Trọng Sinh Vương Phi Gả Thay Hành Hạ Mẹ Kế Cha Cặn Bã, Gả Cho Chiến Vương Tàn Tật
Chương 2: Trọng sinh (1/2) ---
Nàng hận biết bao, nếu kiếp sau, những kẻ này nàng nhất định kh bu tha một ai.
Nàng sẽ lóc da rút xương chúng, bắt chúng trả giá cho những gì đã làm!
…………
“Đại tiểu thư, nên dậy , phu nhân và lão gia còn đang đợi ở tiền sảnh đ.”
Bên tai vang lên một giọng nói, Tạ Vân Khê chợt giật tỉnh giấc, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Chỉ th trước mặt đứng một nha hoàn, Tạ Vân Khê nhận ra nàng ta, nàng ta là Tiểu Thúy, nha hoàn hầu hạ bên cạnh Tạ Minh Ngọc.
Nhận th tình cảnh trước mắt chút kh đúng, Tạ Vân Khê động đậy đôi chân, phát hiện chân vẫn còn lành lặn.
Tạ Vân Khê chút khó tin, đã trọng sinh ư?
Nàng véo mạnh vào đùi một cái, cảm giác đau nhói rõ ràng ập đến, nàng vui mừng đến mức gần như sắp rơi lệ.
“Đại tiểu thư, còn ngẩn ngồi đó làm gì, lão gia và phu nhân đều đang chờ đ.”
Giọng nói của Tiểu Thúy lại vang lên, sự thiếu kiên nhẫn trong đó hiển nhiên.
Chẳng qua chỉ là một kẻ từ thôn quê đến, ở đây bày đặt ra vẻ tiểu thư gì chứ, còn tưởng thật sự là Đại tiểu thư kim chi ngọc diệp .
Thế nhưng, lời nàng ta vừa dứt, trên mặt đã ăn một cái tát trời giáng.
Tiểu Thúy ôm mặt, vẻ mặt kh thể tin được, “Ngươi dám đánh ta?”
Tạ Vân Khê lạnh lùng nàng ta, “Ta đánh ngươi thì đã , ngươi định làm gì?”
Nàng còn nhớ, năm đó những chuyện Tạ Minh Ngọc làm với , Tiểu Thúy cái nha hoàn thân cận này cũng kh ít lần tham gia vào.
“Ta là của Nhị tiểu thư, Đại tiểu thư lại dám đối xử với ta như vậy, đợi ta nói cho Nhị tiểu thư…”
Lời nàng ta còn chưa nói hết, liền lại nhận thêm một cái tát nặng trịch nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Nói cho nàng ta thì đã ? Nha hoàn bên cạnh Nhị , kh biết tôn ti, kh phép tắc, cứ thế x vào phòng chủ tử mà gào thét, lẽ nào ta kh nên đánh ?”
“Ta giúp nàng ta quản giáo hạ nhân, nếu nàng ta biết được, còn nên cảm ơn ta mới .”
hôm qua còn tr yếu ớt rụt rè, hôm nay lại như biến thành một khác vậy.
Ngữ khí sắc bén, ánh mắt cũng vài phần đáng sợ.
Nhưng nàng ta nh liền hoàn hồn, Nhị tiểu thư là được sủng ái nhất cả Vĩnh Ninh Hầu phủ, nàng ta là nha hoàn thân cận của Nhị tiểu thư, còn trước mắt này chẳng qua chỉ là một kẻ từ thôn quê đến, làm gì cũng Nhị tiểu thư che chở.
Ngay sau đó nàng ta ưỡn ngực, hất cằm lên.
“Rõ ràng là nô tỳ lòng tốt, đến gọi Đại tiểu thư dậy, Đại tiểu thư kh dậy thì thôi, ngược lại còn tát nô tỳ, chuyện này cho dù làm ầm ĩ đến trước mặt phu nhân, thì nô tỳ cũng chiếm lý.”
Nàng ta kh nhắc đến Tiết thị thì còn tốt, vừa nhắc đến, Tạ Vân Khê liền cảm th hận ý ngút trời trong lồng n.g.ự.c kh ngừng trào ra.
Tạ Vân Khê đột nhiên nắm chặt tóc Tiểu Thúy, kéo nàng ta ra ngoài.
Tiểu Thúy đau đến nhe răng trợn mắt, trong miệng cũng bắt đầu chửi rủa kh ngừng.
“Đồ nha đầu hoang dã từ thôn quê, bu ta ra! Chuyện hôm nay ta nhất định sẽ nói cho Nhị tiểu thư biết, nàng ta nhất định sẽ kh tha cho ngươi.”
Tạ Vân Khê một hơi kéo nàng ta ra đến ngoài nhà.
Mà dưới mái hiên ngoài cửa, đang đứng nha hoàn của nàng, Lục Liễu. Những động tĩnh trong phòng nàng ta đều nghe th, nhưng lại luôn làm như ếc như câm.
Giờ khắc này th Tạ Vân Khê kh chút tổn hại, ngược lại là Tiểu Thúy mặt mũi sưng đỏ, trong lòng nàng ta bất an, vẫn l hết can đảm khuyên nhủ: “Đại tiểu thư, Tiểu Thúy là bên cạnh Nhị tiểu thư, vẫn nên…”
Những lời chưa kịp nói ra đã bị ánh mắt lạnh lẽo của Tạ Vân Khê thu lại trong bụng.
Tạ Vân Khê trực tiếp ném Tiểu Thúy xuống chân nàng ta, phân phó: “Đánh cho ta, khi nào ta vui vẻ thì khi đó ngừng.”
Lục Liễu ngây , nhưng lại kh dám thật sự ra tay.
“Lục Liễu, ngươi đừng quên, ngươi là nha hoàn thân cận của ta, bên cạnh ta kh bao giờ nuôi kẻ ăn cây táo rào cây sung, nếu ngươi ngay cả lệnh của ta cũng kh nghe, ta liền sai đuổi ngươi ra khỏi phủ!”
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.