngày tới bà kh được đâu cả. Đừng mà mơ tưởng đến m cái lợi lộc mà con c.h.ế.t tiệt Cố Tiểu Khê đưa cho. Nó bảo bà đâu cũng đừng , cho cái gì cũng đừng nhận."

Bà cụ Cố nghe vậy thì khó hiểu: "Ông bị lú lẫn hả? ta cho đồ lại kh l? Chúng nó hiếu kính chúng ta là chuyện nên làm mà!"


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...