Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 113: Vương gia hơi ngông cuồng
Trong mắt Hoài Vương phản chiếu chiếc mặt nạ quỷ và đôi mắt đầy hàm ý dò xét. Ông ta hơi giật , nhắc đến hai vị hoàng t.ử bị ám sát lúc này là ý gì? đã biết chuyện gì ?
Dù trong lòng nghi ngờ nhưng ngoài mặt Hoài vương vẫn bình tĩnh: “Nhiếp chính vương nói quá lời , phản tặc đã bị diệt, đâu ra ‘long đàm hổ huyệt” chứ. Bổn vương giữ Giang cô nương lại chẳng qua vì hầu của Giang gia đã làm hỏng vật do tiên đế ngự ban. Khi nào bổn vương xử lý xong việc này tất nhiên sẽ để Giang cô nương ra về. , lẽ nào Nhiếp Chính Vương muốn bao che?”
Quân Cửu Thần nghe vậy, quay đầu Tống Vãn: “Ồ? Vật ngự ban? Giang tiểu thư, chuyện này ?”
Tống Vãn khẽ cúi hành lễ với Quân Cửu Thần, nói ngắn gọn: “Bẩm Vương gia, muốn gán tội thì thiếu gì lý do.”
Vinh quản gia th thế, kịp thời lên tiếng: “Giang cô nương lúc đó kh mặt, biết được sự thật thế nào. Đừng vì bao che cho nha đầu của mà nói dối.”
Hồng Thường th vậy lập tức kể lại mọi chuyện với Quân Cửu Thần. Quân Cửu Thần nghe xong, kh nói nhận xét gì chỉ hơi nhếch môi Hoài vương: “Nha hoàn này và hầu của phủ Hoài vương mỗi nói một kiểu, nếu để Hoài vương phán xét chuyện này e là sẽ phần thiên vị.”
“Đúng lúc bổn vương đến đây thì xem như làm một việc tốt. Hoài vương thể dẫn bổn vương đến chỗ cất giữ những vật được tiên đế ngự ban để xem qua được kh? Biết đâu còn sót lại m mối gì, như vậy cũng dễ dàng phân biệt thật giả.”
Hoài vương nghe vậy cũng kh phản đối: “Nếu Nhiếp chính vương đã nhã hứng như vậy, bổn vương tất nhiên sẵn sàng cùng. Nhưng bổn vương nói trước, dù kết quả thế nào thì việc hôm nay ngài tự tiện dẫn Hắc Giáp Vệ x vào phủ Hoài vương, ta nhất định sẽ kh bỏ qua!”
Chuyện th ngọc như ý tự rơi xuống là do bọn họ đã sắp xếp, nhưng đã qua một thời gian, đám hầu đã xử lý xong kh để lại một chút dấu vết nào. Quân Cửu Thần đến xem cũng vô ích.
Quân Cửu Thần chỉ Hoài Vương, thờ ơ nhếch môi. “Đương nhiên.” Cả nhóm nh chóng đến một sảnh phụ. Bên gian phòng đặt một cái kệ chia thành nhiều ô nhỏ, bên trong bày biện vài món đồ trang trí tr quý giá. Th ngọc như ý đã vỡ làm ba, đặt trên một cái bàn bên cạnh.
Ánh mắt Quân Cửu Thần lướt qua kệ nhướng mày: “Nếu là vật được tiên đế ngự ban Hoài vương kh cất vào kho hay đặt trong thư phòng bảo quản cẩn thận, lại bày ở một sảnh phụ, đúng là... độc đáo.”
Hoài vương lại kh nghĩ vậy: “ hầu trong phủ Hoài vương ta đều được dạy dỗ nghiêm khắc từ nhỏ, th ngọc như ý này đặt ở đâu cũng vậy thôi, bổn vương kh hề lo lắng. Hơn nữa, đã là vật do tiên đế ban tặng tất nhiên bày ra để khác chiêm ngưỡng, thể hiện ân sủng của hoàng gia. Vương gia đã xem , kh biết tìm được cái mà ngài gọi là bằng chứng kh?”
Quân Cửu Thần kh trả lời ngay, chỉ chậm rãi đến trước kệ, tùy tiện cầm một cái chén lưu ly tinh xảo lên ngắm nghía: “Vật này giống cống phẩm ngoại quốc nhỉ, lẽ nào cũng là vật ngự ban?”
Hoài Vương Quân Cửu Thần khẽ vuốt ve hoa văn trên chén lưu ly, kh hiểu ý gì, đành đáp: “Đúng vậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-113-vuong-gia-hoi-ngong-cuong.html.]
Quân Cửu Thần nghe vậy thì cười khẽ một tiếng. “Xem ra tiên đế thật sự coi trọng tình đệ với Hoài vương...”
chưa nói hết câu thì cái chén lưu ly trên tay bỗng rơi xuống, vỡ vụn dưới đất kèm theo một âm th giòn tan. Quân Cửu Thần kh hề hoảng hốt, chỉ từ từ quay lại, ánh mắt phảng phất ý cười Hoài Vương: “C.h.ế.t , bổn vương lỡ tay...”
Hoài Vương th vậy thì nhíu mày: “Nhiếp chính vương ý gì? Cố ý làm hỏng vật do tiên đế ngự ban, chẳng là coi thường tiên đế ?”
Quân Cửu Thần chắp tay sau lưng, tỉnh bơ nói: “Hoài vương nói gì vậy, bổn vương đã nói , chỉ là lỡ tay thôi... Nhưng dù bổn vương cũng đã làm hỏng vật ngự ban của tiên đế, nếu Hoài vương muốn truy cứu, chi bằng tấu trình việc này lên bệ hạ. Bổn vương xin cùng chịu tội với Giang gia.”
“Nhưng bổn vương giờ vẫn cần Giang tiểu thư chữa bệnh, nên ta sẽ dẫn của Giang gia trước. Hoài Vương yên tâm, ta nhất định sẽ tr chừng họ cẩn thận để chờ bệ hạ xử lý một lượt với bổn vương. Hoài vương th thế nào?”
Vân Kiêu nghe vậy thì sầm mặt, đang định nói gì đó thì Quân Cửu Thần đã tiếp tục: “Đương nhiên, nếu Hoài vương kh tin bổn vương, lo bổn vương 'sợ tội bỏ trốn', muốn giữ ta lại cùng thì cũng được thôi. Nhưng bổn vương xưa nay nhát gan, những Hắc Giáp Vệ này e rằng cũng ở lại để bảo vệ ta. Phiền Hoài Vương giúp ta sắp xếp chỗ ở cho bọn họ trong phủ.”
Hoài Vương nhận ra kẻ này đúng là vô lại. Một Giang gia nhỏ bé, làm hỏng vật ngự ban thì xử nặng nhẹ thế nào đều do ta quyết định. Nhưng Quân Cửu Thần lại cố tình lôi vào tính chung. Tuy giờ ta thể liên kết các quan viên, kiềm chế sự bành trướng thế lực của trong triều nhưng Quân Cửu Thần đang nắm trong tay mười vạn binh quyền, lại vừa mới thu phục bốn thành trì ở biên giới, lập được chiến c hiển hách.
Kh ai ngốc đến mức vì làm vỡ một cái chén lưu ly mà làm lớn chuyện tố cáo lên triều đình. Mà Giang gia “cùng tội” với , ta cũng kh thể c khai đối xử khác biệt, tránh để ta bàn tán phủ Hoài Vương “thượng đội hạ đạp”. Vậy nên, chuyện lớn hóa nhỏ, chỉ thể được giải quyết một cách nhẹ nhàng.
Quân Cửu Thần... kh đến để tìm bằng chứng mà ngay từ đầu đã ý đồ này. Những cảm xúc mãnh liệt dâng lên trong mắt Hoài vương, cuối cùng ta chỉ thể nghiến răng nghiến lợi nói: “Nhiếp chính vương đã bằng lòng bảo đảm, bổn vương lại kh yên tâm.”
Quân Cửu Thần thưởng thức sắc mặt của Hoài vương, “ừ” một tiếng đầy hài lòng, mới Tống Vãn: “Giang tiểu thư, vì Hoài vương kh ý kiến, ngươi cứ dẫn của theo ta.”
Tống Vãn xuống, che giấu ý cười trong mắt: “Dạ, Vương gia.” Hoài Vương đã muốn dùng quyền thế chèn ép khác thì nàng đương nhiên cũng chỉ thể gây đập lưng .
Tống Vãn mới được hai bước thì cái kệ bày đầy những vật quý giá sau lưng Quân Cửu Thần đột nhiên đổ sụp xuống ngay khi xoay . Những món đồ đặt trên đó cũng lần lượt rơi xuống, vỡ tan tành dưới đất.
Đám hầu trong phòng kinh hãi kêu lên. Quân Cửu Thần chỉ ung dung quay đầu lại, đống lộn xộn dưới nền nhà sau đó ta còn chẳng thèm che giấu ý đồ cười cợt trên sự đau khổ của khác, Hoài Vương nói: “Xem ra cái kệ này của phủ Hoài vương đã lâu năm nên cũ kỹ quá , yếu đến nổi tự dưng đổ xuống.”
“Thảo nào ban nãy nha đầu kia nói th ngọc như ý tự rơi xuống... giờ xem ra cũng hợp lý. Theo bổn vương th, Hoài vương sau này vẫn nên đổi chỗ khác để bảo quản những món đồ quý giá này thì hơn. Nếu kh, tội kh bảo vệ được vật ngự ban cũng kh nhỏ đâu...”
nói xong kh đợi Hoài vương trả lời đã ung dung dẫn Tống Vãn và của rời khỏi phủ Hoài Vương, bỏ lại Hoài Vương với vẻ mặt u ám.
Chưa có bình luận nào cho chương này.