Trục Ngọc
Chương 36:
Trong mười sáu năm của triều Đại Dận, mặc dù kh ít chiến sự, nhưng hầu như kh lan đến Tế châu.
Phàn Trường Ngọc chỉ nghe từ trong miệng của những lão nhân kể lại rằng chiến tr tàn khốc như thế nào, dù đ.á.n.h trận kh chỉ cần trung dụng lương thực mà còn cần trung bình, nhi t.ử của Triệu đại nương là năm đó đã bị trung bình bắt , rốt cuộc kh bao giờ quay trở lại.
Một lão nhân nói: "Trường Tín Vương làm phản ở Sùng châu, triều đình phái binh dẹp loạn, cuộc chiến này đ.á.n.h tới nay vẫn kh kết quả, ta nghĩ lẽ là do Đại Dận khí số đã hết, đã đến lúc thay đổi." "Vũ An Hầu đã c.h.ế.t, Ngụy Nghiêm còn thể dùng cái gì để ổn định tây bắc?"
Một khác nói: "Hoàng đế là ai lão t.ử th kh quan trọng, miễn là đừng cướp tiền và lương thực của lão tử, bức lão t.ử lên chiến trường là được."
Nhiều lắc đầu thở dài:
"Những quan binh này đã bắt đầu cưỡng đoạt lương thực từ các thôn trấn lân cận, trận chiến này đ.á.n.h tới cuối cùng, những làm quan kia đều tiền đều quyền, chỉ bách tính chúng ta nhà tan cửa nát..."
Nghe vậy, Phàn Trường Ngọc cảm th trong lòng hơi nặng nề, nói với Tạ Chinh:
"Triều đình đ.á.n.h Sùng châu, kh nên do triều đình cung cấp quân lương , vì lại muốn chinh lương của dân?" Ngữ khí của Tạ Chinh trào phúng: "Đường lương thực bị đoạn mất, một số ch.ó cùng rút giậu thôi."
Huy châu từng là địa bàn của , bây giờ nghĩ lại, lúc trước Ngụy Nghiêm lẽ đã bắt đầu kiêng kỵ hẳn, quân do của hẳn luôn được triều đình cấp phát tháng ba một lần, tự riêng châu phú cũng kh kho lương.
Bởi vì là nơi đóng quân, ều kiện địa lý sẽ kh nơi thuận lợi, lương thực cũng kh phong phú. Một khi con đường lương thực bị cắt đút, đó là một đòn chí mạng.
Phản loạn lần này ở Sùng châu nằm ngay phía nam Huy châu, vừa lúc cắt đút con đường đưa lương của triều đình đến Huy châu.
Khi trận chiến giữa Sùng châu và Huy châu kéo dài, hẳn liên đoán được cuối cùng sẽ một ngày cạn kiệt lương thực, biện pháp nh nhất đương nhiên là vào bách tính chinh lương.
Sau khi hẳn bị đuổi g.i.ế.c, trở về từ cõi c.h.ế.t, liên dự định liên lạc với thuộc hạ cũ, bảo thuộc hạ cũ âm thầm trước mua lương thực dự trữ trong dân gian.
Sau khi Triệu Tuân xuất hiện, việc mua lương thực chỉ là hòn đá thử vàng của hẳn đối với Triệu Tuân, bây giờ lương thực đã ở trong tay hẳn, Ngụy Tuyên thất tại ở chiến trường Sùng châu, cũng kh chinh được lương thực trong dân gian.
Dựa vào hiểu biết của đối với Ngụy Nghiêm, Ngụy Nghiêm nhất định sẽ kh cho đứa nhi t.ử này sắc mặt tốt. Trước thể khiến Ngụy Tuyên nhận hình phạt từ Ngụy Nghiêm, cũng coi như là phần lễ cho vị biểu ca này trước khi hẳn chính thức báo thù.
Tây bắc kh ai, Ngụy Nghiêm chỉ thể để Hạ Kính Nguyên tiếp nhận chiến cuộc ở Sùng châu, Hạ Kính Nguyên là một nho tướng nổi d, cũng kh thể làm được chuyện ngu xuẩn như để cho quân bình dưới trướng trắng trợn cướp đoạt lương thực của bách tính. Huống chi, với th d hiện tại của Ngụy đảng, nếu thật sự muốn để thuộc hạ cướp đoạt lương thực của bách tính, ều này chắc c sẽ khiến đảng đối địch với Ngụy
Nghiêm nhúng tay xử lý. Trong tay với hai mươi vạn lương thực, hẳn đủ thời gian để bắt đầu kế hoạch tiếp theo.
Trước mắt quan binh đột nhiên cưỡng chế chinh lương, tám phần cũng do vị biểu ca thích hám c kia của làm ra, vì binh quyền vừa mới đối chủ muốn làm ra chút thành tựu, lại nghĩ ra một chủ ý ngu xuẩn này.
Bách tính bình thường kh biết nhiều nội tình như vậy, cũng hoang mang như Phàn Trường Ngọc, nghị luận: "Mười sáu năm trước trong trận chiến Cẩm châu, chính là đại gian thần Mạnh Thúc Viễn áp giải lương thực làm lỡ trận chiến, khiến cho Thái t.ử Thừa Đức cùng Tạ tướng quân mang theo mười vạn tướng sĩ chịu đói năm ngày ở Cẩm châu, các tướng sĩ đói đến mức khi lên tường thành đều đúng kh vũng, mới bị Bắc Ngất c phá của thành, còn lương thực lần này đã vấn đề gì, lại muốn cạo từ da đầu của chúng ta?"
Về phần thủ phạm gây ra t.h.ả.m bại của trận chiến Cẩm châu năm đó, cái tên Mạnh Thúc Viễn này, tại triều Đại Dận đều muốn tru diệt.
Lập tức mắng: "Tên Mạnh Thúc Viễn kia dù c.h.ế.t cũng chưa hết tội, vậy mà Tạ tướng quân coi trọng ta, đem chuyện hộ tống lương thực giao hết cho ta, nếu kh ta làm lỡ chiến sự, Thái t.ử Thùa Đức thể đến mức bỏ ở Cẩm châu, để cho Ngụy cấu nằm giữ triều chính nhiều năm như vậy!"
" Mạnh gia đều c.h.ế.t hết, đó cũng là báo ứng!" "Hy vọng quan lại phụ trách ều chuyển quân lương lần này đến Sùng châu kh xảy ra khinh suất gì!" Trận mười sáu năm trước, Tạ Chinh đã biết rằng ểm chí t.ử dẫn đến thất bại của Cẩm châu chính là chậm trể quân lương.
Năm đó phụ trách hộ tống lương thực chính là Mạnh Thúc Viễn, một lão tướng dưới trướng của phụ thân hẳn, thuộc hạ cũ còn lại của phụ thân hẳn cũng từng nói, dưới gầm trời này ai cũng khả năng phản bội phụ thân của , nhưng riêng Mạnh Thúc Viễn thì kh.
Mạnh Thúc Viễn vận chuyển lương thực chậm trễ chiến sự, cũng kh là do phản chủ, mà là nửa đường cứu viện lại cứu mười vạn nạn dân bị Bắc Ngất vây ở La thành, cuối cùng kh cứu được nạn dân, Cẩm Châu cũng bị c phá.
Khi Mạnh Thúc Viễn biết được tin phụ thân của hẳn qua đời, đã quỳ xuống hướng về Cẩm Châu rút kiếm để tự sát. Bi kịch ở Cẩm Châu cũng hạ màn với cái c.h.ế.t của Mạnh Thúc Viễn, chỉ là hơn mười năm, mỗi khi bách tính nhắc đến ta vẫn là lên án dữ dội kh thôi. Đội quan binh đã xa, Tạ Chinh thu hồi ánh mắt, nói với Phàn Trường Ngọc: "Đi thôi." Nhưng Phàn Trường Ngọc dường như bị lời nghị luận của những kia về Mạnh Thúc Viễn làm cho xuất thần.
hỏi: " chuyện gì vậy?"
Phàn Trường Ngọc một tay nằm l Trường Ninh, mím môi nói: "Mạnh Thúc Viễn là vì cứu mười vạn nạn dân cho nến mới chậm trể chiến sự, cũng kh đáng ghét như thế nhân nói như vậy, kh?" Tạ Chinh lạnh giọng nói: "Quân lệnh ta nhận được chính là vận chuyển lương thực, nếu kh thể đưa lương thực đến Cẩm châu trong kỳ hạn, chính là kh làm tròn trách nhiệm. Nếu ta đủ bản lĩnh, cứu được mười vạn nạn dân cũng kh làm chậm trễ hộ tống lương thực, mười vạn nạn dân được cứu sẽ tán dương ta.
Nhưng ta đã thất bại trong việc giải cứu nạn dân, lại chậm trễ đưa lương, mười vạn tướng sĩ bỏ trong thành Cẩm châu, đây cũng là tội kh thể tha."
ngẩng đầu Phàn Trường Ngọc: "Kiểu bất tài như vậy, nàng đồng tình ?" Phàn Trường Ngọc lắc đầu, nàng kh hiểu binh pháp, cũng kh biết quân quy, nhưng nàng cảm th Mạnh Thúc Viền thật sự thể là thủ phạm trong trận chiến Cẩm châu, nhưng kh đến mức trở thành gian thần như trong miệng thế nhân đã nói, nhiều lắm chỉ là một bất tài như trong miệng của Ngôn Chính mà thôi.
Lúc ba ngang qua một cửa hàng xiêm y may sẵn, nàng hỏi Tạ Chinh: "Áo choàng của bị bẩn , mua cái mới đổi ?"
Chiếc áo choàng dính đầy bùn của Tạ Chinh đã được hẳn cởi ra, đoạn đườn này đều gấp lại vắt lên khuỷu tay. lướt những nguyên liệu đủ màu sắc trong cửa hàng, nói: "Kh cần, trời đã nằng , bây giờ cũng kh lạnh."
Phàn Trường Ngọc nói: "Vậy mua dây cột tóc ? Lúc trước mua sợi dây kia ta th kh thích lắm, cũng kh th thường dùng." Lời vừa dút, kh hiểu Tạ Chinh vì lại nàng chằm chằm.
Phàn Trường Ngọc kh cảm th lời nàng nói gì kh ổn, dùng một đôi mắt hạnh hẳn chằm chằm, đồng t.ử của hai đều phản chiếu bóng dáng của đối phương. Bất quá chỉ là một thì trong trẻo sáng sủa, một thì thâm trầm tĩnh mịch. Sau một lúc, Tạ Chinh dời ánh mắt trước, nói: "Cũng kh kh thích."
Phàn Trường Ngọc cảm th lời nói này của hằn giống như trò đố chữ, kh hiểu vì hẳn đã nói kh kh thích, lại kh dùng dây cột tóc kia, liền nói: " mua nhiều đồ cho Ninh Ninh như vậy, cũng chọn một món lễ vật năm mới , ta mua cho !"
Khóe miệng Tạ Chinh hơi nhếch lên: "Kh nàng đã cho ta hồng bao ?" Phàn Trường Ngọc nói: "Tiền mừng tuổi cùng với lễ vật năm mới giống nhau được?"
Tạ Chinh chằm chằm nàng một hồi, nói: "Với ta là giống nhau."
Phàn Trường Ngọc cảm th hẳn đang từ chối nàng mua lễ vật năm mới cho hẳn, vì vậy cũng kh cưỡng cầu nữa. Nàng thoáng qua sắc trời: "Cùng đến cửa hàng sách mua gi mực xong sợ đến nhà Vương bộ đầu thì muộn , chậm trễ thì sợ của hàng sách đóng cửa, như vậy , tự đến cửa hàng sách maa đồ, ta mang Ninh Ninh chúc tết Vương bộ đầu trước.
Còn mua sách xong trước thì ở của hàng sách bên kia chờ ta, ta đưa đồ vật đến nhà Vương bộ đầu xong liền dẫn Ninh Ninh đến tìm ." Tạ Chinh gật đầu. Hai tách ra ở ngã rẽ, trước khi Trường Ninh rời , bé còn dùng sức vẫy tay với Tạ Chinh: "Tỷ phu, đường chú ý an toàn, và a tỷ sẽ mua một ít đồ ăn ngon cho !"
Đuôi l mày của Tạ Chinh nhướng nhướng, về phía Phàn Trường Ngọc nói: "Kh cần, các ăn ." Phàn Trường Ngọc tự nhủ lời nói này giống như nàng cố ý tách khỏi hẳn, mang Trường Ninh ăn đồ ngon. Dưới ánh mắt rối rắm của nàng Tạ Chinh dần xa, Phàn Trường Ngọc mới ngồi xổm xuống, giơ tay lau vết kẹo hồ lô còn dính trên miệng Trường Ninh, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười hỏi: "Con mèo nhỏ tham ăn, lại muốn ăn cái gì?" Ngón tay mũm mĩm của Trường Ninh chỉ vào bán bánh ngọt đường nâu trên đường phố. Phàn Trường Ngọc bất đắc dĩ đỡ trán: "Đi thôi."
Sau khi mua bánh đường nâu xong, Phàn Trường Ngọc đến một tửu quán gần đó mua một bình rượu ngon, miếng thịt khô vốn định đưa cho Vương bộ đầu đã đưa cho thư sinh kia, chỉ mang một miếng thịt khô tới của thì Phàn Trường Ngọc cũng cảm th xấu hổ. Vừa vặn Vương bộ đầu là thích uống rượu, vì vậy mua một vò rượu cũng coi như thích hợp. Nhà Vương bộ đầu sống ở phía nam huyện thành, khu vực cũng kh tốt nhất, nhưng ít nhiều cũng là tòa nhà cấp hai, ở nơi nhỏ bé này của huyện Th Bình, cũng là một nhân vật mặt mũi mới thể ở nổi một tòa viện như vậy.
Sau khi Phàn Trường Ngọc và Trường Ninh gõ cửa, một phụ nhân đã ra mở cửa, nghe nói họ đến đây để chúc mừng năm mới cho Vương bộ đầu, vội vàng mời các nàng vào.
Trời đã về chiều, những đến chúc tết Vương bộ đầu vào buổi sáng sau khi dùng cơm hầu như đã rời hết, khi Phàn Trường Ngọc bước vào nhà, chỉ th phu thê Vương bộ đầu và thê tử, cùng với Vương lão phu nhân đang ngồi trên giường ở sương phòng phía đ.
Vương lão phu nhân hình như đã ngoài tám mươi tuổi, khuôn mặt kh nhăn nheo như lão bà t.ử ở n thôn, mà là một loại phúc hậu tròn trịa, tr khá hiền lành. Vương phu nhân khung xương khỏe mạnh, nhưng kh vẻ lưng hùm vai gấu, nghe phụ thân nàng nói lúc trước bà cũng từng là bộ khoái, cũng biết chút c phu quyền cước, tướng mạo hiền lành, giữa hai l mày lại một cỗ khí khái hào hùng.
"Đây là Trường Ngọc đúng kh?"
Vương phu nhân th Phàn Trường Ngọc liên mim cười: "Thật là một đứa nhỏ tốt, xem thân hình rắn chắc này xem, là một hạt giống võ thuật tốt."
Phàn Trường Ngọc mỉm cười vấn an bà cùng Vương lão phu nhân. Lúc trước ở huyện Th Bình từng một kỹ nữ nổi tiếng, bên ngoài thường gọi là Ngọc nương.
Đối với đứa bé gái trong huyện mang theo chữ "Ngọc" ở cuối tên, bên ngoài liền kh trực tiếp gọi Ngọc nương, mà là trực tiếp gọi tên của các nàng.
Nếu trực tiếp gọi là Ngọc nương, ý tứ chỉ cây dâu mẳng cây hòe nói đối phương là kỹ nữ.
Trường Ninh nằm l vạt áo của Phàn Trường Ngọc, trốn sau lưng nàng, lộ ra một đôi mắt nai con rụt rè Vương phu nhân.
th bé, Vương phu nhân cười càng tươi hơn, l một nằm kẹo vẽ trong đĩa vẫy tay với Trường Ninh: "Bộ dáng của tiểu Ninh Ninh cũng quá dễ thương, lại đây l kẹo ăn ."
Trường Ninh kh dám trực tiếp tới, ngẩng đầu về phía Phàn Trường Ngọc. Phàn Trường Ngọc nói: "Phu nhân cho kẹo, đến nhận l ."
Lúc này Trường Ninh mới lon ton chạy tới nhận kẹo trong tay của Vương phu nhân, bé nhỏ , tay cũng nhỏ, kh cầm được nhiều kẹo như vậy, Vương phu nhân nhét nhiều kẹo vào túi váy của bé. Trường Ninh giòn tan nói: "Tạ phu nhân."
Vương phu nhân và Vương lão phu nhân liếc nhau, cười đến kh ngậm được miệng, Vương phu nhân nhịn kh được nhéo nhéo gương mặt mũm mĩm hồng hồng của Trường Ninh, nói: "Một đứa nhỏ nhỏ thế, thể hiểu chuyện như vậy?"
Bà mỉm cười Phàn Trường Ngọc: " là do a tỷ dạy tốt kh?"
Phàn Trường Ngọc thẹn thùng đó mặt cười: "Ngài quá khen." Nàng kh giỏi nói chuyện trong nhà, nhưng lời nói lại thật lòng, Vương phu nhân và Vương lão phu nhân đều thích tính cách thẳng t này, Phàn Trường Ngọc thỉnh thoảng nói vài câu lại khiến họ cười đến mang tai, chỉ bản thân Phàn Trường Ngọc là cực kỳ mờ mịt vì bọn họ lại cười thành như thế này.
Vương phu nhân muốn giữ hai tỷ ở lại ăn cơm và qua đêm, Phàn Trường Ngọc từ chối lời thịnh tình này, bởi vì Tạ Chinh vẫn đang đợi nàng ở cửa hàng sách.
Khi từ biệt, Vương bộ đầu đích thân tiền nàng ra ngoài: "Sau khi châu phủ bên kia tiếp nhận vụ án phụ mẫu của cháu, xem như đã chính thức kết án, lúc trước ta sợ m năm trước phụ mẫu cháu đã kết thù nhà, nhưng lại là sơn phi tìm tàng bảo đồ, bây giờ tàng bảo đồ cũng kh còn ở nhà của cháu, vậy cháu cũng kh gì sợ, cứ yên tâm sinh sống trong trấn, khó khăn gì thì tới chỗ ta."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/truc-ngoc/chuong-36.html.]
Phàn Trường Ngọc nói cảm tạ, sau đó hỏi: "Thúc biết ở châu phủ bên kia là vị đại nhân nào xét xử vụ án này kh?"
Vương bộ đầu chỉ là một bộ khoái nho nhỏ ở huyện Th Bình, thật sự kh biết những chuyện này, sau khi lắc đầu, kh khỏi hỏi: " cháu lại hỏi chuyện này?"
Phàn Trường Ngọc sợ cái c.h.ế.t của phụ mẫu sẽ liên quan đến nhiều ở phía sau giống như Ngôn Chính đã nói, kh muốn nói nhiều cho Vương bộ đầu biết sẽ rước l mầm tai vạ, vì vậy nói: "Kh gì ạ, chỉ hỏi thôi."
Nàng muốn ều tra nguyên nhân thật sự dẫn đến cái c.h.ế.t của phụ mẫu , biện pháp tốt nhất chính là bắt đầu từ nơi quan viên đã thẩm tra xử lý vụ án này.
Đêm hôm đó, quan binh mang về một còn sống về, chỉ cần biết kia đã khai những thứ gì, thể sẽ lý giải được bí ẩn về nguyên nhân cái c.h.ế.t của phụ mẫu nàng.
Khi Ngôn Chính hỏi nàng sẽ làm gì nếu quan phủ nói dối, nàng đã nghĩ đến việc bí mật tìm đến quan viên đã thẩm tra xử lý án này.
Trong thoại bản đều kh viết như vậy , tóm l quan tham, đêm tối lộng gió lên vào phủ quan tham, bắt l quan tham, cùng đối phương thương lượng, hoặc là đổi l tiền tài, hoặc là l được m mối muốn từ quan tham đó.
Chỉ cần nàng biết quan viên thụ lý vụ án này là ai, nàng sẽ nhiều thời gian để từ từ ều tra chi tiết của đối phương.
Khi Phàn Trường Ngọc dẫn Trường Ninh đến cổng, Vương phu nhân cầm theo hai hồng bao vội vàng chạy theo: "Hai hồng bao mừng tuổi này cháu nhận l!"
Một trong hai cái hồng bao cũng còn chưa được gấp chặt, vẻ như bà vừa mới tạm thời chuẩn bị. Phàn Trường Ngọc từ chối nhưng bị Vương phu nhân cúng rằn ép vào trong ngục nhận l.
Sau khi Trường Ninh ra khỏi cổng Vương gia liên mở hồng bao ra, đồ đồ vật bên trong ra, kinh hỉ đưa cho Phàn Trường Ngọc xem: "A tỷ, là thỏi bạc!"
Trong hồng bao đưa cho Phàn Trường Ngọc, cũng là hai thỏi bạc. Đây là hồng bao đầu tiên nàng nhận được sau khi phụ mẫu qua đời, Phàn Trường Ngọc ngoái đầu về phía nhà Vương gia, đối với phần chăm sóc này của Vương bộ đầu và Vương phu nhân, trong lòng nàng vẫn chút cảm xúc ngồn ngang.
Trường Ninh đưa thỏi bạc cho Phàn Trường Ngọc: "A tỷ giữ ."
Trong vạt áo của bé cùng cái túi nhỏ bên trong đều đã chất đây kẹo của Vương phu nhân đưa cho, kh còn chỗ để cất thỏi bạc nữa. Phàn Trường Ngọc nhận l nói: "Vậy tỷ cất cho trước, về nhà liền bỏ vào hộp nhỏ của ."
Trường Ninh một chiếc hộp nhỏ chuyên dùng để đụng tiền mùng tuổi, nhưng hai tháng trước, bởi vì xử lý tang sự cho phụ mẫu, bé cũng đem hộp nhỏ đóng góp vào, hiện tại mới tích lũy lần nữa. Sau khi nghe Phàn Trường Ngọc nói, Trường Ninh vui vẻ "Vâng" một tiếng.
Trên con phố này ít cửa hàng mở cửa, gánh hàng rong ngang qua càng ít hơn, trên phố chỉ một ít trẻ nhỏ đang chơi đùa. lẽ tin trung thu lương thực đã truyền đến huyện Th Bình, quán trà quán ăn nói đến trận chiến Sùng châu lần này, kh khỏi nhắc đến trận chiến Cẩm châu mười sáu năm trước.
Bọn trẻ đã nghe lớn nói nhiều, trong trò chơi truy bắt xấu: "Mạnh Thúc Viễn" lại trở thành xấu bị vây bắt.
Trong loại trò chơi này, đứa trẻ bình thường đóng vai đại hùng, đứa trẻ luôn bị bắt nạt đóng vai Mạnh Thúc Viên, sau khi đứa trẻ bị bắt sẽ bị những đứa trẻ khác đến xô đẩy và bắt nạt .
Trường Ninh nghe th những đứa trẻ đó la hét và đuổi theo đứa trẻ đang đóng vai Mạnh Thúc Viên, vì vậy cũng ngẩng đầu lên nói với Phàn Trường Ngọc: "Mạnh Thúc Viễn là một đại gian thần."
Phàn Trường Ngọc khẽ siết c.h.ặ.t t.a.y , nói: "Trò chơi như vậy, Trường Ninh kh được phép chơi, biết kh?" Trường Ninh hỏi: "Tại ?" +
Phàn Trường Ngọc kiên nhẫn giải thích với bé: "Những đứa trẻ đó chỉ đang dùng loại trò chơi này để bắt nạt đứa trẻ đang đóng vai Mạnh Thúc Viễn kia thôi, Trường Ninh kh thể học theo bọn họ."
Lúc này Trường Ninh mới gật đầu. Phàn Trường Ngọc giúp bé vuốt lại mái tóc mềm mại lòa xòa trước trán: "Trước đây phụ mẫu cũng đều kh thích bọn trẻ chơi đùa như vậy."
Trường Ninh lập tức nói: "Ninh Ninh sẽ kh học theo bọn họ đâu!" Phàn Trường Ngọc cười xoa xoa cái đầu tròn của bé, nhung suy nghĩ của nàng lại chút trôi xa. Nàng từ nhỏ đã cúng rằn, khi còn bé trong nhóm trẻ con nổi tiếng mạnh mẽ, những đứa bé trai lớn hơn nàng hai, ba tuổi đều bị nàng đ.á.n.h khóc chạy về nhà mách phụ mẫu.
Phụ mẫu nàng luôn l đạo lý thuyết phục , nếu như nàng làm sai, phụ mẫu sẽ phạt nàng, nếu như nàng lý, phụ mẫu sẽ giúp nàng lý luận với khác.
Nhung chỉ một lần, nàng cùng với những đứa trẻ khác chơi trò bắt xấu, một đứa trẻ đóng vai Mạnh Thúc Viễn bị một đứa trẻ khác kh biết nặng nhẹ đẩy ngã, cái trán đập vào trên mặt đất bị thương, phụ mẫu của đứa trẻ bị thương tìm tới của nhà tr luận. Lần đó Phàn Trường Ngọc kh đẩy , cũng kh theo những đứa trẻ kia bắt nạt đứa trẻ đóng vai Mạnh Thúc Viễn.
Nhung khi mẫu thân nghe nàng nói nàng cũng theo chơi trò chơi này thì đột nhiên bật khóc, phụ thân của nàng cũng tức giận, phạt nàng trong sân cả buổi chiều.
Phàn Trường Ngọc nghĩ hồi lâu, cảm th phụ mẫu lẽ kh thích nàng theo ý mạnh bắt nạt kẻ yếu. Đêm hôm đó khi nàng trở về phòng, đôi mắt của mẫu thân nàng vẫn còn sung, bắt nàng cam đoan về sau cũng kh được chơi trò chơi đ.á.n.h đại gian thần Mạnh Thúc Viễn nữa.
Trong lòng Phàn Trường Ngọc lúc nào cũng cảm th lỗi, nàng chưa bao giờ th mẫu thân khóc t.h.ả.m thiết như vậy, nhất định là bản thân nàng đã làm cho mẫu thân thất vọng.
Cho nên khi nghe theo những đứa trẻ kia nói Mạnh Thúc Viễn là đại gian thần, sợ Trường Ninh trở về theo những đứa trẻ trong ngõ nhỏ chơi trò chơi này, nàng mới sớm dạy bảo Trường Ninh.
Sau khi ra khỏi nhà Vương bộ đầu, Phàn Trường Ngọc kh quen đường xá trong huyện nên sau khi hỏi đường đến cửa hàng sách, qu quẩn lượn lượn lại vài vòng lớn, ngang qua Dật Hương lâu trở ở huyện thành thì tình cờ gặp Du Thiến Thiến.
Du Thiến Thiến mặc một chiếc áo khoác lớn được trang trí bằng l cáo trắng, phía trước và cổ tay áo được thêu những hoa văn tinh xảo phức tạp bằng chỉ vàng, tr kh khác gì những thiếu nữ trẻ tuổi chưa xuất các. Nàng ta tựa hồ là muốn ngồi xe ngựa rời , phía trước m quản sự đúng trước mặt nàng ta, cúi đầu khom lung nghe nàng ta phân phó.
Du Thiển Thiển vừa giải thích xong, ngẩng đầu liền th Phàn Trường Ngọc đang dẫn theo một đứa bé gái giống như búp bê sứ từ trên phố bên kia tới, trong lòng vô cùng vui vẻ: "Ta vốn định trở lại trấn tìm , kh nghĩ tới ở trước cửa tiệm vừa vặn đu.ng ."
Phàn Trường Ngọc cười chúc mừng năm mới, sau đó hỏi: "Chưởng quỹ tìm chuyện gì ?"
Du Thiến Thiển nói: "Ngày mai chỗ ta một mối làm ăn lớn, kh thể thiếu sự hỗ trợ của !"
- Cửa hàng sách lớn nhất huyện thành, trong ngày mồng một tết vẫn kinh do như thường lệ.
Khi Tạ Chinh bước vào cửa hàng, chưởng quỹ cửa hàng sách đang gáy bàn tính, hỏi: "C t.ử muốn mua gì?"
Đầu ngón tay của Tạ Chinh rủ xuống một sợi dây treo ngọc bội, chưởng quỹ th ngọc bội kia, thái độ trong nháy mắt trở nên cung kính, khóm làm một động tác \'mời\":
"C t.ử mời lên trên lầu để nói chuyện."
Chưởng quỹ đưa Tạ Chinh đến một nhã gian ở lầu một phía trên cửa hàng sách, trên chiếc bàn gỗ lê đối diện với cửa số, trên đó trung bày một chiếc bình sứ cổ mỏng màu trắng, bên trong bình cầm một đóa hồng mai sắp nở nghiêng nghiêng, cửa gỗ khắc hoa lộ ra tuyết mịn bên ngoài, thật sự vài phần ý cảnh.
"Quý khách, xin mời ở đây đợi một lát, ta lập tức gọi đ gia đến."
Khi chưỡng quỹ hiệu sách vừa rời , một gã sai vặt tiến vào dâng trà.
Ngụy Nghiêm giỏi trà đạo, Tạ Chinh đã được ta dạy dỗ mười sáu năm, vẫn hiểu biết được ít nhiều về trà đạo.
Trà được đưa tới, chỉ cần ngủi th mùi thơm, đã th kh kém đồ cống phẩm từ trong cung. cúi đầu những đóa hồng mai trong chiếc bình sứ trắng trên bàn, ngón tay thon dài gỗ gỗ hai cái vào nắp trà.
Chưa tới một lát, Triệu Tuân đã đẩy của vào, trên gương mặt phong lưu nở ra nụ cười: "Kh biết Hầu gia tới thăm, kh từ xa tiếp đón." "Triệu c t.ử khách khí."
Tạ Chinh đang ngồi trên ghế bành, tư thế nhàn nhã, lúc nói lời này, thậm chí bên trong m phần áp bách đảo khách thành chủ.
Triệu Tuân nói: "Chuyện Hầu gia giao cho Triệu mỗ, Triệu mỗ đã bí mật phái làm, Hầu gia cứ việc yên tâm, cho dù quan binh ều tra, cũng kh tra ra được cái gì."
Tạ Chinh nhướng mắt: "Còn một việc cần của ngươi làm."
"Là chuyện gì?"
"Ngụy Tuyên phái quan binh cướp lương thực ở Tế châu, lập tức sẽ nhảy đến trước mặt của Hạ Kính Nguyên, kinh thành bên kia, dùng chuyện cướp lương thực g.i.ế.c hại vô tội làm ầm ĩ lên, lên án Ngụy đảng."
Âm th lên án của bách tính càng lớn, lời vạch tội của quan viên trên triều đình càng hiệu quả. Khi Triệu Tuân nghe là chèn ép Ngụy đảng, vội vàng cúi đầu và nói: "Triệu mỗ sẽ sai làm."
Vừa ngẩng đầu lên, liên th Tạ Chinh đang , trên môi nở nụ cười nhạt.
Triệu Tuân do dự một chút, hỏi: "Hầu gia vì Triệu mỗ như vậy?"
Tạ Chinh cầm tách trà trước mặt lên, nhấp một ngụm: "Th thành mầm tuyết, một búp chỉ hái một lá, hàng tiến cống hoàng thất, kh nghĩ tới ở nơi chật hẹp như huyện Th Bình thể uống được trà ngon bậc này."
Triệu Tuân nói: "Triệu mỗ là một thương nhân, phí chút bạc mới được thứ tốt như vậy, biết Hầu gia ở đây, đương nhiên đem ra hiếu kính Hầu gia."
Khóe miệng Tạ Chinh ép xuống: "Thương nhân bình thường kh thể làm ra chuyện một giọt nước kh lọt như vậy, mua hai mươi vạn thạch lương thực mà kh bị quan phủ phát giác, trong nhà tài lực hùng hậu thế kia, thật muốn tìm Ngụy Tuyên báo thù, trong triều vẫn còn đảng Lý thái phó thể dựa vào, ngươi tốn c tốn sức đến tìm bản hầu, cũng kh là muốn nhờ bản hầu báo thù giùm, kh bằng là nói trúng uy vọng của bản hầu với mười vạn quân sĩ của Huy châu."
Đôi mắt phượng của hẳn khóa chặt kh giống thương nhân trước mặt, giống như sói hoang đối đầu với linh cẩu: "Thứ ngươi muốn chính là binh quyền trong tay bản hầu.
Nếu đã là hợp tác, bản hầu cũng kh thích một đồng minh che che giấu giấu."
Triệu Tuân im lặng trong vài hơi, sau đó phá lên cười vài tiếng, kh còn thái độ vâng dạ trước đó, ngồi đối diện với Tạ Chinh: "Quả nhiên, kh gì thể gạt được pháp nhấn của Hầu gia.".
Chưa có bình luận nào cho chương này.