Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 122: Tống Vãn, ta tìm được nàng rồi.

Chương trước Chương sau

Sau khi Phúc bá ra khỏi cửa thì nh chóng sải bước đuổi kịp Quân Cửu Thần: “Vương gia, lão nô xin thay tướng gia tiễn ngài.”

Nhưng Quân Cửu Thần vẫn kh dừng bước. Tùy Phong th vậy lập tức đưa tay ra chặn Phúc bá lại: “Quản gia cứ về ! Bọn ta tự được .”

Nhưng Phúc bá kh bỏ cuộc mà cao giọng nói với Quân Cửu Thần: “Xin vương gia dừng bước, lão nô vài lời muốn nói với ngài.”

Ông th Quân Cửu Thần vẫn kh định dừng bước bèn bồi thêm một câu: “Là chuyện về đại tiểu thư. Nếu vương gia kh nghe, nhất định sẽ hối hận.”

Phúc bá vừa dứt lời thì Quân Cửu Thần rốt cuộc cũng bước chậm lại. dường như đang đấu tr nội tâm một lúc mới dừng bước nhưng kh quay lại, chỉ đứng im đó, trầm giọng nói: “Nói .”

Tùy Phong th chủ t.ử đã lên tiếng cũng thu tay lại. Phúc bá vội vã bước tới, đứng cách Quân Cửu Thần một bước, cung kính hành lễ. Nhưng kh nhắc đến Tống Vãn ngay mà dò hỏi: “Vương gia, lão nô biết chuyện tướng gia đuổi ngài ra khỏi phủ năm xưa là sự thật nhưng những lời ngài nói về việc tướng gia muốn đuổi cùng g.i.ế.c tận ngài kh biết là ý gì. Xin vương gia cho lão nô biết ít nhiều được kh?”

Ông đã theo tướng gia m chục năm, ăn ý đến mức kh cần tướng gia nói ra cũng hiểu ý Tống Dịch, hôm nay trước mặt nhiều lẽ tướng gia kh tiện bàn chuyện cũ với Quân Cửu Thần. Tướng gia đã ra hiệu cho là muốn thay mặt tướng gia hỏi rõ nên nhất định làm sáng tỏ mọi việc. Dù tướng phủ hiện giờ dựa vào Quân Cửu Thần mới cơ hội đứng vững, kh thể để xảy ra bất kỳ hiểu lầm nào.

Quân Cửu Thần nghe Phúc bá hỏi vậy thì lại th tức giận vô cớ. Hóa ra chuyện về Tống Vãn kh nghe sẽ hối hận chỉ là cái cớ để lừa ? Đến nước này , tướng phủ vẫn l cớ Tống Vãn để giữ chân . Đám của tướng phủ đúng là cá mè một lứa, vì đạt được mục đích mà kh từ thủ đoạn, mở miệng là nói dối kh chớp mắt.

“Ta biết ngươi khéo miệng nhưng nếu ngươi theo ta ra đây chỉ để bào chữa cho Tống Dịch thì kh cần đâu!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-122-tong-van-ta-tim-duoc-nang-roi.html.]

Phúc bá biết Quân Cửu Thần là cố chấp. Ngay cả khi còn là ám vệ trong tướng phủ cũng chỉ mỗi đại tiểu thư mới khiến đối xử khác biệt. Ông th thái độ của như vậy thì đành nuốt lại những lời định nói, suy nghĩ một lúc tiếp tục: “Vương gia kh muốn nói cũng kh . Chỉ xin vương gia tin rằng, tướng gia lúc nào cũng xem trọng đại tiểu thư hơn cả bản thân . Năm xưa, trước khi biết được mưu đồ của ngài, tướng gia đã ngầm chấp thuận chuyện của ngài và đại tiểu thư nên tướng gia chưa bao giờ ý định hãm hại ngài.”

“Nếu nói tướng gia lỗi gì với ngài thì chỉ chuyện sau này để đại tiểu thư l khác. Nhưng chuyện này đúng ra cũng kh thể trách tướng gia vì kh lâu sau khi ngài rời thì tướng phủ nhận được tin ngài đã c.h.ế.t. Sau khi đại tiểu thư biết tin đã bị đả kích kh chấp nhận được sự thật, một chạy đến ngôi miếu hoang năm xưa đã nhặt được ngài, gặp biến cố ngoài ý muốn được Vân Thế t.ử cứu, sau đó…”

Quân Cửu Thần nghe vậy, cười lạnh một tiếng: “ hùng cứu mỹ nhân? Đúng là một cái cớ hay… Khoan bàn nàng và Tống Dịch đều biết rõ ta c.h.ế.t thế nào. Cho dù lúc đó ta đã c.h.ế.t như lời đồn thì ta mới biến mất vài tháng nàng đã toàn tâm đuổi theo Vân Tr, còn gây náo loạn đến cả kinh thành đều biết! Đừng nói gì mà kh chấp nhận được cú sốc, ta th nàng đã được toại nguyện, chỉ mong xóa sạch sự tồn tại của ta để Vân Tr kh biết thì !”

Phúc bá nghe Quân Cửu Thần nói, vội giải thích tiếp: “Đây chính là chuyện về đại tiểu thư mà lão nô nói muốn kể cho vương gia nghe. Hôm đó, sau khi được Vân thế t.ử cứu, đại tiểu thư đã sốt cao suốt một ngày một đêm, hơn nữa đầu còn bị va đập. Khi tỉnh lại, đại tiểu thư đã quên vài chuyện, cũng… quên hết những chuyện đã trải qua với ngài nên mới đối với Vân Thế tử…”

Phúc bá chưa nói hết câu thì Quân Cửu Thần đang đứng quay lưng đột nhiên quay phắt lại, ánh mắt dán chặt vào . Trong đôi mắt sâu thẳm cuộn trào một cơn lốc tối tăm lạnh lẽo đến rợn nhưng trong màn đêm sâu thẳm dường như lại le lói một đốm lửa bừng cháy: “Ngươi nói, Tống Vãn… kh còn nhớ ta?” Giọng khàn đặc và trầm thấp.

Phúc bá đã từng trải qua biết bao biến cố nên kh nao núng trước khí thế của Quân Cửu Thần, chỉ rũ mắt xuống trả lời: “Đúng vậy! Lúc đại tiểu thư sốt cao đã được một vị thái y họ Tưởng trong Thái y viện đích thân chữa trị. Vị thái y đó hiện giờ vẫn còn ở Thái Y Viện. Với thân phận của ngài bây giờ, gọi một thái y đến hỏi chuyện kh khó. Nếu ngài kh tin thì thể hỏi thì sẽ biết những lời lão nô nói chút dối trá nào kh.”

“Tướng gia cũng kh muốn đại tiểu thư đau lòng vì cái c.h.ế.t của ngài nên mới dặn bọn ta kh được nhắc đến ngài trước mặt đại tiểu thư, cũng vui vẻ chấp nhận hôn sự giữa nàng và Vân Thế tử…”

Giờ Quân Cửu Thần kh còn nghe Phúc bá nói gì nữa. chỉ cảm th mọi bí ẩn chất chứa trong lòng b lâu nay bỗng nhiên sáng tỏ, cuối cùng đã đáp án. Thảo nào, hóa ra nàng chính là Tống Vãn nhưng khi th mặt ánh mắt lại vô cùng xa lạ. Thảo nào khi thể hiện lòng hận thù của trước mặt nàng, nàng vẫn thể thoải mái khuyên nhủ . Thảo nào nàng thể vô tư bộc lộ những đặc ểm để lộ là Tống Vãn trước mặt . Giờ đây, mọi chuyện đều trở nên hợp lý. Hóa ra nàng đã quên từ lâu .

Đúng lúc bóng dáng một thiếu nữ mặc váy lụa mỏng màu hồng phấn thướt tha, vẻ mặt ủ rũ hiện ra trên hành lang gấp khúc sau lưng Phúc Bá. Quân Cửu Thần nheo mắt, một tia sáng nguy hiểm đầy ma mị chợt lóe lên trong đáy mắt.

Tống Vãn. Ta… tìm được nàng .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...