Trúc Tâm
Chương 3:
Ta nhớ nàng.
Yến tiệc kiếp này, chính nàng là đầu tiên nhặt được hoa của Yến Từ.
Lúc nãy trong trướng của hoàng hậu, khi Yến Từ nói sẽ cưới ta.
Mắt nàng đã đỏ lên.
Ta kh từ chối, giả vờ hoảng sợ mà nhận l.
Kiếp trước, ta từng nghe già trong phủ nhắc tới.
Nơi biên quan một loại hương liệu.
ngửi thì kh , nhưng dã thú ngửi vào sẽ phát cuồng.
Kh ngờ kiếp này.
dùng thứ này để đối phó với ta.
Đáng tiếc.
Xe ngựa đến một đoạn đường rừng vắng vẻ.
Ta lặng lẽ nhét chiếc khăn vào khe đệm ngồi.
Vị trí này gần hoàng hậu.
Gần đến mức nếu mãnh thú xuất hiện.
Kẻ đầu tiên bị vồ, sẽ kh là khác.
Hoàng hậu vẫn đang nói cười với các quý nữ bên cạnh.
Hoàn toàn kh hay biết.
Khu rừng bỗng nhiên yên tĩnh.
Kh tiếng chim, kh tiếng côn trùng, ngay cả tiếng gió cũng kh.
Một tiếng gầm đột ngột nổ ra từ trong rừng.
" mãnh thú!"
"Hộ giá! Mau hộ giá!"
Nhưng đã muộn.
Chỉ trong chớp mắt.
Một con hổ mắt treo trán trắng lao thẳng về phía xe ngựa.
Nh đến mức thị vệ kh kịp phản ứng.
Sắc mặt hoàng hậu trắng bệch.
Trong khoảnh khắc sinh t.ử.
Ta c trước hoàng hậu.
Mọi kinh hô.
Ngay lúc con hổ lao tới.
Ta trở tay rút con d.a.o găm nạm đầy bảo thạch bên h hoàng hậu.
Hung hăng đ.â.m vào cổ nó.
Máu nóng phun ra.
Nhưng động tác của con hổ kh hề dừng lại.
Móng vuốt rơi xuống vai ta, da thịt toạc ra.
Ta bị đ.á.n.h văng ra ngoài, ngã mạnh xuống đất.
Con hổ bị chọc giận.
Gầm thấp tiến về phía ta.
Con d.a.o găm vẫn cắm trên cổ nó.
Ta kh v.ũ k.h.í, chỉ thể chống tay xuống đất, lùi về sau.
Vết thương nơi vai đau nhói.
Máu theo cánh tay chảy xuống.
Kéo thành một vệt đỏ trên mặt đất.
Con hổ từng bước áp sát.
Trong mắt lóe lên hung quang.
Kh xa, thị vệ đang hoảng loạn chạy tới.
Cố thêm chút nữa, cố thêm chút nữa là được.
Nhưng con hổ kh cho ta cơ hội.
Nó há miệng, răng n trắng toát, mùi t ập vào mặt.
Tay ta quờ quạng trên đất.
Nắm được một nắm cát lớn.
Ném thẳng vào mắt nó.
Trong khoảnh khắc, động tác con hổ khựng lại.
Ta lăn sang một bên.
Nhặt l một cành cây, c ngang trước n.g.ự.c.
Con hổ phẫn nộ lao về phía ta.
Đồng t.ử ta co rút.
Khoảnh khắc dường như chậm lại vô hạn.
Trong chớp nhoáng.
Một luồng sáng trắng lóe qua trước mắt ta.
Một cây trường thương gắn tua đỏ xé gió bay tới.
Cắm thẳng vào đầu con hổ.
Thân thể khổng lồ của con hổ ầm ầm đổ xuống.
Máu b.ắ.n tung tóe khắp .
Một thiếu niên tướng quân đạp chân lên đầu con hổ.
Ngồi xổm xuống ta.
"Gan lớn vậy ?"
Giọng nói trong trẻo, mang theo vài phần trêu chọc.
Hồng Trần Vô Định
Rõ ràng là nữ t.ử.
Nàng nhướng mày.
"Cầm một cành cây nhỏ như vậy, cũng dám đ.â.m hổ."
Ta sững .
Phía sau, truyền đến giọng nói run rẩy của Yến Từ.
"Trường Hoan?!"
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
9
Yến Từ vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
"Ngươi khi nào trở về?"
" kh nói với ta, để ta đón ngươi"
"Yến tướng quân."
Mạnh Trường Hoan cắt ngang .
Giọng ệu khách khí mà xa cách.
"Ta phụng chỉ hồi kinh, tiện đường qua nơi này, kh cần làm phiền."
Tay Yến Từ siết c.h.ặ.t lại bu ra.
Ánh mắt rơi xuống ta.
"Đúng , Trường Hoan."
Yến Từ như chợt nhớ ra ều gì.
"Để ta giới thiệu, đây là vị hôn thê của ta, Tiết Trúc Tâm."
Khi nói lời này, giọng tùy ý.
Nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo Mạnh Trường Hoan.
cho rằng nàng sẽ kinh ngạc, sẽ thất vọng, sẽ một chút để ý.
Nhưng Mạnh Trường Hoan chỉ "ồ" một tiếng.
Sau đó nàng ta, lại Yến Từ.
"Vị hôn thê?" nàng hỏi.
"Đúng."
Trên mặt Yến Từ là nụ cười hờ hững quen thuộc.
"Trong yến tiệc th hợp mắt, tiện tay định xuống."
Mạnh Trường Hoan "chậc" một tiếng.
Nụ cười của Yến Từ cứng lại.
" vậy?"
Mạnh Trường Hoan kh trả lời .
Chỉ ta.
Nghiêng đầu, chút nghi hoặc.
"Tiết Trúc Tâm." nàng hỏi, "Ngươi lại trúng ?"
Sắc mặt Yến Từ thay đổi.
Ta cũng sững .
Mạnh Trường Hoan kh chờ trả lời.
Nàng dứt khoát xé một đoạn tay áo.
Giúp ta băng bó vết thương đơn giản.
Yến Từ đứng tại chỗ.
Sắc mặt lúc x lúc trắng.
"Trường Hoan, ngươi ý gì?"
"Vị hôn thê của ngươi bị thương, ngươi kh hỏi nàng đau kh, lại đứng đây so đo với ta?"
Ánh mắt Mạnh Trường Hoan bình tĩnh.
"Ngoài ra, ngươi và ta đều đã hôn ước."
"Yến tướng quân, tự trọng."
Nàng nói xong, bế ngang ta lên.
Trên nàng một mùi hương th mát dễ chịu, như mùi xà phòng.
An tâm đến mức khiến ta muốn ngủ .
Ta siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, cố gắng giữ tỉnh táo.
"Mạnh tướng quân."
Ta khẽ gọi nàng.
"Ta thể tự ."
Mạnh Trường Hoan cúi đầu ta một cái, kh nói gì.
Ta c.ắ.n môi, lại lặp lại một lần.
Nàng vẫn kh để ý.
Ôm ta, bước vững vàng về phía trước.
Ta đành đưa tay đẩy vai nàng.
Nhưng tay vừa chạm vào vạt áo nàng.
Đã bị nàng nắm l cổ tay.
Ánh mắt nàng rơi xuống lòng bàn tay ta.
Đầy những vết móng tay bấm thành hình trăng lưỡi liềm.
Sắc mặt ta tái nhợt.
chút xấu hổ như bị thấu.
Nhưng ngay sau đó, lại nghe nàng khẽ thở dài.
"Đau đến mức này mà còn gượng."
"Tiết Trúc Tâm, ngươi nhất định đã chịu nhiều khổ cực."
10
Ta bị đau mà tỉnh lại.
Vết thương trên vai như bị lửa thiêu đốt.
Ta theo bản năng co lại.
Liền nghe th một giọng nói lạnh nhạt.
"Đừng động."
Trong trướng mờ tối, chỉ thắp một ngọn đèn nhỏ.
Một nam nhân trẻ tuổi ngồi bên giường, đang cúi đầu xem y thư.
dung mạo th tú tuấn mỹ.
Ngũ quan bảy phần giống Mạnh Trường Hoan, nhưng kh khí chất rực rỡ phóng khoáng .
Thay vào đó là sự xa cách.
khép y thư lại, ta một cái.
"Vừa mới khâu xong vết thương cho ngươi."
"Nếu bung ra, ta kh đảm bảo khâu đẹp lại được."
Chương trước Chương sau
Chưa có bình luận nào cho chương này.