Trọng Sinh Vương Phi Gả Thay Hành Hạ Mẹ Kế Cha Cặn Bã, Gả Cho Chiến Vương Tàn Tật
Chương 131:
ức. Nay Tạ Minh Ngọc hỏi đến, nàng ta cảm th tủi thân.
“Con kh biết con tiện nhân đó lợi hại đến mức nào đâu, ta suýt chút nữa đã c.h.ế.t trong tay nàng ta.”
th con gái trong lòng luôn kh khỏi thân thiết vài phần, Tiết thị kh kìm được kể lại mọi chuyện trong khoảng thời gian này cho Tạ Minh Ngọc nghe một lượt.
Sau đó lại nói đến chuyện của Lan Ngọc Nhi.
“Lan Ngọc Nhi đã c.h.ế.t ?”
“ đó, con tiện nhân đó chùa cầu phúc, kết quả bị cháy chết, thế mà cha con lại đổ tội lên đầu ta. Ta đúng là mù mắt , năm đó vì mà chịu bao nhiêu khổ cực, giờ đây một con hồ mị tử lại dễ dàng câu hồn mất…”
Tiết thị oán trách Tạ Nam An một hồi lâu, lúc đầu Tạ Minh Ngọc còn lắng nghe chăm chú, nhưng dần dần cũng mất hết kiên nhẫn.
Tạ Minh Ngọc nghe đến cuối lòng cũng phiền não kh yên.
Mẫu thân m năm nay quả thực kh còn được như trước nữa , ngay cả một con nha đầu nhà quê mà cũng kh giải quyết được, giờ còn vì một thị mà làm phụ thân mất lòng.
Khiến cho những ngày tháng của nàng ở Đ cung cũng như trên băng mỏng, nếu cha mẫu thân nàng chút bản lĩnh, nàng cũng chẳng cần chịu những khổ sở đó, phía sau cũng chỗ dựa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Xem ra mọi chuyện cũng chỉ thể tự dựa vào thôi.
Bên tai Tiết thị vẫn còn tiếng oán trách, Tạ Minh Ngọc thật sự kh muốn nghe nữa.
“Phụ thân dù cũng là chủ nhân của cả Hầu phủ này, kh nên gây sự với như vậy. Lan Ngọc Nhi bất quá chỉ là một thị , cho dù sinh con, thì vẫn là chủ mẫu của Hầu phủ này. Dù nàng ta được sủng ái đến đâu cũng kh thể thoát khỏi lòng bàn tay của . lại thể làm ra chuyện hồ đồ như vậy.”
Tiết thị sững sờ, nàng vốn muốn kể lể với con gái những tủi nhục b lâu nay giấu trong lòng, những lời này nàng kh ai để nói, chỉ thể nói với con gái .
Thế nhưng nàng kh ngờ rằng, Tạ Minh Ngọc kh an ủi nàng, ngược lại còn cùng nhau chỉ trích nàng.
Tạ Minh Ngọc còn muốn nói tiếp ều gì đó, nhưng lúc này trong viện đến tìm nàng.
“Thái tử phái nô tỳ đến tìm , nói là việc quan trọng.”
Tâm trạng Tạ Minh Ngọc lập tức chùng xuống, nàng vẫn chưa quên nhiệm vụ Tiêu Quân Hành giao cho nàng khi nàng đến đây.
Mà lời của Tiêu Quân Hành nàng kh dám kh tuân theo, chỉ đành nói qua loa vài câu với Tiết thị rời .
Chưa có bình luận nào cho chương này.