Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Phùng

Chương 6

Chương trước Chương sau

📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen

bóng lưng hai cha con họ.

Cảm giác giống hệt một gia đình ba thế … dường như cũng tệ.

Giữa chừng, Hoắc Tư Nam tình cờ gặp hàng xóm cũng đang dẫn con siêu thị.

Ánh mắt đối phương dừng , dò hỏi Hoắc Tư Nam:

“Vị ?”

Hoắc Tư Nam bình tĩnh giới thiệu:

“Trần Dã.”

Hoắc An An.”

An An khoa tay múa chân khoe với bạn nhỏ bên cạnh:

“Tráng Tráng , đây tớ đó, xinh lắm ?”

Cái đầu nhỏ ngẩng cao, vẻ mặt đầy đắc ý.

dở dở xoa tóc thằng bé.

Đối phương thấy cảnh , dường như hiểu điều gì.

đó chúc mừng Hoắc Tư Nam:

“Xem chuyện sắp tới nhỉ?”

định giải thích, Hoắc Tư Nam mỉm nhận lời.

“Cũng sắp , tin nhất định sẽ báo cho .”

đường về, đầu óc mơ hồ, cứ mãi nghĩ câu rốt cuộc ý gì.

Ăn cơm xong, Hoắc Tư Nam đuổi An An lên lầu ngủ.

An An nhạy bén nhận bầu khí , ngoan ngoãn trở về phòng.

Hoắc Tư Nam từ cao xuống tới mặt , cho phép từ chối mà hỏi:

chuyện chút nhé?”

gật đầu, cũng chuyện hỏi .

Trong thư phòng bật đèn.

Khoảnh khắc cửa phòng đóng , đột nhiên ép lên cánh cửa.

Hoắc Tư Nam hung hăng hôn lên môi .

hôn, chẳng bằng c.ắ.n mút.

Giống như đem tất cả cảm xúc dồn nén suốt bao năm qua trút hết lúc .

“…Ưm.” đau đến bật tiếng.

Trong bóng tối, một giọt nước mắt bỗng rơi xuống nơi cổ vai .

Giọng Hoắc Tư Nam nghẹn :

“Trần Dã, em lương tâm.”

Một câu khiến cũng theo.

cố gắng kìm nén để nước mắt rơi xuống.

“…Xin .”

Hai tay Hoắc Tư Nam nâng mặt lên: 

“Đừng như .”

Trong căn phòng tối đen yên tĩnh, chúng rõ khuôn mặt đối phương.

Thế đều thể cảm nhận ánh mắt nóng bỏng vô cùng .

làm đủ ...”

ngắt lời

, An An cũng dạy dỗ ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

Hoắc Tư Nam lắc đầu:

, nếu thật sự đủ , năm đó thể cho em cảm giác an mà em cần.”

cứng đờ tại chỗ, hồi lâu nên lời.

đều ?”

Hoắc Tư Nam khẽ “ừ” một tiếng:

 “ cho .”

hít sâu một :

“Nếu sớm thẳng thắn với em hơn, liệu kết cục chúng khác ?”

Chuyện qua nhiều năm như , cũng thoáng hơn nhiều.

“Hồi đó tâm trí em cũng trưởng thành, thể trách .”

Hoắc Tư Nam tựa trán trán , chóp mũi lạnh lạnh mật cọ lên sống mũi .

Khẽ thở dài:

“Khi chúng đều còn quá trẻ, luôn cho rằng con đường giải quyết vấn đề chỉ tiến hoặc lùi.”

“Mà quên mất phía vẫn còn đối phương.”

[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/trung-phung/chuong-6.html.]

Hoắc Tư Nam khẽ thấp giọng cầu xin:

thể cho bản em một cơ hội, cũng cho một cơ hội ?”

“...Một cơ hội để bên .”

15

An An gọi điện mời tới dự tiệc sinh nhật thằng bé.

nhất định tới đó nha, con còn mời nhiều bạn nhỏ tới gặp nữa.”

Thằng bé dặn dặn

nhớ mặc chiếc váy đỏ con mua cho đó.”

“Đó con dùng tiền lì xì mua cho đấy.”

.

khi chuyện với An An xong, giả vờ vô tình nhắc tới Hoắc Tư Nam:

“Ba con ?”

An An còn tưởng tìm việc, trực tiếp hét lớn bên điện thoại:

 “Ba ơi, tìm ba…”

xong liền nhét điện thoại tay Hoắc Tư Nam.

Câu hỏi Hoắc Tư Nam hỏi trong thư phòng, vẫn cho câu trả lời.

Chỉ suy nghĩ kỹ thêm một chút.

Đến bây giờ vẫn nghĩ nên trả lời thế nào.

đành cứng đầu mở miệng:

“An An mời em tới dự sinh nhật thằng bé, em thể tới ?”

Buổi tiệc tổ chức ở nhà cũ họ Hoắc, còn bạn bè ba Hoắc tới tham dự.

Giọng Hoắc Tư Nam trong điện thoại chút méo .

dịu dàng “ừm” một tiếng: 

“Nếu đến cả em cũng thể tới, những khác cũng chẳng cần tới nữa.”

ba …”

làm chuyện quá khó coi trong sinh nhật An An, nên vẫn hỏi rõ .

“Trần Dã.” Hoắc Tư Nam gọi tên .

: “Hả?”

Hiếm khi Hoắc Tư Nam nghiêm túc như :

 “Hiện giờ nhà họ Hoắc do làm chủ.”

“Em cần lo mấy chuyện đó.”

Nghĩ nghĩ một chút, vẫn bổ sung thêm:

“Với , cho dọn dẹp phòng em xong .”

mặc bộ váy An An chuẩn tới nhà cũ họ Hoắc.

Khoảnh khắc bước , những vốn còn đang trò chuyện đều đồng loạt sang .

Hôm nay An An mặc giống hệt một hoàng t.ử nhỏ.

Lúc thấy , mắt thằng bé lập tức sáng lên.

Lạch bạch chạy tới kéo tìm đám bạn nhỏ nó.

“Mau , đây tớ đó,   xinh lắm ?”

Mấy đứa trẻ ríu rít chào hỏi .

Diệu Linh

Còn thái độ lớn thì chút vi diệu, ai nấy đều đầy ngầm hiểu.

Cho đến khi Hoắc tới khoác tay , kéo sang giới thiệu với :

“Đây Trần Dã, cũng An An.”

Lúc những bên mới lượt tiến lên chào hỏi.

Lúc cầu nguyện sinh nhật, nhân lúc ánh đèn mờ tối…

Hoắc Tư Nam lặng lẽ kéo ngoài vườn.

“Đợi , An An còn đang ước nguyện mà.”

vội.”

 Hoắc Tư Nam chẳng lo cho con trai :

 “Em phát hiện hôm nay nó vui đến quên trời quên đất ?”

khung cảnh xa lạ xung quanh, khó hiểu hỏi:

đưa em tới đây làm gì?”

Hoắc Tư Nam lấy một chiếc bánh kem.


📢 Nhớ truy cập bit.ly/otruyen Khi không vào được web bit.ly/otruyen
Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...