Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 812:
Cố Tiểu Khê m ngày nay cũng từng gặp bà lão mắt xếch này , biết rõ đây chính là khó chiều ở khu nhà c vụ mà chủ nhiệm Khang từng nói tới.
Cô mỉm cười đáp: "Đồ còn dùng được, đương nhiên là giữ."
"Vậy còn hai cái giường gấp này thì ? Hai vợ chồng cô nằm chắc kh thoải mái đâu nhỉ! Mà giường gấp thì làm chuyện gì cũng kh tiện, nhà mới kh tính sắm cái giường to chắc c hơn à." Bà lão nói năng chẳng kiêng dè, hoàn toàn kh quan tâm tới việc khiến Cố Tiểu Khê khó xử hay kh.
Cố Tiểu Khê liếc bà ta một cái, giọng lạnh nhạt: "Đây là đồ c, lát nữa còn mang trả lại cho chủ nhiệm Khang. ? Bà định chiếm của c mang về dùng riêng à?"
Bà lão trừng mắt: " chỉ hỏi thôi, cô nổi nóng cái gì."
Cố Tiểu Khê cười nhạt: " cũng chỉ nói thôi mà, bà căng thẳng làm gì. Mau về nấu cơm , kh khéo con trai với cháu bà đói bụng về nhà chẳng gì ăn đâu."
"Đồ nhiều chuyện!" Bà già th kh moi được thứ gì từ tay Cố Tiểu Khê, lầm bầm mắng một câu xách giỏ mất.
Lục Kiến Sâm về nhà, th vợ đã dỡ xong cái lều, liền nh chóng chạy qua giúp, đem m món đồ của chủ nhiệm Khang trả về chỗ cũ.
Bữa trưa hôm đó, họ ăn ở nhà mới.
Nhà kh lớn, nhưng ấm cúng, sạch sẽ, ánh sáng chan hòa, vào liền th thoải mái dễ chịu. Cố Tiểu Khê cũng vì vậy mà ăn trưa thêm một bát cơm.
Vốn dĩ cô định buổi chiều sẽ tiếp tục sắp xếp tầng hai, nhưng lại bất ngờ nhận được tin n của Vệ Sàn.
"Bác sĩ Cố, hôm nay cô rảnh kh? muốn đưa tụi nhỏ qua phố Cửu Tinh làm buổi khai tâm đầu tiên kh? đang ở bên này luôn."
Đến lúc này Cố Tiểu Khê mới sực nhớ ra, m ngày nay mải quá nên quên khu mất vụ này.
Cô vội vàng n lại: " đến liền!"
Nói xong, cô quay sang Văn Thiên Mộ: "Vệ Sàn nói muốn làm buổi khai tâm đầu tiên cho tụi nhỏ, chiều nay cho cô nghỉ nhé!"
Văn Thiên Mộ gật đầu: "Vâng. Vậy lát nữa cùng cô luôn."
"Ừ." Cố Tiểu Khê nh chóng thu dọn đồ đạc cho bọn trẻ, khóa cửa lại, cùng Văn Thiên Mộ dắt hai đứa rời khỏi Trường Quân đội Tây Ninh.
Mười phút sau, hai tách ra ở một khu rừng hẻo lánh.
Văn Thiên Mộ lái xe bay năng lượng rời , còn Cố Tiểu Khê thì dùng thẻ th hành dịch chuyển, đưa bọn trẻ đến phố Cửu Tinh. ...
Tòa nhà Đế Tinh.
Cố Tiểu Khê vừa lên đến tầng chín liền th hai đang đợi ngoài cửa.
Một là Đế Lam Hồ, còn lại là Vệ Sàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-812.html.]
Cố Tiểu Khê khá bất ngờ: "Hai hẹn nhau trước à?"
Đế Lam Hồ cười nói: "Hôm nay được nghỉ, tiện thể gọi Vệ Sàn qua luôn. Em gái Tiểu Khê, em mở cửa ."
Vừa nói, ta vừa một tay bế Tiểu Kiều Dương, tay còn lại bế Lục Tinh Thần, động tác dứt khoát nhưng lại vô cùng dịu dàng.
Vệ Sàn mỉm cười với Cố Tiểu Khê, thuận tay nhận l Lục Tinh Thần từ tay Đế Lam Hồ.
Cố Tiểu Khê mở cửa cho họ vào.
Tuy nơi này bình thường kh ở, nhưng vì robot dọn dẹp quản lý nên trong nhà vẫn sạch sẽ tinh tươm.
Cô vào bếp đun nước, pha hai tách trà đưa cho Đế Lam Hồ và Vệ Sàn, sau đó ngồi xuống sofa chơi cùng bọn trẻ.
Cô cũng kh rõ ở thế giới tinh tế họ dạy trẻ con thế nào, nên hoàn toàn thả lỏng để các bé tự chơi.
Vệ Sàn là chuyên môn, chỉ chơi với bọn trẻ một lúc đã nh chóng phát hiện ều khác thường.
"Gần đây tinh thần lực của Tiểu Tinh Thần tăng nh, so với lần đ.á.n.h giá ban đầu của Văn Thiên Mộ thì ít nhất tăng thêm mười ểm."
Cố Tiểu Khê con trai, nhẹ nhàng gật đầu: "Đúng vậy. phát hiện thằng bé thể dùng tinh thần lực để bay lơ lửng, kéo dài được khoảng hai mươi phút."
Đế Lam Hồ rảnh một tay liền chạm nhẹ vào tay nhỏ của Lục Tinh Thần, sau đó gật đầu: "Nhóc con này dùng tinh thần lực tốt, lại còn th minh nữa."
"Còn Tiểu Kiều Dương thì ? Gần đây gì đặc biệt kh?" Vệ Sàn hỏi.
Cố Tiểu Khê lắc đầu: "Kh phát hiện gì rõ rệt. Chỉ là mới hơn hai tháng tuổi mà hai đứa đã biết bò , th phát triển khá sớm."
Nghe vậy, Vệ Sàn cười đáp: "Cái này là bình thường. bên cạnh cô, lúc một tuổi đã th thạo mười loại ngôn ngữ tinh tế ."
Cố Tiểu Khê ngạc nhiên đội trưởng Đế Lam Hồ: "Thật á? Mới một tuổi mà đã giỏi được nhiều ngôn ngữ thế cơ à?"
Đế Lam Hồ khẽ ho một tiếng: " nói hơi quá. Trẻ con ở tinh tế nếu tinh thần lực cao thì phát triển sẽ sớm hơn. Một, hai tuổi thì nhiều lắm là nghe hiểu được vài thứ tiếng thôi, chứ chưa gọi là th thạo đâu."
Cố Tiểu Khê chớp mắt. Đúng là thiên tài và bình thường khác nhau từ nhỏ thật.
"Em gái Tiểu Khê, em từng nghĩ đến chuyện sau này cho hai đứa nhỏ học ở trường tinh tế kh?" Đế Lam Hồ bỗng hỏi.
Thật ra Cố Tiểu Khê vẫn chưa nghĩ đến chuyện đó, nhưng ngẫm kỹ lại thì giáo d.ụ.c ở Lam Tinh đúng là kh thể bỏ, còn học ở tinh tế thì nghe cũng được.
Chỉ là, cần sắp xếp thời gian thật hợp lý.
"Bên hành tinh của bọn thì tầm năm, sáu tuổi mới bắt đầu học. Ở chỗ em thì thế nào?"
Nghe vậy, Vệ Sàn lập tức nói: "Chỉ cần biết là thể học lớp mầm . Đương nhiên, lúc đó các bé còn nhỏ, học chủ yếu là những kiến thức nền, thiên về sở thích và năng khiếu. Với tình hình của Tiểu Kiều Dương và Tiểu Tinh Thần, chắc sáu tháng là biết thôi."
Chưa có bình luận nào cho chương này.