Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù

Chương 10:

Chương trước Chương sau

lại kh vết hằn? Tay Vệ Hồng sưng vù như chân lợn...”

La Tế còn chưa nói hết câu, th bàn tay trắng trẻo sạch sẽ của Chu Vệ Hồng, bên trên kh một vết hằn nào, cũng kh hề sưng đỏ, cả đều ngây ra. Tống Chiêu Đệ thật sự đã đ.á.n.h Vệ Hồng ? La Tế đều bắt đầu nghi ngờ .

Nhưng nh, La Tế đảo mắt, lại lớn tiếng nói: “Vừa nãy mu bàn tay của Vệ Hồng còn sưng đỏ, bây giờ xẹp xuống ! Thật đ, kh lừa mọi đâu!”

Chỉ là mọi đều kh tin, còn kh đồng tình mà lắc đầu.

Th mọi kh tin, La Tế càng lớn tiếng hơn: “Thật mà, mọi tin ! Tống Chiêu Đệ thật sự đã đ.á.n.h vào tay Vệ Hồng!”

Thím Mai Hoa mất kiên nhẫn nói: “Được La Tế , bà thôi kh? Kh đ.á.n.h thì là kh đánh, bà cứ hắt nước bẩn lên Chiêu Đệ thế? Thêm nữa, cho dù đánh, vỗ nhẹ một cái thì gì to tát? n thôn chúng ta làm gì ai mỏng m yếu ớt như vậy?”

“Bà…” La Tế tức giận ngửa ra sau, đang định nói gì đó thì Chu Vệ Hồng kéo kéo tay áo bà ta.

Sau đó tủi thân nói: “Nhưng chị dâu đã đạp cháu ngã lăn ra, hại cháu ngã dập cả m.”

La Tế hùa theo: “Đúng đúng đúng, lúc về thì Vệ Hồng đang ngồi bệt dưới đất khóc. Chuyện này thể làm chứng!”

Thím Mai Hoa về phía Tống Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ, cháu thật sự đã đạp Vệ Hồng ?”

Tống Chiêu Đệ lau nước mắt trên mặt, lắc đầu: “Cháu kh đạp Vệ Hồng, cháu chỉ nhẹ nhàng đẩy em một cái thôi.”

“Chị dám nói dối!” Chu Vệ Hồng kh thể tin nổi mà trừng lớn mắt, kh ngờ Tống Chiêu Đệ lại dám c nhiên nói dối!

Tống Chiêu Đệ chẳng thèm để ý, tiếp tục nói: “Lúc đó cháu từ trên huyện về, xách theo một túi bánh bao. Cháu vừa bước vào cửa, Vệ Hồng đã lao tới đòi cướp bánh bao. Cháu nói bánh bao nguội , đem hâm nóng lại. Hơn nữa bố mẹ còn chưa được ăn bánh bao, bảo em đợi thêm chút nữa. Ai ngờ, em tưởng cháu định nuốt trọn chỗ bánh bao đó nên tức giận. Em cướp bánh bao thì chớ, còn nói cháu là ngoài, tiền cháu kiếm được đều là của nhà họ Chu, cháu kh tư cách ăn bánh bao.”

Nói xong Tống Chiêu Đệ lại khóc nấc lên, tiếng khóc kh lớn, nhưng nức nở nghẹn ngào, dường như chịu một nỗi tủi thân tột cùng.

Chu Vệ Hồng vẫn còn đang chìm trong khiếp sợ, nhất thời lại quên cả phản bác.

Ngược lại là La Tế nhảy dựng lên nói: “Vệ Hồng nói sai chỗ nào ? Mày vốn dĩ là ngoài! Tiền mày kiếm được vốn dĩ là của nhà họ Chu!”

Lời này vừa thốt ra, thím Mai Hoa cũng bật cười vì tức: “La Tế , Chiêu Đệ là con dâu nhà họ Chu bà, lại thành ngoài ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/trung-sinh-don-sach-nha-tra-nam-roi-tong-han-vao-tu/chuong-10.html.]

“Hừ, Tống Chiêu Đệ chính là ngoài!” La Tế chống nạnh, lý lẽ hùng hồn. “Nó gả vào nhà họ Chu sắp 5 năm , đến một đứa con trai cũng kh đẻ được, kh ngoài thì là cái gì?”

Lời này vừa ra, thím Mai Hoa ngậm miệng lại. Quả thực, Tống Chiêu Đệ cái gì cũng tốt, chỉ là kh sinh cho nhà họ Chu được mụn con nào. Một con dâu như vậy, bị nhà chồng coi là “ ngoài”, kh ai dám nói thêm nửa lời.

Th thím Mai Hoa kh nói gì, La Tế càng thêm lý trực khí tráng: “Một con gà kh biết đẻ trứng như nó thì tư cách gì ăn bánh bao? Hừ!”

Giọng nói yếu ớt của Tống Chiêu Đệ mang theo tiếng khóc nức nở: “Mẹ, là kh tư cách ăn bánh bao. Nhưng tiền mua bánh bao là do tự kiếm được, kh mẹ cho!”

La Tế cãi chày cãi cối: “Tiền mày kiếm được chính là của nhà họ Chu, kh của riêng mày! Cho nên tiền mua bánh bao chính là của nhà họ Chu, kh của mày!”

Tống Chiêu Đệ “oà” lên khóc lớn: “, gả vào nhà họ Chu sắp 5 năm , mỗi một đồng tiền kiếm được đều giao cho mẹ. Tính toán chi li ra, 5 năm nay trung bình mỗi năm kiếm được 2000 tệ, 5 năm là 1 vạn tệ . là kh sinh được con, nhưng vì cái nhà này mà kiếm được bao nhiêu tiền như vậy, lẽ nào đến một cái bánh bao cũng kh được ăn ?”

Nghe đến chữ “1 vạn tệ”, đám đ vây xem đều kinh ngạc đến ngây , còn phát ra tiếng kinh hô “Oa”. biết rằng, ở thời đại này hộ gia đình tài sản vạn tệ vẫn còn hiếm. Tống Chiêu Đệ là phận nữ nhi mà lại giỏi kiếm tiền như vậy, quả thực khiến ta chấn động.

nh, đã chỉ trỏ về phía La Tế và Tống Chiêu Đệ.

“Tống Chiêu Đệ giỏi kiếm tiền thật đ! Năm năm kiếm được một vạn tệ, chậc chậc chậc, còn giỏi hơn cả đàn nhà !”

“Chiêu Đệ hái nấm giỏi lắm, mùa hè năm nào cũng hái nấm đem bán, kiếm được một khoản lớn đ! Nhà họ Chu đúng là rước được cô con dâu ôm núi vàng về nhà!”

“Chậc chậc chậc, nếu kh nhờ Tống Chiêu Đệ giỏi kiếm tiền, bao năm nay, Chu Vệ Quốc với Chu Vệ Hồng làm gì cơ hội học? Sớm đã giống như những khác về làng làm ruộng !”

“Chậc chậc chậc, bà La Tế đó đúng là bà mẹ chồng ác độc, con dâu giỏi kiếm tiền như vậy mà còn đày đọa con bé, đến cái bánh bao cũng kh cho ăn! Tạo nghiệp mà!”

“Ây da, cũng tại Chiêu Đệ ngốc. Con dâu mà ghê gớm thật sự, làm gì chuyện bị nhà chồng đày đọa như vậy?”

Nghe những lời bàn tán của mọi , La Tế tức ên lên, muốn phản bác, lại kh biết phản bác thế nào, chỉ một mực nhấn mạnh “Tiền Tống Chiêu Đệ kiếm được chính là của nhà họ Chu”.

Cuối cùng là thím Mai Hoa kh nổi nữa, đen mặt nói: “La Tế , Chiêu Đệ tháo vát lại giỏi kiếm tiền như vậy, sau này bà đối xử tốt với con bé một chút, đừng suốt ngày bắt nạt nó.”

La Tế đang định phản bác, Chu Vệ Hồng đã kéo kéo ống tay áo bà ta, kéo bà ta rời .

Thím Mai Hoa lắc đầu, sau đó nói với Tống Chiêu Đệ: “Chiêu Đệ à, bản thân cháu cũng cứng rắn lên một chút, đừng ngốc như vậy, chỉ biết cắm đầu vào làm việc.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...