Trọng Sinh Vương Phi Gả Thay Hành Hạ Mẹ Kế Cha Cặn Bã, Gả Cho Chiến Vương Tàn Tật
Chương 143:
bị kết tội, cũng thể tách Hầu phủ ra khỏi chuyện đó.
Và quả nhiên, sau khi lão phu nhân nói xong, thần sắc của các phu nhân mặt đều mang theo vài phần đồng cảm.
“Lão phu nhân nói lời nào vậy, vậy chúng ta xin cáo lui trước.”
Sau đó mọi liền lục tục cáo lui rời .
Cuối cùng chỉ còn lại lão phu nhân, Ôn lão gia tử, và Tạ Vân Khê ba .
Chiếc mặt nạ mà lão phu nhân luôn ngụy trang b lâu cuối cùng cũng dần nứt vỡ.
“Ôn lão gia tử, làm việc hà tất tuyệt tình đến vậy, xé toạc mặt mũi như thế này, chẳng lợi lộc gì cho ai đâu.”
Ôn lão gia tử lại kh hề sợ nàng: “Lão phu chỉ hận năm đó kh làm lớn chuyện, nên mới để kẻ hại c.h.ế.t con gái lão phu tiêu d.a.o ngoài vòng pháp luật b nhiêu năm! Giờ đây, lão phu tuyệt đối sẽ kh dung túng kẻ sát hại con gái lão phu nữa!”
Lão phu nhân th kh thể kiếm được chút lợi lộc nào từ Ôn lão gia tử, đành lại quay ánh mắt về phía Tạ Vân Khê.
“Vân Khê, con cũng là của Hầu phủ, cũng mang họ Tạ, chuyện đã đến nước này, làm bại hoại d tiếng của Hầu phủ, con nghĩ con thể độc thiện kỳ thân ?”
“Con là con gái của Hầu phủ, d tiếng của Hầu phủ mà hỏng, d tiếng của con cũng sẽ bị ảnh hưởng theo. Tổ mẫu muốn khuyên con, nên nghĩ nhiều hơn cho bản thân một chút, đừng vì nóng nảy mà làm ra chuyện hại bất lợi .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tạ Vân Khê đang định bước lên, Ôn lão gia tử liền trực tiếp c trước mặt nàng.
“Ngươi chuyện gì thì cứ nhắm vào ta mà nói, Vân Khê còn nhỏ, con bé kh biết gì đâu, là ta muốn đòi lại c bằng cho đứa con gái đã khuất!”
Tạ Vân Khê mắt nóng lên.
Ngoại c sợ nàng bị kẹt giữa mà khó xử.
Nhưng chuyện liên quan đến mẫu thân, nàng thể trốn sau lưng làm kẻ rụt rè được.
Tạ Vân Khê từ phía sau Ôn lão gia tử bước ra, ánh mắt nàng thẳng vào lão phu nhân, tràn ngập sự lạnh lẽo.
“Ta đã thể đứng ở đây, tức là đã kh còn sợ những hư d này nữa . Nếu mẫu thân bị ta hãm hại mà chết, ta lại vì chút d tiếng hão huyền mà dung túng hung thủ, vậy thì ta thật uổng c làm con!”
Lão phu nhân tức đến mức n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, Tạ Vân Khê bằng ánh mắt oán độc: “Tạ Vân Khê, ngươi nghĩ kỹ , dù sau này ngươi gả vào Đoan Vương phủ, kh còn Vĩnh Ninh Hầu phủ làm chỗ dựa, ngươi thực sự sẽ ngày tháng tốt đẹp ?”
Lời lão phu nhân vừa dứt, sau lưng liền truyền đến giọng nói quen thuộc của Tiêu Quân Lạc.
“Bản Vương phi của bản Vương tự bản Vương bảo vệ, chuyện này lão phu nhân kh cần bận tâm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.