Trọng Sinh Vương Phi Gả Thay Hành Hạ Mẹ Kế Cha Cặn Bã, Gả Cho Chiến Vương Tàn Tật
Chương 48: Hỏi han (1/3) ---
Tạ Vân Khê tự nhiên cảm nhận được.
Bàn tay giấu trong tay áo nắm chặt thành quyền, móng tay cắm vào da thịt, nh một cơn đau lan khắp cơ thể, khóe mắt liền rơm rớm lệ.
Sau đó, nàng ngẩng đầu, cứ thế Tạ Nam An.
“Phụ thân nói vậy là ý gì? Nữ nhi nói lời nào cũng là thật, nếu phụ thân kh tin, thể hỏi những hạ nhân cùng, còn các tăng nhân trong chùa lúc đó cũng th, phụ thân cũng thể hỏi họ.”
Khi lời vừa dứt, nước mắt trong khóe mắt cũng vừa vặn lăn dài.
Kh khí trong phòng nhất thời rơi vào băng ểm, các hạ nhân hận kh thể chui đầu vào bụng, từng nín thở kh dám ra tiếng.
Tạ Nam An ít khi th Tạ Vân Khê khóc, lúc này, th cảnh tượng đó, nhất thời cũng ngây .
Cuối cùng là Hoàng thị đứng bên cạnh lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng này.
“Phụ thân bớt giận, mẫu thân phúc lớn mạng lớn nhất định sẽ kh .”
“Đại phu cũng đã khám qua , còn nói may mắn là được đưa về kịp thời, nếu kh nửa đêm c ba này, mẫu thân còn kh biết chịu bao nhiêu khổ sở nữa. Tất cả những ều này đều nhờ Vân Khê .”
Tạ Nam An nghe lời Hoàng thị nói, lập tức cũng bình tĩnh lại đôi chút.
Lời Hoàng thị nói lý, nếu Tạ Vân Khê muốn hại , kh cần thiết nửa đêm còn đưa về.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hơn nữa nàng chỉ là một tiểu nữ nhi, hẳn là sẽ kh gan lớn đến mức g.i.ế.c hại mạng.
Nàng và Tiết thị chút mâu thuẫn, nhưng cũng chỉ là những xích mích nhỏ, kh đến mức gây ra án mạng.
Ông vừa thật sự đã bị quỷ ám, khi th gương mặt giống với Ôn Uyển kia, lại vô thức nghĩ là nàng đã hại , thật sự đã nghĩ quá nhiều .
Tạ Vân Khê nói cho cùng cũng chỉ là một tiểu nữ nhi mười m tuổi, làm thể gan lớn đến vậy, hơn nữa chuyện năm đó, nàng nửa phần cũng kh hay biết, làm thể hại .
Tạ Nam An nghĩ đến việc đã oan uổng khác, trong lòng bỗng dưng cảm th lỗi.
Nhưng đối mặt với nữ nhi này, Ông lại kh thể hạ thấp mà xin lỗi.
Mỗi khi đối mặt với nữ nhi này, tâm trạng Ông đều phức tạp, đặc biệt là gương mặt giống với Ôn Uyển của nàng, luôn khiến Ông kh tự chủ được mà nhớ đến khoảng thời gian khó chịu đó, trong lòng liền vô thức sinh ra cảm giác chán ghét.
Vốn tưởng rằng đã vứt bỏ , đời này sẽ kh cần gặp lại nữa.
Nhưng thật sự kh còn cách nào khác mới đón nàng trở về.
Vốn tưởng rằng chuyện đó đã qua nhiều năm như vậy, trong lòng Ông đã nguôi ngoai .
Nhưng mỗi khi th gương mặt của Tạ Vân Khê, trong lòng Ông liền vô cùng bài xích và chán ghét.
---
Chưa có bình luận nào cho chương này.