Trọng Sinh Về Thập Niên 70: Được Chiến Thần Sủng Tận Trời
Chương 962:
Lục Kiều Dương mắt tinh, vừa đã nhận ra đây là hoa giả tổng hợp, liền tò mò hỏi Bạch Nguyên Vũ.
"Chú Bạch, nội chú thích hoa giả lắm ạ? kh trồng hoa thật?"
Cố Tiểu Khê gật đầu đồng tình.
Con gái đúng là cái miệng thay cô nói ra ý nghĩ trong lòng luôn.
Bạch Nguyên Vũ nhịn cười, đáp: "Câu hỏi này hay đ, lát nữa con hỏi nội chú nhé!"
Cố Tiểu Khê: "..."
cứ cảm giác ta đang dụ con nít vậy ta?
Đi qua khu vườn, cuối cùng mọi cũng tới trước cửa chính đại sảnh nhà họ Bạch.
Ờm... trên cửa khắc rồng khắc phượng, thôi đã th oai phong.
Thậm chí, hình rồng trên cửa còn thể chuyển động như đang bơi lượn trên cánh cửa vậy!
Lục Tinh Thần kh kìm được bước lên sờ thử: "Trên cửa còn gắn cơ quan nữa à?"
Bạch Nguyên Vũ gật đầu: "Chứ còn gì! Con rồng này là kiệt tác của nội chú đ, lát nữa nhớ khen nhiều nhiều vào nha."
M già đúng là thích được khen mà!
Vào đến phòng khách, kh gian bên trong rộng thật sự, cứ như phòng chờ tàu vậy.
Dãy sofa dài cực đại làm cả căn phòng tr phần trống trải.
Nhiệt độ trong nhà vừa , ở một góc còn đặt một bể cá cảnh đứng đẹp.
Bể cá bên trong nuôi nhiều loài cá sặc sỡ màu sắc, tr cực kỳ bắt mắt.
Nhưng mà, Cố Tiểu Khê ngắm một lúc lại phát hiện ra một vấn đề...
Những con cá này cũng là cá tổng hợp à?
Đúng vậy, là loại sẽ kh c.h.ế.t .
Vậy nên, chỗ này thật sự chỉ là cảnh quan nhân tạo thôi ?
Một kh gian rộng như thế, dùng kiểu này hơi phí quá kh?
"Em gái Tiểu Khê, mọi ngồi nghỉ một chút, rót trà cho nhé."
Bạch Nguyên Vũ ngẩng đầu gọi lên tầng: "Đại Bạch, mang trà xuống đây."
Cố Tiểu Khê tò mò lên tầng.
cô th một con robot từ trên lầu xuống, trên tay cầm một ấm trà và bốn cái tách.
Bạch Nguyên Vũ cầm l ấm và tách, rót cho mỗi một tách trà.
Lục Kiều Dương và Lục Tinh Thần thì kh hứng thú với trà cho lắm, nên cứ chằm chằm vào con robot .
Kh là tụi nhỏ chưa từng th robot, nhưng robot nhà chú Bạch rõ ràng khác hẳn với những cái mà chúng từng th.
Bởi vì... con robot này nhiều tay.
Đếm thử một chút, vậy mà đến chín cái tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-962.html.]
Cố Tiểu Khê thật ra cũng th thiết kế này hơi kỳ lạ, nhưng cô kh nói gì cả.
Bạch Nguyên Vũ biểu cảm của em gái Tiểu Khê, kh nhịn được cười: " em th con robot này... tay hơi nhiều kh?"
Cố Tiểu Khê liếc ta: "Đúng là hơi nhiều thật."
"Cái này cũng là kiệt tác của nội đ. Ông bảo rằng tay nhiều thì làm được nhiều việc, tay nhiều thì th minh hơn."
Cố Tiểu Khê: "..."
Cô kh nói gì nữa.
Cô cảm giác nếu mà nói thêm câu nào, thì Bạch Nguyên Vũ lại sẽ tiếp tục bán đứng nội mất.
Lục Kiến Sâm lúc này cũng bật cười, bởi vì lại th một thứ thú vị khác.
Một con gà mái tổng hợp từ trên lầu xuống, qua thì tr cũng khá giống thật.
Chỉ là ánh mắt con gà hơi kỳ, l gà cũng kh được tự nhiên, lúc này mới nhận ra đó là đồ giả.
thật sự kh hiểu nổi, tại nhà của Bạch Nguyên Vũ lại bày ra nhiều thứ tổng hợp như thế.
Lục Tinh Thần th thì chẳng hề giữ kẽ như ba , gần như là thốt lên ngay: "A! Gà tổng hợp! Chú Bạch, nội chú thích nuôi gà à? Hay là tụi con tặng một con gà thật nhé? Là loại biết đẻ trứng luôn đó!"
Bạch Nguyên Vũ nghe vậy thì cười lớn: "Ừ, chút nữa nội chú về, con cứ hỏi thử xem muốn món quà này kh nhé."
Cố Tiểu Khê thì tới, tóm l con gà tổng hợp .
Sau đó cô sờ soạng một lúc, mở phần m.ô.n.g của con gà ra.
Khi th bên trong lại tới mười quả trứng gà được đẻ từ gà thật, cô sững .
Ông nội Bạch Nguyên Vũ đang chơi trò "gà tổng hợp đẻ trứng thật" à?
Đúng là một lão tinh nghịch chính hiệu!
"Trứng gà này, nội còn kh nỡ ăn." Bạch Nguyên Vũ nói với vẻ bất lực.
Nghe xong, Cố Tiểu Khê ngay lập tức l từ kh gian ra một giỏ trứng đầy ắp.
"Sau này bảo nội cứ ăn thoải mái, đừng tiếc nữa."
Nụ cười của Bạch Nguyên Vũ còn chưa nở trọn trên môi, thì bên ngoài đã vang lên một giọng nói già nua nhưng vang dội đầy nội lực: "Bạch Nguyên Vũ, thằng nhóc thối nhà mày lại đang phá hoại d tiếng của nữa đúng kh?"
Bạch Nguyên Vũ lập tức đứng bật dậy: "Hahaha, nội, nói gì thế chứ! Làm cháu dám phá hoại d tiếng của được! Cháu chỉ đang kể với gia đình em gái Tiểu Khê rằng là một thú vị thôi mà!"
Cố Tiểu Khê nghe tiếng bèn ra ngoài, chỉ th một lão mặc áo vải trắng, râu bạc phơ, đang mỉm cười bước vào phía họ.
nói thế nào nhỉ, cảm giác đầu tiên khi th là... hiền từ. Trên toát ra một sức hút đặc biệt khiến ta cảm th thân thiện.
lẽ cũng vì ều này mà hai đứa trẻ hoàn toàn kh th ngại ngùng, lập tức chào hỏi.
"Chào cụ Bạch ạ!"
Bạch Kỳ Thiên cười ha ha: "Tốt, tốt, chào các cháu nhé!"
Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm cũng vội đứng dậy, lễ phép chào hỏi.
"Chào Bạch ạ!"
Bạch Kỳ Thiên quan sát Cố Tiểu Khê và Lục Kiến Sâm một lượt, cười hiền hòa nói: "Quả nhiên là đôi trai tài gái sắc. Con bé này tr l lợi, vừa đã biết là đứa nhỏ tốt."
Chưa có bình luận nào cho chương này.