Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Phùng

Chương 1

Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

1

Nhà họ Hoắc đột nhiên cho tới Hoắc An An bệnh, hy vọng thể đến chăm sóc thằng bé một đêm.

kinh ngạc mặt.

đến việc hôm qua mới đáp xuống Bắc Kinh, căn nhà thuê tạm còn kịp dọn dẹp.

Bọn họ tìm bằng cách nào?

Hơn nữa, nhà họ Hoắc đồng ý để tiếp cận đứa trẻ đó ?

Quản gia sự nghi hoặc :

“Phu nhân đợi cô .”

ông phu nhân, chính Hoắc Tư Nam.

phòng khách bừa bộn đất, suy nghĩ một lúc vẫn theo.

Suốt cả quãng đường, đều thất thần.

Bốn năm , khi sinh đứa bé, giao thằng bé cho Hoắc.

Từ đó về còn liên lạc nữa.

ngờ gặp đầu tiên trong tình huống .

Chiếc xe nhanh chóng chạy biệt thự.

Hoắc gặp vẫn còn chút hoảng hốt:

“An An ở lầu, cô lên xem thằng bé .”

cúi , gật đầu.

2

hiểu vì , đến cửa thấy căng thẳng.

chậm rãi mở cửa .

Ánh đèn trong phòng vàng nhạt, giường một đứa trẻ đang ngủ..

Đôi mắt khép chặt, hàng mày nhíu .

Giống hệt như trong ký ức .

Mấy năm qua, ngày sinh nhật thằng bé hằng năm đều sẽ gửi cho một tấm ảnh.

tới bên giường, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt nhỏ thằng bé.

lẽ tay quá lạnh, khuôn mặt nóng hổi theo bản năng cọ tới cọ lui lòng bàn tay .

Ngay cả nhịp thở cũng bất giác chậm .

An An mở mắt, thấy thì ngẩn .

Thằng bé khàn giọng hỏi: “Cô ai?”

Cổ họng nghẹn , vì rõ thái độ nhà họ Hoắc nên cũng dám lung tung.

“Cô…Cô … bạn ba con.”

Ánh mắt An An tối trong thoáng chốc, kéo chăn che nửa khuôn mặt .

Giọng buồn buồn: “Ồ.”

Thằng bé hỏi: “Ba con ?”

thành thật trả lời: “Cô .”

lẽ cảm thấy chẳng gì để với , An An xoay trùm kín trong chăn, thêm nữa.

cục chăn nhô lên giường, do dự đưa ngón tay chọc nhẹ một cái.

phản ứng.

dậy xuống lầu , khoảnh khắc đóng cửa phòng , dường như thấy phía khẽ động đậy.

3

Hoắc vẫn trong phòng khách, thấy tiếng xuống lầu.

một cái: 

“Gặp thằng bé ?”

gật đầu, tò mò tiếp theo bà sẽ gì.

Hoắc im lặng một lúc, đột nhiên thở dài:

“Hai ngày cô ở đây bên cạnh nó nhiều hơn .”

ạ?” nghi ngờ tai nhầm.

Hoắc cũng chẳng để ý nhiều, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“Cũng chẳng nó nghĩ gì nữa, cứ nhất quyết bắt cô tới.”

“Nó” Hoắc Tư Nam?

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/trung-phung/chuong-1.html.]

Hoắc An An?

ai, cũng thể bỏ lỡ cơ hội .

vội vàng cảm ơn Hoắc.

Đợi bà cùng quản gia và giúp việc rời , cả căn biệt thự chỉ còn và An An.

4

tìm một căn phòng trống bên cạnh phòng An An để ở, tiện cho việc chăm sóc thằng bé ban đêm.

Nửa đêm, An An sốt nhẹ.

khi dỗ thằng bé uống t.h.u.ố.c xong, chuẩn rời khỏi phòng.

Lúc mới phát hiện An An đang nắm chặt vạt áo chịu buông.

đang ngủ say, nỡ đ.á.n.h thức thằng bé.

Đành lên giường bên cạnh thằng bé.

Sáng hôm , cảm giác ngứa ngáy mặt làm tỉnh giấc.

mở mắt thấy An An đang dùng ngón tay đếm hàng mi .

Thấy tỉnh , An An chút căng thẳng:

“Con xin , con làm cô thức giấc ?”

kéo thằng bé lòng, véo nhẹ m.ô.n.g nhỏ nó:

, tại cô ngủ đủ .”

lẽ ít đối xử với thằng bé như nên An An ngượng ngùng chui lòng .

Thằng bé do dự hồi lâu vẫn hỏi:

“Tối qua cô chăm sóc cho con ?”

gật đầu: “ .”

An An đột nhiên gì nữa, im trong lòng nhúc nhích.

Ngay lúc tưởng thằng bé làm .

An An giơ tay dùng mu bàn tay lau mắt, giọng mũi đặc quánh:

… cô ơi, con khó chăm ?”

“Hả?”

An An lặp nữa, vô cùng nghiêm túc hỏi: 

con khó chăm, khó nuôi ?”

Một cảm giác chua xót nên lời lập tức tràn ngập lồng n.g.ự.c :

thể chứ, con ngoan mà.”

Tối qua đút t.h.u.ố.c cho thằng bé uống cũng quậy.

tại …”

An An còn gì đó thì tiếng động lầu cắt ngang.

Thì quản gia mang bữa sáng tới, tiện thể xem An An thế nào .

rằng Hoắc Tư Nam thật sự nuôi An An .

Thằng bé tự ngoan ngoãn bò xuống giường mặc quần áo, một rửa mặt đ.á.n.h răng.

quy củ bàn ăn đợi .

múc cháo đặt mặt thằng bé, nhóc con nghiêm túc dáng :

“Con cảm ơn cô.”

bật xoa đầu thằng bé.

Bề ngoài An An trông bình tĩnh, lúc ngang qua bên cạnh, thấy hai chân nhỏ gầm bàn đang đung đưa qua .

Trông vẻ vô cùng phấn khích.

Ăn xong, An An chạy tới quỳ bên cạnh sofa.

rằng con gấu bông thằng bé mất .

“Cô giúp con hỏi ba , chắc chắn ba nó ở .”

Đối diện với ánh mắt đầy mong chờ An An, nỡ từ chối.

Đành lấy điện thoại , gửi tin nhắn cho khung chat bỏ trống lâu :

[An An con gấu bông thằng bé mất , nó ở ?]

đối phương đang làm gì mà trả lời nhanh.

Diệu Linh

[Ở ngăn thứ hai bên tay trái trong tủ quần áo phòng thằng bé, giặt sạch cất đó.]


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...