Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!
Chương 385: Ngoại Truyện: Cám Dỗ Đêm Khuya Và Bộ Mặt Thật Của Bạn Bè
Lý Tuấn vừa nghĩ đến trong mộng, khóe miệng đã kh kìm được mà nhếch lên. Nghe th chưa, Cường "Zai" bảo , cô , Nhan Thư Tĩnh nhớ đ!
Lý Tuấn sờ mũi, giày còn chưa kịp xỏ đã định ra ngoài.
Cửa vừa mở ra, đã th Cường "Zai" đang đu trên tường rào, cười hớn hở vẫy tay với ta: "Tuấn 'Zai'. Ở đây ở đây, m em đều đến cả , chỉ đợi mày thôi đ. Hôm nay phố Đ Nam mới mở một vũ trường mới, chúng ta cùng quẩy ."
Cường "Zai" ngừng một chút, tiếng cười nghe vẻ dung tục: "Đi thôi thôi, toàn m em gái mới đ."
Lý Tuấn cười, vừa bước lên hai bước, trong đầu lại vang lên giọng nói của Miêu Niệm Từ.
"...Nhẹ thì gãy chân, nặng thì tàn phế..."
Giọng nói như ma quỷ xuyên qua tai, truyền thẳng vào não bộ ta.
"...Thôi tao để hai hôm nữa vậy, hai hôm nay nhà việc tao kh ra được." Lý Tuấn cũng kh biết bị làm , lại tin lời phụ nữ kia nói, ta vò đầu bứt tai đầy phiền não: "Xin lỗi nhé Cường 'Zai', bọn mày về trước , hai hôm nữa tao ra tao mời bọn mày ăn!"
"Hả? Kh chứ đại ca, bọn tao đã cất c đến đây , mày kh nể mặt thế à? Kh nể mặt bọn tao thì cũng nể mặt Nhan Thư Tĩnh chứ? ta đặc biệt vì mày mà đến đ. Nào nào nào, em Tĩnh, nói một câu chứ." Giọng gã kia mang theo chút trêu chọc.
Lý Tuấn chỉ nghe th tiếng sột soạt, giọng Nhan Thư Tĩnh vọng vào từ ngoài tường rào.
Giọng nói nghe vẻ lạ, như đang kìm nén ều gì đó: "Ra mà, ra... ra em làm yêu nhé."
Lý Tuấn kh nhịn được cau mày, kh vì muốn ra mà kh ra được.
Cũng kh biết vì não ta tốt lên kh, mà ta lại nghe ra sự quan tâm đầy toan tính trong cuộc đối thoại của m này.
Vốn dĩ thích Nhan Thư Tĩnh, nhưng giờ đây... hình như cũng kh thích đến mức .
Lý Tuấn hít hà một hơi, cảm th đầu óc đúng là khác trước .
Bên kia kh nghe th Lý Tuấn trả lời.
Gã kia bóp mạnh vào n.g.ự.c phụ nữ, hạ giọng đe dọa: "Nh lên, cô kh muốn gả vào cái nhà này à. Chỉ cần hôm nay cô gọi được Lý Tuấn ra, ngày mai sẽ cho cô gả vào nhà bọn họ."
phụ nữ đau đớn lùi lại, kh biết từ bao giờ, cô ta đã bị m kẻ này thao túng, như một món đồ chơi, bên này dùng xong đến bên kia dùng.
Nhan Thư Tĩnh c.ắ.n môi, dùng giọng nói càng thêm nũng nịu: "Tuấn 'Zai', kh muốn gặp em ?"
"Kh muốn." Lý Tuấn trả lời kh cần suy nghĩ. Đùa à, mạng sống và phụ nữ cái nào quan trọng hơn ta vẫn phân biệt được nhé.
"???" Câu trả lời này khiến tất cả mọi mặt đều kh ngờ tới.
Ngay cả Cường "Zai" đang đu trên tường rào cũng trượt cái vèo xuống đất: " thế nhỉ, hay là bùa ngải kh đúng? chuyện gì ? M hôm trước nó còn sống c.h.ế.t vì Nhan Thư Tĩnh cơ mà."
"Xì. Mày hỏi tao tao hỏi ai, tao mẹ kiếp mà biết thì cần gì nửa đêm trèo tường?" Gã kia giọng đầy vẻ mất kiên nhẫn: "Mày xuống làm gì? Sợ nó kh th à, hỏi nó , mày quay lại cho tao!"
Cường "Zai" bị gã đạp một cái suýt ngã lăn ra đất, nén đau lại leo lên. biết Lý Tuấn dễ bị kích động nhất chiêu nào.
Vừa xoa m.ô.n.g vừa nói tiếp: "Tuấn 'Zai', mày kh nể em à, họ mày về nên giờ mày kh dám ra kh? Ha ha ha ha kh chứ."
Phép khích tướng cộng thêm Cố Trình chính là đòn sát thủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-70-lam-nguoi-vo-hien/chuong-385-ngoai-truyen-cam-do-dem-khuya-va-bo-mat-that-cua-ban-be.html.]
Lý Tuấn cười khẩy một tiếng.
Mặt bọn chúng hớn hở, cứ tưởng ta đã c.ắ.n câu.
"Tuấn 'Zai', mày là con trai của bố mẹ mày, thằng họ mày là cái thá gì, thôi chúng ta ra ngoài chơi, lén lút thôi, trời sáng thì về, thế thì ai mà phát hiện được."
"Đi thôi Tuấn 'Zai', chuồn thôi, nhiều em gái lắm."
"Tuấn 'Zai' thôi thôi, mọi đang đợi mày đ."
Lý Tuấn nghe những lời bên ngoài, bỗng th làm thật thất bại. em trong nhà thì kh hòa thuận, còn đám ngoài muốn c.h.ế.t này thì lại chơi thân.
Loại bỏ hết tất cả tốt.
ta đúng là một thằng đại ngu mà!
"Bọn mày , tao đã bảo kh là kh ." Giọng Lý Tuấn chút lạnh lùng, ai nghe cũng biết tâm trạng ta lúc này kh tốt lắm.
bên ngoài cũng kh muốn ép ta quá, vội vàng đổi giọng: "Được được được kh thì kh . Tuấn 'Zai', bọn tao muốn lắm, nhưng mà kẹt tiền quá, mày cho mượn ít tiền được kh, lát nữa lương về tao trả mày nhé."
"Hì hì, Tuấn 'Zai' chúng ta là em, mày cũng kh muốn bọn tao mất mặt đúng kh, vừa nãy còn dẫn theo hai em gái nữa. Cho mượn trăm bạc tiêu tạm ."
"Tuấn 'Zai' trời hơi lạnh, cho em mượn cái áo khoác của được kh, đợi em giặt sạch trả ." Nhan Thư Tĩnh đỏ mặt ngượng ngùng nói.
Lý Tuấn đến lúc này mà còn kh biết ý bọn chúng là gì thì đúng là thằng ngốc thật .
Hai hôm nay ta vẫn đang suy nghĩ xem rốt cuộc là ai muốn hại .
nào ta cũng th kh lý do, ngay vừa nãy, ta còn vui mừng vì em đến tìm , còn nghĩ Miêu Niệm Từ nói hươu nói vượn.
Bây giờ thì hay , khỏi cần nghĩ nữa.
Vì bọn chúng đứa nào cũng muốn c.h.ế.t.
Lý Tuấn kh nói một lời, quay về phòng .
Cường "Zai" tận mắt chứng kiến Lý Tuấn vào nhà thì kinh ngạc, há hốc mồm quay đầu lại: "Nó vào trong ..."
"Thế chắc là nó l tiền đ, chúng ta đợi thêm chút nữa." Gã kia cười đắc ý: "Kh biết hôm nay cho chúng ta bao nhiêu tiền đây. Lát nữa nếu là một trăm thì tao l tám mươi, Nhan Thư Tĩnh với tao, còn lại hai mươi chúng mày tự chơi ."
"...Cái gì, hai mươi đồng bốn thằng bọn tao chia kiểu gì, cho thêm ít nữa chứ."
"Đúng đ, bọn tao cũng muốn tìm em út mà, mỗi thằng năm đồng thì làm được cái gì, mỗi thằng mười đồng, mày một cầm năm mươi kh được à, thế còn dễ chia."
"Đúng dợ."
Gã kia chút mất kiên nhẫn, hít sâu một hơi, đành chấp nhận: "Được được , mỗi thằng mười đồng thì mười đồng. Mày xem xem nó ra chưa."
Cường "Zai" ồ một tiếng lập tức leo lên.
Lần đợi này kéo dài hai tiếng đồng hồ...
Chưa có bình luận nào cho chương này.