Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù
Chương 243:
Tống Chiêu Đệ vui mừng khôn xiết, nếu vậy thì xác suất phá án lại càng cao hơn .
“Tống Tống, chuyện lần trước em bị đám côn đồ chặn trong ngõ nhỏ, kh nghe em nhắc tới?”
Phó Đ Dương đột nhiên chuyển hướng câu chuyện, nheo mắt lại, cô chằm chằm đầy nguy hiểm.
Tống Chiêu Đệ vẫn chưa thoát khỏi niềm vui sướng, nhất thời kh chú ý tới sự thay đổi nét mặt của Phó Đ Dương: “Đó là chuyện nhỏ thôi, nên em kh nói.”
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, hửm?”
Giọng hơi cao lên, mang theo sự đe dọa đậm đặc, trong đôi mắt đen láy chứa đựng sự nguy hiểm đáng sợ.
Lúc này Tống Chiêu Đệ mới nhận ra, Phó Đ Dương tức giận !
Cô nắm l bàn tay to lớn của , bàn tay nhỏ bé ngay lập tức bị nắm chặt lại, lòng bàn tay áp vào lòng bàn tay, mười ngón tay đan vào nhau, dính sát vào nhau.
Cô nhẹ nhàng nói: “Lúc đó hai tên côn đồ chặn em lại, đe dọa từ nay về sau kh được giao rau cho tiệm cơm Hồng Tinh nữa. Thật ra em cũng khá sợ, con ngõ đó đúng là ngõ nhỏ, bình thường ít qua lại.”
“Đám côn đồ đe dọa em kh thành liền rút d.a.o ra, sau đó em rút một cây gậy buộc trên xe đạp, đ.á.n.h ngã hai tên đó trước. Hai tên đó nằm trên mặt đất, kh nhúc nhích được nữa. Em liền vội vàng đạp xe bỏ chạy.”
Phó Đ Dương lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: “Em kh bị thương chứ?”
“Đương nhiên là kh ! Em kh bị làm cả!”
Phó Đ Dương ngẫm nghĩ, lúc đó dăm ba bữa lại gặp Tống Chiêu Đệ, quả thực kh phát hiện ra cô bị thương.
“Sau đó thì ? kh báo c an?”
“Lúc đó sợ quá, quên mất cả việc báo c an. Hơn nữa sau đó hai kia cũng kh đến tìm em nữa, em cũng coi như chuyện này đã qua.”
“Sau này gặp chuyện như vậy nhất định báo c an, hơn nữa, nhất định nói với !”
Phó Đ Dương nghiêm mặt, nhấn mạnh: “ kh cho phép bất cứ ai làm tổn thương em!”
“Biết mà!”
Tống Chiêu Đệ cười hì hì: “Kh em khoác lác đâu, đàn bình thường thật sự kh làm gì được em. Em khỏe lắm, em mới kh sợ bọn họ.”
Phó Đ Dương kh nghĩ Tống Chiêu Đệ đang khoác lác, mà hỏi: “Sức của em lớn đến mức nào?”
“Chúng ta vật tay thử xem, nói kh chừng em thể tg đ.”
Đương nhiên Phó Đ Dương kh tin, nhưng vẫn đưa tay ra, tỏ ý hai vật thử một lần.
Tống Chiêu Đệ lập tức hào hứng đưa tay ra, còn cố ý xắn một đoạn tay áo lên.
Hai ngồi hai bên bàn, theo tiếng “Bắt đầu” của Phó Đ Dương, cuộc vật tay bắt đầu.
Tống Chiêu Đệ dùng hết sức bình sinh, chỉ muốn cho Phó Đ Dương th sức lực của lớn đến mức nào.
Còn Phó Đ Dương từ chỗ lơ đãng lúc đầu, đến kinh ngạc lúc sau, sau đó kh giữ sức nữa, tung ra toàn bộ sức lực.
Một phút sau.
Phó Đ Dương dùng sức, ép cánh tay của Tống Chiêu Đệ xuống bàn.
“Bịch!”
Trận đấu kết thúc, Phó Đ Dương tg.
“Phó đại ca, tg !”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tống Chiêu Đệ chút thất bại, còn tưởng sức lớn, thể tg cơ đ!
Phó Đ Dương lại vô cùng chấn động, do được huấn luyện trong thời gian dài, sức lực của lớn hơn phần lớn đàn nhiều, vậy mà trong trận đấu vừa , dùng toàn bộ sức lực mới thể tg sát nút Tống Chiêu Đệ.
Sức lực của Tống Chiêu Đệ quả nhiên lớn!
“ cũng chỉ tg sát nút thôi,” Phó Đ Dương nói, “Sức của em quả nhiên lớn, lớn hơn cả đàn bình thường.”
Tống Chiêu Đệ lập tức tự hào, ưỡn thẳng ngực: “Đúng kh, em đã nói là em lợi hại mà!”
Cái dáng vẻ tự hào đó, giống hệt như một chú mèo con đang chờ được khen ngợi, nếu sau m.ô.n.g cái đuôi nhỏ, chắc c sẽ vẫy qua vẫy lại đầy vui vẻ.
Tiếng cười của Phó Đ Dương tràn ra từ cổ họng, kh nhịn được xoa xoa đỉnh đầu mềm mại của cô.
“Đúng, em lợi hại!”
Tống Chiêu Đệ lập tức cười vui vẻ: “Cho nên kh cần lo lắng cho em, lần sau nếu còn kẻ nào dám đ.á.n.h chủ ý lên em, em sẽ đ.á.n.h cho một trận tơi bời!”
“Ừm, sức em lớn, thể tự bảo vệ , đây là chuyện tốt. Một thời gian nữa đợi rảnh rỗi hơn, sẽ dạy em vài chiêu.”
“Dạy em cái gì?”
“Coi như là võ thuật .”
“Võ thuật?” Tống Chiêu Đệ trợn tròn mắt, “ còn biết võ c ?”
Phó Đ Dương nho nhã lịch sự, kh ngờ lại còn biết võ c!
Nhưng nghĩ đến mùa hè lúc mặc áo sơ mi, vai rộng eo thon, những đường nét cơ bắp cuồn cuộn lúc ẩn lúc hiện dưới lớp áo, là biết bình thường chắc c thường xuyên rèn luyện.
“Ừm, biết một chút.”
Tống Chiêu Đệ bắt đầu mong đợi, nhưng Phó Đ Dương thực sự quá bận rộn, chuyện này chỉ thể lùi lại sau.
……
“Quá ức h.i.ế.p !”
Tống Kiến Hoa nhảy từ trên máy kéo xuống, vừa xuống xe đã đen mặt, giống như khác nợ ta m vạn tệ kh trả vậy.
“ thế?”
Tống Chiêu Đệ vừa dứt lời, Tống Kiến Hoa đã tuôn ra như s.ú.n.g liên th, kể hết mọi chuyện.
“Chị ba, chị kh biết bọn họ quá đáng đến mức nào đâu! Hôm nay em giao hàng, bọn họ đột nhiên nói kh nhận nữa, còn nói thịt nhà chúng ta bán toàn là thịt lợn c.h.ế.t, bắt chúng ta bồi thường tiền!”
“Cả xe hàng này là do bọn họ trả lại đ!”
Tống Kiến Hoa chỉ vào chiếc máy kéo chở đầy nguyên liệu nấu ăn, căm phẫn bất bình nói.
“Trả hàng?”
Tống Chiêu Đệ khẽ nhíu mày, chiếc máy kéo chở hàng này lúc thế nào thì lúc về thế , ngay cả rau cũng kh l.
Chuyện trả hàng đây là lần đầu tiên xảy ra, cũng hèn chi Tống Kiến Hoa lại tức giận như vậy.
Tống Chiêu Đệ an ủi em trai: “Được được , vì chút chuyện nhỏ này mà tức giận thì kh đáng đâu.”
“ em thể kh tức giận chứ?”
Cơn giận của Tống Kiến Hoa vẫn lớn: “Bọn họ rõ ràng thể th báo cho chúng ta từ hôm qua, cho dù kh thời gian đến thôn Phong Đường, cũng thể gọi ện thoại th báo. Nhưng bọn họ lại cứ kh th báo, ngược lại cố tình đợi chúng ta giao hàng đến mới từ chối nhận!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.