Trùng Sinh: Dọn Sạch Nhà Tra Nam Rồi Tống Hắn Vào Tù
Chương 81: Gạch Tên Chu Vệ Quốc
Phó Đ Dương giảng giải sâu sắc dễ hiểu, Tống Chiêu Đệ nghe một lần là hiểu ngay. Thời gian trôi qua nh, giảng xong 3 trang kiến thức đó, Tống Chiêu Đệ vẫn còn chút tiếc nuối, nhưng đã đến 2 giờ, Phó Đ Dương làm .
Phó Đ Dương nói: “Sau này mỗi ngày em cứ ghi lại những kiến thức kh hiểu, sẽ giảng giải cho em.”
“Vâng.” Tống Chiêu Đệ gật đầu, cất vở và bút , vui vẻ nói: “Phó đại ca, giảng giải như vậy, em lập tức cảm giác th suốt. Cảm ơn !”
Trong lòng Phó Đ Dương dâng lên một cảm giác tự hào, cảm th nếu làm giáo viên chắc c sẽ giỏi.
“Kh cần khách sáo như vậy.”
Hai cùng ra khỏi cửa, Tống Chiêu Đệ đột nhiên nhớ ra ều gì đó, nói: “Phó đại ca, đợi một chút! Em đã pha trà hoa cúc cho . Bây giờ thời tiết nóng nực, dễ bị nóng trong . Trà hoa cúc này giúp giải nhiệt, nhớ uống nhé.”
Tống Chiêu Đệ vội vàng quay lại bếp, đổ trà hoa cúc đã nấu vào bình giữ nhiệt của Phó Đ Dương. Phó Đ Dương một chiếc bình giữ nhiệt lớn, dung tích khoảng 1.5 lít.
Phó Đ Dương nhận l bình giữ nhiệt, mỉm cười: “Đến lượt nói cảm ơn em .”
Tống Chiêu Đệ cười hì hì một tiếng, lại dặn dò: “Phó đại ca, trà này nhất định uống nhé!”
Thổ nhưỡng ở nơi này của họ đều tính nóng, thường xuyên uống trà mát, kh uống trà mát thật sự dễ bị nóng trong . Hơn nữa nước cô dùng là nước giếng trong kh gian, uống lâu dài thể cải thiện thể chất, tốt cho sức khỏe.
…
“Bí thư Phó, đây là d sách cán bộ bồi dưỡng đợt này, mời ngài xem qua.”
Chủ nhiệm Mã đưa lên một bản d sách, vô tình th chiếc bình giữ nhiệt trên bàn làm việc của Phó Đ Dương, chút ngạc nhiên. Vẫn chưa đến mùa đ, Bí thư Phó đã dùng bình giữ nhiệt ! Bà chút bất ngờ, lại kinh ngạc.
Phó Đ Dương nhận l d sách xem qua, khi th ba chữ “Chu Vệ Quốc”, liền cầm bút gạch bỏ cái tên này. Xem xong tất cả d sách, trả lại tài liệu cho Chủ nhiệm Mã.
Chủ nhiệm Mã lướt qua, phát hiện các d sách khác kh thay đổi, chỉ của Chu Vệ Quốc bị gạch , bà kh hiểu hỏi: “Bí thư Phó, Chu Vệ Quốc này…”
“Chu Vệ Quốc quá ham lợi trước mắt, kh đủ vững vàng, đợt bồi dưỡng này kh cho ta nữa, bà chọn khác thay thế !”
“Vâng.”
Chủ nhiệm Mã nghĩ một lát, gần đây Chu Vệ Quốc quả thực quá nóng vội, m việc đều làm kh tốt, đúng là kìm hãm tính cách của ta lại, để ta trầm ổn hơn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Khi về đến Thôn Đào Hoa thì chưa tới 3 giờ chiều, Tống Chiêu Đệ quyết định vào trong kh gian để tránh nóng. Vừa định đóng cửa, giọng của Chu Đức Quý từ phía sau truyền đến.
“Chiêu Đệ, bố muốn nói chuyện với con.”
Chu Đức Quý chắp một tay sau lưng, tay kia cầm tẩu thuốc. Tống Chiêu Đệ lùi lại một bước. Chu Đức Quý qu năm hút thuốc, trên tỏa ra một mùi hôi khó chịu, cô ngửi kh quen.
“Bố, bố nói .”
Cũng may Chu Đức Quý biết ý cần giữ khoảng cách, dừng lại cách Tống Chiêu Đệ một mét. Ông ta thở dài một hơi: “Chiêu Đệ, lúa nhà chúng ta chín vàng hết , con thật sự kh giúp một tay ?”
“Bố, đã nói là kh . Nếu bố chê ít , vậy thì gọi Chu Vệ Quốc về ! Bố, vừa từ trên thành phố về, mệt, cần nghỉ ngơi.”
Nói xong, Tống Chiêu Đệ liền đóng sầm cửa lại, chốt khóa trong.
Chu Đức Quý nhíu chặt mày, hồi lâu sau, ta thở dài một tiếng, cũng quay về phòng .
La Tế gặt lúa cả một buổi sáng, mệt đến mức nằm liệt trên giường, chẳng muốn động đậy gì nữa. Th Chu Đức Quý bước vào, bà ta hừ lạnh một tiếng: “Ông tìm Tống Chiêu Đệ làm gì? Nó giờ đủ l đủ cánh , nhà chúng ta kh quản được nó nữa đâu!”
Chu Đức Quý ngồi trên ghế hút thuốc, mặt mày ủ rũ nói: “ lên huyện một chuyến, bảo Vệ Quốc nghĩ cách thôi.”
Chỉ dựa vào ba bố con bọn họ, chỗ lúa đó đừng hòng gặt xong. Thời gian kh chờ đợi ai, lúa mà kh thu hoạch sớm thì sẽ rụng thối hết ngoài đồng.
Tống Chiêu Đệ chẳng thèm quan tâm việc thu hoạch lúa của nhà họ Chu ra , cô cũng chẳng buồn hỏi. Mỗi ngày cô đều lên núi từ sớm tinh mơ hái nấm lim đỏ, hái xong thì xuống núi vào thôn thu mua rau củ, đậu phụ và thịt lợn. Khoảng thời gian này, kh ít trong thôn đã bán đồ cho cô, nấm, rau củ, trứng gà, thịt lợn, gà, vịt... Cô cũng đã bàn bạc ổn thỏa với trong thôn, những thứ này đều ưu tiên cung cấp cho cô, tất cả mọi đều vỗ n.g.ự.c đồng ý.
Thế nên khi La Tế rêu rao nói xấu Tống Chiêu Đệ trong thôn, c.h.ử.i cô kh làm việc nhà, kh gặt lúa, tất cả mọi lại đồng lòng quay sang chỉ trích La Tế .
“Tế à, Chiêu Đệ 2, 3 giờ sáng đã dậy hái nấm, ban ngày còn vất vả kéo xe rau lên thành phố bán. Bà kh xót nó vất vả thì thôi, lại còn muốn gọi nó về nhà gặt lúa! Bà muốn làm Chiêu Đệ mệt c.h.ế.t ?”
“Con dâu mà giỏi giang được như Chiêu Đệ, lập bàn thờ cúng nó luôn chứ, việc nhà chẳng để nó động tay vào, còn giặt giũ nấu cơm hầu hạ nó, để nó làm Lão Phật Gia trong nhà luôn.”
“Chỉ tiếc là số chúng ta kh tốt, kh cưới được cô con dâu như vậy. kẻ cưới được con dâu tốt thế mà kh biết trân trọng, còn kén cá chọn c. Ha ha, cứ làm làm mẩy ! Sớm muộn gì cũng ngày hối hận!”
La Tế bị mọi mỉa mai chỉ trích một trận, tức đến suýt hộc máu, từ đó về sau bà ta kh bao giờ dám ra ngoài nói xấu Tống Chiêu Đệ nữa.
Tất nhiên, Tống Chiêu Đệ kh hề hay biết những chuyện này, nhưng cô cảm nhận được thái độ của trong thôn đối với đã tốt hơn nhiều, kh ít tỏ ra nhiệt tình pha chút cung kính và l lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.