Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trứng Phượng Hoàng

Chương 7:

Chương trước

Sau này, món ăn phàm trần ta làm trở thành độc nhất vô nhị ở Tiên giới.

Tiên ện của Bạch Huyền dần dần trở nên náo nhiệt.

Các Tiên Quân, Tiên tử luôn thích đến ăn ké.

Bạch Yêu Yêu cũng sẽ dẫn các bạn học ở học viện đến chơi.

Những món ta hấp như bánh hoa quế, bánh quy bơ chiên giòn, súp gà linh nấu nhừ, ngay cả Thiên Đế cũng kh nhịn được mà gắp thêm vài đũa.

Bạch Huyền ngoài miệng thì chê bai chúng ta ồn ào.

Thế nhưng tay lại lặng lẽ làm thêm m chiếc ghế con, xe lắc trong sân, động tác càng lúc càng thành thạo.

Yêu Yêu kết giao được nhiều bằng hữu, ngày ngày kéo theo đám tiểu Tiên đồng chơi đùa ên cuồng.

Ta chỉ lơ là một chút, con bé đã trèo lên cổ Thiên Đế .

Bàn tay nhỏ n tết b.í.m tóc trên mũ miện uy nghiêm của ngài.

“Lệch ! Bên trái tết chặt hơn chút nữa!”

Thiên Hậu đứng một bên hăng hái chỉ đạo.

Thiên Đế mặt đen như than, nhưng khi Yêu Yêu mềm mại gọi ngài là Thiên Đế gia gia.

L mày ngài khẽ nhướng, khóe miệng vô thức cong lên, nét mặt đầy vui vẻ.

Ta tựa bên cửa cảnh tượng này, chợt hiểu ra.

Ý nghĩa của gia đình, chưa bao giờ là sự truyền thừa huyết mạch.

Mà là sự ấm áp khi ôm nhau vào mùa đ, là một đĩa bánh hoa quế vào buổi sáng.

cùng ngươi làm loạn, chơi đùa cùng ngươi.

khiến ngươi cam tâm tình nguyện, giao cả Nghịch lân ra.

Kh biết Bạch Huyền đã đứng bên cạnh ta từ lúc nào, khẽ nắm l tay ta.

gì?” hỏi.

Ta cười lắc đầu: “Kh gì.”

Chỉ là cảm th, như vậy thật tốt.

Năm ta năm trăm tuổi, Bạch Huyền đã bù đắp cho ta một hôn lễ.

Th thế hoành tráng, toàn bộ Tiên giới đều ngập tràn kh khí hân hoan.

Lụa đỏ trải khắp ba mươi sáu tầng trời, Niết Bàn Hỏa và Long tức đan xen thành vầng hào quang rực rỡ khắp trời.

Tiên hạc ngậm chu vàng bay qua tầng mây, nước Dao Trì cũng hóa thành màu đỏ rực rỡ của hỷ sự.

Ta mặc giá y thêu đầy l vàng, khi được Yêu Yêu dắt tay về phía Bạch Huyền, vẫn còn chút mơ màng.

“Mẫu thân mau ! Cha hôm nay đẹp trai quá!”

Yêu Yêu hưng phấn lay tay ta.

Ta ngẩng đầu lại.

Bạch Huyền mặc một bộ trường bào màu đỏ, mày mắt như họa.

Cả đứng thẳng tắp, ngọc thụ lâm phong, tựa như tiên tư.

Thiên Đế ngồi trên cao, vừa bĩu môi đầy ghét bỏ, lại vừa lén lút lau khóe mắt.

“Kh tiền đồ! Vì một con Phượng Hoàng mà làm phô trương lớn như vậy!”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thiên Hậu đá một cước: “Câm miệng, năm xưa ngài xin cưới ta, còn phô trương hơn thế này.”

“Với lại, Huyền nhi cưới thê tử, ngài khóc cái gì mà khóc?”

Sau này ta mới biết, Bạch Huyền đã chuẩn bị hôn lễ này ròng rã một trăm năm.

Kh lâu sau hôn lễ, ta mang thai đứa con thứ hai.

Cả Tiên giới như gặp đại địch.

“Trứng Phượng Hoàng nên ấp như thế nào?”

“Nhiệt độ cần bao nhiêu? Độ ẩm thì ?”

cần định kỳ truyền linh lực vào kh?”

Các Tiên Quân, Tiên tử mỗi một cuốn 《Sổ tay nuôi dưỡng trứng Phượng Hoàng》, ngay cả Lão Quân cũng bắt đầu nghiên cứu lò luyện đan giữ nhiệt.

Thiên Đế càng thêm căng thẳng, đặc biệt mời các trưởng lão của Phượng Hoàng tộc lên Thiên Đình, túc trực bên cạnh ta cả ngày.

“Nha đầu, uống thêm chút Linh Lộ!” Đại trưởng lão bưng bát đuổi theo ta.

“Vỏ trứng lau ba lần mỗi ngày!” Nhị trưởng lão giơ miếng vải mềm la lớn.

Bạch Huyền bị làm ồn đến đau đầu, liền trực tiếp ôm ta về tẩm ện.

hạ kết giới: “Yên lặng dưỡng thai.”

Yêu Yêu nằm sấp trên bụng ta, tò mò hỏi: “Bao giờ thì ra ngoài ạ?”

Ta xoa xoa đỉnh đầu con bé: “Đợi khi nó muốn gặp tỷ tỷ thì sẽ ra thôi.”

Ngày đứa con thứ hai phá vỏ, chúng ta tránh mặt mọi , cả nhà cùng biển mây ngắm cảnh.

Bạch Huyền trải một tấm chăn trên tầng mây mềm mại, ta cẩn thận đặt quả trứng vào giữa.

“Rắc.”

Vỏ trứng nứt ra một khe nhỏ, ngọn lửa vàng đỏ chảy ra, thắp sáng cả biển mây thành một vầng quang rực rỡ.

Yêu Yêu nín thở, bàn tay nhỏ bé nắm chặt góc áo Bạch Huyền.

Một tiểu Phượng Hoàng nhỏ hơn, tròn trịa hơn Yêu Yêu chui ra.

Con bé rũ rũ bộ l ướt sũng, mở mắt.

Thật sự là màu vàng óng thuần khiết, giống hệt Niết Bàn Hỏa của ta.

!” Yêu Yêu reo hò nhào tới, cẩn thận dùng cánh ôm l vàng óng.

Hai tiểu Phượng Hoàng ngồi ở hai bên vai của Bạch Huyền

Gương mặt vốn lạnh lùng của dịu dàng kh nói nên lời.

Ta tựa vào lòng , thoải mái nheo mắt, cảm nhận gió xung qu.

Biển mây trôi chảy dưới chân, ánh chiều tà phủ lên chúng ta, tựa như được dát một lớp vàng.

“Bạch Huyền.” Ta chợt mở miệng.

hối hận vì chưa tấn thăng Thượng Thần kh?”

cúi đầu ta, ánh mắt sâu thẳm như đêm, nhưng lại phản chiếu những vì sáng nhất.

, nhẹ nhàng hôn lên giữa trán ta.

“Kh hối hận.”


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...