Trót Yêu
Chương 5:
Vốn dĩ quan hệ của và mẹ vẫn duy trì được vẻ "mẹ hiền con thảo" bề ngoài. Kể từ khi bà ta tự ý quyết định bắt gả cho Vương kia, đã hoàn toàn 'vạch mặt' với bà ta, chút hy vọng cuối cùng về "mẹ" trong lòng cũng kh còn.
Thế là bà ta chằm chằm, dùng giọng ệu u ám nhất để nói: "Con thà ở vậy cả đời cũng kh gả cho ! Ép con gái gả cho con trai của nhân tình , trên đời này lại mẹ kh biết xấu hổ mà độc ác như mẹ ?"
Bà ta vuốt lại tóc, thản nhiên đứng dậy, nhẹ bẫng bu một câu: "Kh đến lượt con quyết định."
Mỗi lần cãi nhau với bà ta, đều giống như một màn 'nghệ thuật trình diễn tự sát' của riêng .
lúc tức đến mụ mị, lại nghĩ, kiếp trước chắc bà ta là chưởng môn Thái Cực, chiêu nào 'bốn lạng đẩy ngàn cân', 'đấm vào b gòn' bà ta cũng dùng đến mức lô hỏa thuần th, xuất thần nhập hóa. Bạn vội, bà ta kh vội. Bạn nói Đ, bà ta kéo sang Tây.
Bà ta cầm ện thoại bấm vài cái, liền nhận được th báo chuyển tiền. Trước khi , bà ta vẫn cười tươi nói với : "Con gái ngoan, nghỉ ngơi cho khỏe. Chuyện này của con đột ngột quá, mẹ đặt vé máy bay chiều nay nghỉ mát với chú Vương của con từ lâu . Mẹ chuyển tiền cho con đ, muốn ăn gì thì mua, lần sau mẹ lại đến chăm con."
Nói xong, bà ta cảm ơn Hà Chính Th, lại ưỡn ẹo ra.
Lúc bà ta đến cửa, th vẻ đắc ý của bà ta, liền buột miệng: "Con sắp cưới bác sĩ này ! Con yêu , con muốn gả cho , đời này con kh gả cho ai ngoài !"
chỉ là tức kh chịu nổi, tại bà ta lại kh thương như vậy. là con gái ruột của bà ta, lẽ nào tiền quan trọng đến mức l hạnh phúc cả đời ra để đổi ? Bà ta sinh mà kh dưỡng, chỉ vứt tiền cho , đã từng nghĩ lẽ bà ta nỗi khổ, lẽ bà ta chỉ là kh thích nuôi con. Nhưng bà ta ép gả , lại còn gả cho hạng đó, mới khiến hiểu ra, bà ta chỉ là kh yêu . Trên đời này, thật sự mẹ kh yêu thương con .
Bà ta nghe vậy quay đầu lại, bác sĩ Hà, lại , cười khẩy một tiếng: "Chi Chi, hai đứa chúng mày vốn dĩ kh quen, mày tưởng mày nói dối bừa là mẹ tin à? Mày còn non lắm."
Hà Chính Th hơi khó xử, mấp máy môi, nói nhỏ một câu: "Ai nói thế."
Bà cụ giường bên nghe bà ta liền quay lại, đầy thương xót: "Con ơi, cứ ăn cứ uống , bà ta cho tiền thì cứ tiêu, đừng để thiệt thòi, kh đáng đâu, tức hỏng lại khổ thân nằm viện."
"dạ" một tiếng, vùi đầu vào chăn, kh kìm được mà bật khóc kh thành tiếng.
9.
Khóc một lúc, th tức n.g.ự.c khó thở, bên trong vết mổ âm ỉ đau, liền ôm n.g.ự.c ngồi dậy.
Chắc là do ngồi dậy đột ngột, lại còn cả ngày chưa ăn gì. Vừa ngồi lên, mắt bỗng mờ , kh nghe th tiếng gì nữa, cơ thể mất kiểm soát, đầu nặng chân nhẹ. Thế giới quay cuồng, ngã nhào xuống đất.
bị tụt đường huyết thật, kh ăn đúng bữa là nguy cơ ngất xỉu , nhưng đếm kỹ lại thì số lần ngất cũng kh nhiều lắm.
Chắc khoảng m chục giây trôi qua, đầu óc lóe lên một mảng trắng xóa từ từ rõ lại , cảm th hình như kh nằm trên sàn nhà, mà đang dựa vào lòng ai đó.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Biết bị tụt đường huyết mà còn kh chuẩn bị sẵn đồ ăn."
Giọng bác sĩ Hà truyền đến từ đỉnh đầu, tai vẫn còn ù ù chưa hết hẳn, tay lạnh đến hơi tê, biết kh bị ngã xuống đất, yên tâm rúc (trong lòng ) thêm một lát.
"Hết choáng thì ngồi dậy , hâm nóng đồ ăn cho cô."
Bác sĩ Hà l gối lót sau lưng . Lúc tay chạm mảng chăn ướt đẫm do vừa khóc, liếc một cái , quay lại đắp chăn cẩn thận cho , cầm túi đồ ăn ra ngoài.
quay lại nh hơn tưởng , kéo bàn ăn trên giường ra, bày đồ ăn lên, ngồi xuống cuối giường: "Ăn ."
" kh quay lại làm việc à?"
sững lại một chút, đứng dậy cởi áo blouse trắng vắt lên th c cuối giường : "À, nhờ trực thay , mau ăn ."
trời ngoài cửa sổ đã sẩm tối, bưng bát cháo lên thử, nóng quá kh ăn được, lại đặt xuống. Hà Chính Th th vậy liền mở nắp các hộp thức ăn khác ra cho nguội bớt.
"Vậy cũng kh tan làm à?"
nhất thời kh biết trả lời , trên mặt vừa ý áy náy, vừa chút hờn dỗi vì bị 'bóc mẽ'.
Vốn còn hơi giận vì kh phân biệt trái đã hiểu lầm , nhưng khuôn mặt 'già như cây cổ thụ' của Hà Chính Th bỗng lộ ra đủ thứ biểu cảm, xắn tay áo ngồi ở cuối giường, vẻ mặt hơi lúng túng bận rộn, đột nhiên hết giận.
"Bác sĩ Hà, lời lúc nãy nói với mẹ là lời nói lúc tức giận, kh cần coi là thật đâu."
ngẩng lên một cái, lại cúi đầu: "À."
"Nhưng mà... coi là thật đ."
Hà Chính Th đột ngột ngẩng đầu, cách cả tròng kính cũng th mắt mở to.
Vốn dĩ đó đúng là một câu nói lúc tức giận, chỉ là kh ưa nổi cái vẻ 'tg chắc trong tay' của mẹ , cứ nghĩ dựa vào chút tiền sinh hoạt phí hay màn 'ăn vạ' khóc lóc để ép buộc về mặt đạo đức là sẽ ngoan ngoãn nghe theo.
====================
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.