Trọng Sinh Vương Phi Gả Thay Hành Hạ Mẹ Kế Cha Cặn Bã, Gả Cho Chiến Vương Tàn Tật
Chương 91:
Tuy Tạ Vân Khê đã rõ ràng biết cái c.h.ế.t của nương đều là do Tiết thị gây ra, nhưng hiện tại nàng chỉ dám nói như vậy với ngoại c.
Trước khi bằng chứng xác thực, nàng kh dám kể rõ ràng mọi chuyện với ngoại c.
Đã trải qua kiếp trước, nàng rõ ràng hiểu Vĩnh Ninh Hầu phủ đều là những kẻ ăn thịt , nàng kh muốn Ôn gia bị liên lụy vào, vạn nhất chuyện gì xảy ra, thì nàng ở thế gian này thật sự kh còn thân nào nữa.
“Ngoại c, những ều này cũng chỉ là suy đoán của con, kh bằng chứng xác thực.”
Ôn lão gia tử cũng kh dám hỏi nhiều nữa, sợ Tạ Vân Khê nhỏ tuổi sẽ bị thù hận che mờ mắt, vội vàng an ủi nàng: “Đã trở về , đừng nghĩ nhiều nữa, cứ ở phủ an tâm nghỉ ngơi trước, vài ngày nữa ngoại tổ mẫu và các con sẽ trở về.”
Tạ Vân Khê ngoan ngoãn gật đầu.
Nói xong chuyện cũ, Ôn lão gia tử mới lại nhớ ra một chuyện quan trọng.
“ , khi ta từ Hồ Châu vội vàng trở về, nghe nói con hôn ước với Đoan Vương Điện hạ…”
Đều tại Hồ Châu cách Kinh thành xa xôi, mà lại vì năm đó một lòng muốn đoạn tuyệt quan hệ với Vĩnh Ninh Hầu phủ, nên những năm này cũng ít quan tâm tin tức trong Kinh thành.
Hơn nữa, sau khi Vĩnh Ninh Hầu phủ tìm Tạ Vân Khê về, vốn đã cố ý giấu giếm Ôn gia, mục đích là muốn Tạ Vân Khê giúp Tạ Minh Ngọc thuận lợi gả thay.
Thế nên Ôn gia cho đến khi nhận được thư của Tạ Vân Khê, mới vội vàng cho dò la tin tức.
Và Ôn lão gia tử sau khi biết về hôn ước, liền vội vã lên đường về Kinh.
“Vân Khê, con đừng lo lắng, chuyện này ngoại c sẽ nghĩ cách, ta sẽ kh kho tay đứng để con gả cho Đoan Vương đâu.”
“Nhưng đây là Bệ hạ ban hôn, trái nghịch hoàng mệnh…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Con kh cần lo lắng, cho dù hy sinh cả Ôn gia, ta cũng sẽ giúp con từ hôn.”
Mặc dù Đoan Vương từng là một đại hùng kiêu ngạo, nhưng nay đã thành phế nhân, kh muốn Tạ Vân Khê gả cho một như vậy, đó chẳng là hủy hoại nửa đời sau của nàng .
Mệnh lệnh của hoàng đế tuy kh thể trái nghịch, nhưng còn gia sản, số bạc kiếm được bao nhiêu năm làm ăn này, dù dốc sạch ra, cũng nhất định thể ngăn cản mối hôn sự này.
Mà đây cũng là lý do vội vàng về Kinh.
Tạ Vân Khê nghe xong, trong lòng chút cảm động.
Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp sống của nàng nghe th thể kh chút do dự, kh màng hậu quả mà lựa chọn nàng, muốn vì bảo vệ nàng mà dốc hết tất cả.
Nhưng nàng kh định để ngoại c làm như vậy.
“Ngoại c, thật ra hôn ước này kh cần vội vàng giúp con giải trừ…”
“Ta biết con sợ liên lụy Ôn gia, ểm này con kh cần lo lắng, ngoại c sẽ cố gắng bảo vệ tốt mỗi , cho dù dốc sạch mọi gia sản… Đoan Vương hiện tại thân hình đồng phế nhân, con gả qua đó sẽ kh dễ chịu đâu, ngoại c đã mất nương con, kh thể mất con nữa, con yên tâm ngoại c nhất định sẽ giúp con giải trừ hôn ước.”
Hạ Đ đang trốn ngoài cửa nghe lén, trong lòng chút lo lắng: Chết tiệt, Ôn lão gia tử muốn giúp giải trừ hôn ước, Vương gia làm đây? Hầy, Vương gia thật ra tốt.
Trong phòng, Tạ Vân Khê th lão gia tử bắt đầu xúc động, liền vội nói: “Ngoại c, ý con là con thật ra là nguyện ý gả cho Đoan Vương.”
Ôn lão gia tử sửng sốt.
chằm chằm Tạ Vân Khê lâu, lúc này mới nói: “Con lo lắng sẽ liên lụy đến chúng ta kh? Con yên tâm, ngoại c cách, nhất định sẽ bảo vệ tốt mọi trong nhà.”
Tạ Vân Khê mỉm cười nói: “Kh đâu, chính con là cam tâm tình nguyện.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.