Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 856:
"Vâng ạ!" Khổng Kỳ lập tức đưa đạn thun của cho cô.
Khi Cố Tiểu Khê đang ều chỉnh lại đạn thun, Khổng Kỳ đã cầm cây đạn thun mới b.ắ.n tưng bừng.
Dùng mới th, đạn thun của Cố Tiểu Khê b.ắ.n xa hơn, ểm phát lực cũng tốt hơn.
Cô tĩnh tâm lại, chẳng m chốc đã b.ắ.n trúng được một con vịt trời.
ều, sức lực của cô chưa đủ, con vịt sau khi bị trúng đạn thì khựng lại giữa kh trung một lát, lại bay tiếp.
Nhưng kh cả, cô thể thử lại.
Sau khi thử hơn trăm lần, cuối cùng cô cũng b.ắ.n hạ được một con vịt trời.
Lúc nhặt được con vịt, cô cười đến nỗi kh khép miệng nổi.
"Tiến bộ đ, tiếp tục nhé!" Cố Tiểu Khê mỉm cười động viên.
Cô cũng đứng dậy, một lần nữa khóa mục tiêu vào con vịt trời đang bay, lại b.ắ.n hạ thêm một con nữa.
Nửa tiếng sau, Khổng Kỳ lại b.ắ.n trúng một con, vui đến mức nhảy dựng cả lên.
"Hôm nay em giỏi thật đó nha! Tiểu Khê, đạn thun của chị dùng thích thật!"
Cố Tiểu Khê thuận tay đưa cây đạn thun đã cải tiến cho cô,"Em thử lại cái của em xem, chắc c cũng sẽ dễ dùng hơn ."
"Vâng, cảm ơn chị!" Khổng Kỳ đổi lại đạn thun của , tiếp tục nhắm vào vịt trời.
Kh thể kh nói, cái đạn thun sau khi được cải tiến đúng là khác biệt, lực b.ắ.n nhẹ hơn, tầm xa hơn, khả năng trúng đích cũng cao hơn nhiều.
Gần chạng vạng, hai đã b.ắ.n được tổng cộng mười hai con vịt trời.
Mà đ là vì Cố Tiểu Khê còn nương tay đ.
Khi đếm số vịt xong chuẩn bị quay về, Khổng Kỳ vẫn còn sững .
"Kh ngờ chúng ta lại b.ắ.n được nhiều vịt như vậy luôn á?"
Cố Tiểu Khê gật đầu: "Chúng ta b.ắ.n nhiều quá , mỗi mang về hai con, m con còn lại mang tới nhà ăn quân đội, cho mọi ăn thêm nhé!"
Khổng Kỳ lập tức gật đầu lia lịa: "Em l một con là được ."
"Vậy chị cũng chỉ l một con." Cố Tiểu Khê mỉm cười.
Hai đạp xe về, chở theo vịt trời, chiến lợi phẩm đầy giỏ.
Lúc họ quay lại, nhà ăn của quân trường cũng vừa chuẩn bị tới giờ ăn, trưởng ban hậu cầu vừa th nhiều vịt như vậy thì mắt cũng muốn lồi ra luôn.
"Bác sĩ Cố, hai là?"
Cố Tiểu Khê liền giải thích một câu: " đưa Khổng Kỳ luyện tập nhắm bắn, tụi ra bờ s b.ắ.n vịt trời, đây đều là chúng tự tay b.ắ.n được. Tổng cộng mười hai con, giữ lại mười con cho mọi ăn thêm nhé."
Trưởng ban hậu cầu sững một chút, sau đó lập tức cảm kích nói: "Thật sự cảm ơn bác sĩ Cố quá, sẽ xử lý m con vịt này ngay, trưa mai làm món ngon cho mọi ."
Bác sĩ Cố đúng là hào phóng quá trời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-856.html.]
Hôm qua còn nghe ta bàn tán chuyện lớp huấn luyện b.ắ.n tỉa của bác sĩ Cố, ai cũng nói tay s.ú.n.g của cô đỉnh, lúc đó cũng kh để ý lắm, vì chưa tận mắt th.
Giờ thì tận mắt th , đúng là quá đỉnh thật!
Cố Tiểu Khê vì còn tính quay về hầm nồi c vịt trời nên nói với Khổng Kỳ m câu cùng nhau về trước.
thì , nhưng đám vịt trời kia lại làm cả trường xôn xao.
Chưa đến nửa tiếng, khắp trường quân đội đã lan tin trưa mai sẽ vịt trời ăn, còn đồn ra luôn là Cố Tiểu Khê dẫn Khổng Kỳ b.ắ.n vịt trời về.
Ai n ghen tị khỏi nói, vừa ngưỡng mộ vừa đỏ mắt.
Thế nên, sáng sớm hôm sau, Cố Tiểu Khê vừa ra khỏi cửa đã bị một đám chặn đường.
"Bác sĩ Cố, cô thể dẫn bọn b.ắ.n vịt trời kh."
"Nhà lâu lắm chưa được ăn thịt, mà vịt trời thì càng m năm chưa miếng nào."
"Bác sĩ Cố, muốn học b.ắ.n súng, cô dạy b.ắ.n vịt trời được kh."
Cố Tiểu Khê mọi , bất lực nói: "Năm nay kh định b.ắ.n vịt trời nữa đâu. Ai muốn ăn thì trưa cứ ra nhà ăn sớm chút là !"
Vịt trời b.ắ.n nhiều cũng ảnh hưởng cân bằng sinh thái, cô chỉ thỉnh thoảng bắn, đâu thể cứ nhắm mãi vào vịt trời mà vặt l được.
"Thịt kh mà! lại kh bắn? Nếu mà tài đó, b.ắ.n sạch đám vịt trời luôn." Một bác gái cười ha hả tiếp lời.
Thịt rơi kh c thế này, ai mà kh thích.
"Trước Tết, mọi rủ nhau săn ! Vịt trời thì thôi." Cố Tiểu Khê chợt lùi lại một bước, đề xuất.
Trong kh gian của cô, gà vịt ngan ngỗng vẫn đủ, nhưng lợn thì g.i.ế.c hết , ăn cũng hết sạch, cô tính trước Tết kiếm được con lợn rừng, tính nuôi thêm m con lợn con.
Mọi nghe cô nói sẽ dẫn săn, lập tức kh ai nhắc vịt trời nữa, ai n hào hứng đăng ký.
"Đi săn nhớ gọi nhé."
" cũng ."
"Bà là phụ nữ, làm gì, gặp thú dữ chạy còn kh kịp." cười ầm lên.
Cố Tiểu Khê cũng nhịn cười: "Đương nhiên kh dẫn m chị em chân yếu tay mềm , cứ gọi m nhà , gom đội cho đàng hoàng!"
"Cũng sắp Tết , năm nay bác sĩ Cố dẫn đội, chắc c thịt ăn."
Cố Tiểu Khê phì cười: "Thật ra trong trường này khối săn giỏi hơn chứ, chưa chắc là dẫn đâu!"
Kh nói đâu xa, Lục Kiến Sâm nhà cô b.ắ.n thú cũng thuộc hàng đỉnh .
"Đúng , chồng hồi trước ở quê cũng săn được con lợn rừng nặng hơn bốn trăm cân cơ." Một phụ nữ cười góp chuyện.
"Nhà chỉ săn được gà rừng."
Mọi nói qua nói lại, chuyện trò rôm rả chủ đề cũng dần dần lệch sang chuyện khác.
Nhân lúc đó, Cố Tiểu Khê cũng tr thủ rút lui, làm việc của . ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.