Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trúc Mã Tránh Ra, Tôi Chọn Bạn Cùng Phòng

Chương 7

Chương trước

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

16

Khi Trần Cảnh và Triệu Miểu Miểu rời , đến tiễn.

Giang Thịnh nhốt trong ký túc xá, hầu hạ như một bà già suốt cả ngày.

khi đo nhiệt độ thứ mười, điện thoại nhận tin nhắn Trần Cảnh.

【Xin .】

trả lời, đồng thời từ chối yêu cầu đo nhiệt độ thứ mười một Giang Thịnh.

khi thoải mái cả ngày, tinh thần lên khá nhiều.

Giang Thịnh vui vẻ hẳn , miệng mồm liến thoắng, cứ lải nhải bên tai .

" xem, bạn trai với thế nào, để 'mở miệng ăn, chìa tay áo mặc', còn chu đáo hơn cả hầu hạ tổ tông."

" bất ngờ ? cảm động ? gả ?"

" cho , gả cho chỉ lời chứ lỗ , đợi nghiệp xong, chúng nước ngoài đăng ký kết hôn, sẽ sở hữu một nửa gia sản , mỗi ngày đều bánh bao nhân đậu đỏ và sữa đậu nành trùng lặp cho ăn, vui ?"

Tai sắp mọc kén vì niệm kinh .

Khi thể nhịn nữa, đành kéo xuống, dùng môi chặn dòng lời .

Chiêu nào cũng hiệu nghiệm.

cũng thích dùng.

Vài ngày , Giang Thịnh công khai mối quan hệ chúng một cách rầm rộ.

Hàng loạt theo đuổi đều tan nát cõi lòng.

một bộ phận nhỏ trong đó kỳ lạ mà hưng phấn lên, tìm đủ cách để ngóng chuyện tình yêu hai đứa .

Dường như việc " thầm mến hóa cong" chạm trúng sở thích họ một cách kỳ diệu.

Sự phấn khích khi "đẩy thuyền" lấn át nỗi buồn thất tình.

hiểu nổi.

tôn trọng.

Giang Thịnh đắc ý hừ hừ.

"Thấy , tai mắt quần chúng sáng suốt nhất, đến họ còn thấy hai đứa sinh dành cho ."

"Đây gọi gì, gọi cặp đôi trời định!"

buồn giẫm một cái.

"Cút !"

17

Buổi tối, khi phơi quần áo xong, ngoài ban công hóng gió.

Điện thoại reo.

gọi đến, do dự một lát vẫn bắt máy.

"Alo?"

"Tống Tuyên, Triệu Miểu Miểu chia tay với ."

lạ.

Sớm điềm báo .

" lẽ hai hợp ."

"Điều cái ."

vội vàng ngắt lời , qua điện thoại thể thấy tiếng thở dốc nặng nề .

"Tống Tuyên, mấy ngày khi về, nghĩ nhiều, với rằng, đêm sinh nhật 18 tuổi đó, hề coi bạn."

" hiểu rõ, bạn bè thì thể hôn , chính thích , nên mới kiềm chế hôn . Những lời đó, đều những lời dối để thoái thác ."

" hèn nhát, dũng khí đối mặt với tương lai, sợ tất cả chỉ tay mặt mắng , kẻ nghịch đạo, bình thường, cũng sợ ánh mắt thất vọng bố , họ nuôi bấy lâu nay, làm họ buồn."

"Cho nên theo đuổi Triệu Miểu Miểu, khiến bản trở nên bình thường."

: ...

Trong lòng tư vị gì.

cứ ngỡ, ít nhất Trần Cảnh cũng tình cảm thật với Triệu Miểu Miểu.

làm , khác gì kẻ lừa đảo chứ?

" thấy làm công bằng với Triệu Miểu Miểu ?"

" ."

Giọng trầm xuống.

" với , cũng với Triệu Miểu Miểu. Mùa hè khi thi đại học xong, mặc dù ở bên cô mỗi ngày, trong đầu thể nào kiểm soát mà cứ nghĩ đến , đang làm gì, tại gửi tin nhắn cho ."

" đăng ký trường đại học phương Bắc, thực sự tức giận, oán trách thất hứa, oán trách vứt bỏ , mặc dù nhắn tin xin , vẫn đang giận dỗi."

"Thế đó, dần dần liên lạc với nữa, hoảng loạn, nên tìm một lý do để đến tìm , bên cạnh khác ."

"Triệu Miểu Miểu , chính một gã hề, bây giờ lẽ quả báo ."

im lặng.

Thật sự gì nữa.

"Tống Tuyên, hối hận , hối hận tại lúc đó kiên trì với lòng , đẩy tay khác."

"Nếu , chuẩn sẵn tâm lý, còn sợ những khó khăn trong tương lai nữa, cũng hiểu rõ tâm tư bản ."

" thể... cho một cơ hội nữa ?"

: ...

thở dài.

"Trần Cảnh."

"Những khó khăn , từng sợ hãi bao giờ, Giang Thịnh cũng , thậm chí đối với , những thứ đó còn chẳng tính khó khăn."

"Từ khi quyết định ở bên , định sẵn con đường ."

"Đối với , chân thành."

"Cho nên những lời như hôm nay, đừng nữa, vô nghĩa thôi."

Trần Cảnh vẫn cam tâm.

" tin, chúng quen bao lâu , bọn họ mới quen đầy một năm, tin gạt ngoài như ."

" tha thứ cho , chúng bắt đầu ?"

" thật sự sẽ khốn nạn như thế nữa ."

đây nhận Trần Cảnh cố chấp và u mê đến thế nhỉ?

đanh giọng , từng chữ từng chữ vô cùng nghiêm túc.

"Chuyện tình cảm, thể dùng độ dài thời gian quen để đong đếm."

"Giống như , bất kể quen bao lâu, cũng thể ở bên . Còn và Giang Thịnh, dù chỉ mới chung sống vài tháng, cũng sẽ cùng trải qua nửa đời ."

" yêu , nguyện dành tất cả cho ."

"Nếu vẫn còn ôm ảo tưởng thực tế về , đừng liên lạc nữa."

"Giang Thịnh sẽ ghen đấy."

đôi co thêm với Trần Cảnh nữa, trực tiếp cúp điện thoại.

Khoảnh khắc cuộc gọi kết thúc, thấy tiếng nức nở đau đớn nén chặt trong cổ họng Trần Cảnh.

Sự tình đến nước , còn cần thiết nữa ?

Nếu đây, lẽ bao giờ ngờ sẽ kết thúc với Trần Cảnh theo cách tồi tệ như thế .

may mắn , tìm thực sự nguyện ý cùng đến cuối cuộc đời.

lắc lắc đầu, vứt bỏ những suy nghĩ chẳng đáng bận tâm đó khỏi đầu.

đầu , Giang Thịnh đang mặc quần đùi áo ba lỗ, khoanh tay, dựa tường tủm tỉm.

nhướng mày.

" thấy hết nhé, ai đó chắc như đinh đóng cột rằng yêu , giao hết tất cả cho cơ mà~~"

thản nhiên đóng cửa ban công.

Kéo rèm , cắt đứt thứ bên ngoài.

đó tới mặt Giang Thịnh, ngẩng đầu .

" , nhầm ."

"Thứ gì cũng sẵn lòng trao cho ."

18

Ánh mắt giao đầy mười giây, Giang Thịnh đột nhiên nâng hông lên, xoay một cái, đặt thẳng lên bàn.

chen giữa hai chân , phần cao lớn vững chãi chắn bớt phần lớn ánh đèn.

ngược sáng, mắt vẫn sáng rực đến kinh .

"Cái gì cũng sẵn lòng? Hửm?"

, hai tay vòng qua cổ , ép gần hơn chút nữa.

" , định thử xem ?"

Kể từ khi xác định quan hệ, Giang Thịnh cực kỳ bám , tối nào cũng tránh khỏi việc hôn hít ôm ấp, đến ngủ đêm cũng chen chúc một chiếc giường đơn.

Đều độ tuổi tràn đầy sức sống, mỗi ngày gần gũi thắm thiết với yêu như , làm thể ý nghĩ khác?

Thế Giang Thịnh luôn nhẫn nhịn, nếu sự đồng ý , tuyệt đối sẽ cưỡng ép .

Dù cho nhịn đến mức nổ tung.

đón nhận ánh mắt nóng bỏng Giang Thịnh, khẽ kéo xuống.

Khi đầu mũi chạm , hôn lên đôi môi mềm mại .

nhanh thể kiểm soát nữa.

Giang Thịnh ghì chặt gáy , ép cơ thể hai dán sát một kẽ hở.

buộc ngẩng cao đầu, đón nhận nụ hôn cuồng bạo .

ngoan ngoãn đáp , cho đến khi giữ nguyên tư thế đó, bế đặt lên giường.

Dù cho "mũi tên dây", vẫn tựa trán trán , trầm giọng hỏi:

"Thật sự chứ?"

"Nếu sợ, thể đợi thêm."

liếc xuống phía .

" sợ nếu cho , sẽ 'phế' mất thôi."

"Nếu mà thật sự 'phế', sẽ cần nữa ."

khúc khích.

Giang Thịnh chặn miệng , tiếng trầm đục nơi lồng ngực.

Bên ngoài thỉnh thoảng truyền đến tiếng trò chuyện khác, còn trong phòng, hai thở hòa quyện , mồ hôi ướt đẫm quấn quýt.

tận hưởng sự chiếm hữu mãnh liệt mà Giang Thịnh dành cho , bởi vì đó khao khát chiếm hữu mà thể kìm nén .

Trong mỗi nụ hôn nồng cháy , chứa đựng tình yêu nồng nàn đến mức tràn trề.

Giang Thịnh cứ gọi mãi tên .

"Tống Tuyên..."

"Tống Tuyên..."

" yêu nhiều lắm."

" sẽ yêu mãi mãi."

Tình cảm mãnh liệt khó thể đáp bằng lời .

chỉ đành ôm chặt lấy , cho đến khi hòa quyện .

Trăng sáng vằng vặc, sở hữu yêu thương nhất cuộc đời.

văn .


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...