Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 147: Âm mưu
Sau khi Tô T.ử Nghiêu thỏa mãn rời khỏi Túy Tiên Cư, Thẩm Gia Hòa kh giấu nổi ý cười trên mặt. Chỉ cần nghĩ đến Giang Vãn Kiều sẽ bị một kẻ đê tiện như vậy quấn l thì nàng ta đã th vô cùng hả hê.
Đúng lúc đó Ngâm Tâm bước vào, báo với Thẩm Gia Hòa: “Tiểu thư, cô gia đến .”
Nàng ta vừa dứt lời Bùi Th Ngôn đã bước vào. Thẩm Gia Hòa lập tức thu lại ý cười trên mặt, thay bằng vẻ mặt dịu dàng, đứng dậy nghênh đón: “ hôm nay phu quân lại đến đây?”
Bùi Th Ngôn phần bụng đã lộ rõ của Thẩm Gia Hòa, trong lòng vẫn th bận tâm. Nhưng ta nhớ lại ban nãy khi bước vào đã th khách khứa ngồi đầy quán, cùng với những đống bạc được khiêng vào hầu phủ thì đành gắng kìm nén sự khó chịu trong lòng.
“Hôm nay bãi triều sớm, nghe trong phủ nói nàng đến Túy Tiên Cư kiểm tra nên ta mới ghé qua xem thử. Việc làm ăn ở đây đúng là kh tệ, chả trách chỉ chưa đầy một tháng nàng đã chuộc lại m cửa hàng của hầu phủ. Nàng kh biết đâu, mẫu thân gần đây suốt ngày khen nàng giỏi giang, luôn miệng Gia Hòa thế này, Gia Hòa thế kia, đến ta và Ngọc Kiều cũng kh bằng nàng .”
Thẩm Gia Hòa chỉ cười thẹn thùng: “Phu quân cứ trêu ta. Nhưng hôm nay th phu quân vui vẻ như vậy những trong triều dâng sớ tố cáo phu quân đã chịu yên hết kh?”
Bùi Th Ngôn gật đầu: “Đúng vậy! Lần trước nghe nàng kể Hoài Vương đích thân tìm thái hậu, chủ động nói sẽ giúp chúng ta giải quyết chuyện này ta còn kh tin. Kh ngờ chỉ mới vài ngày đã hiệu quả. Xem ra Hoài vương sức ảnh hưởng lớn trong triều đình, ngay cả những lão già ở Ngự Sử Đài cũng nể ngài phần nào.”
Thẩm Gia Hòa nghe vậy thì cười, nói: “Vậy thì tốt, như vậy phu quân kh cần phiền lòng vì chuyện này nữa. Đúng lúc sắp đến lễ cập kê của Ngọc Kiều, giờ trong phủ tiền bạc dư dả, hay là chúng ta tổ chức một buổi lễ cập kê thật lớn cho nhị , phu quân cũng thể nhân cơ hội này mời nhà quyền quý trong kinh thành, xoa dịu các mối quan hệ trong triều.”
Bùi Th Ngôn th Thẩm Gia Hòa suy nghĩ chu toàn như vậy thì vô cùng cảm kích. Đã qua một tháng những lời bàn tán xôn xao về ta và Gia Hòa trước đây đã dần phai nhạt. Hầu phủ đúng là cần tổ chức một chuyện vui lớn để xoá tan những lời đồn đãi. Dù Gia Hòa giờ đã là thê t.ử đường đường chính chính của ta.
Bùi Th Ngôn nghĩ vậy nên ánh mắt Thẩm Gia Hòa càng dịu dàng hơn: “Vẫn là nàng nghĩ chu đáo.”
Gia Hòa đã tận tâm lo liệu cho , đúng là ta kh nên cứ c cánh về quá khứ và đứa con của nàng. Bùi Th Ngôn nghĩ vậy thì kích động muốn hôn lên môi Thẩm Gia Hòa. Ánh mắt Thẩm Gia Hòa lóe lên chán ghét, nàng ta quay né tránh nụ hôn.
Hầu phủ giờ đã kh thể thiếu được nàng ta, tất nhiên nàng ta kh cần chiều theo Bùi Th Ngôn nữa. Thẩm Gia Hòa đẩy Bùi Th Ngôn ra, che miệng cười liếc Ngâm Tâm bên cạnh, ngượng ngùng nói: “Ta giờ đang mang thai, kh tiện hầu hạ phu quân. Hay là phu quân thu nhận Ngâm Tâm, để nàng thay ta chăm sóc phu quân một thời gian được kh? Dù … nàng cũng đã là của phu quân, lại theo ta lâu như vậy, phu quân đừng nên bạc đãi nàng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-147-am-muu.html.]
Bùi Th Ngôn nghe vậy sắc mặt hơi cứng lại, ta th hơi bất ngờ vì Gia Hòa lại đẩy ta cho khác. Nhưng nghĩ lại dù Ngâm Tâm cũng là theo Thẩm Gia Hòa chịu bao khổ cực suốt ba năm ở Mạc Bắc. Gia Hòa là nhân hậu, hai chủ tớ gắn bó nên Gia Hòa tất nhiên kh muốn bạc đãi Ngâm Tâm.
Hơn nữa… Ban đầu cũng vì say rượu nên ta đã cướp mất sự trong trắng của Ngâm Tâm. ta gật đầu: “Được, ta sẽ cho nàng một d phận. Nhưng ta cũng kh phường háo sắc, giờ nàng đang mang thai, ta thể bỏ rơi nàng mà vui vẻ với khác. Những chuyện khác đợi sau này hẵng bàn.”
Thẩm Gia Hòa kh tiếp tục đề tài này mà chuyển sang nói vài câu với Bùi Th Ngôn về chuyện làm ăn của quán rượu tiễn ta về. Khi trong phòng chỉ còn lại hai chủ tớ, Ngâm Tâm ngập ngừng Thẩm Gia Hòa: “Tiểu thư… lại để cô gia thu nô tỳ vào phòng?”
Thẩm Gia Hòa tươi cười kéo Ngâm Tâm ngồi xuống cạnh : “Hai ta dù gì cũng là chủ tớ, chưa tới ba tháng nữa là quốc yến mừng trung thu, Thái t.ử sẽ dẫn sứ thần Mạc Bắc vào kinh. Đến lúc đó những việc cần sắp đặt trong kinh chắc cũng gần xong. Ta sẽ giao hết mọi chuyện ở kinh thành cho Thái tử, theo kế hoạch giả c.h.ế.t rời cùng ngài .”
“Ta biết ngươi kh thích sống tha hương nơi đất khách quê nên sẽ kh dẫn ngươi theo. Nhưng để lại ngươi một thân một ta lại kh yên tâm. Ngươi theo ta, xem như cũng được chốn dung thân ở kinh thành. Ngươi yên tâm, Bùi Th Ngôn sẽ nể tình chủ tớ giữa hai ta mà kh bạc đãi ngươi.”
Lần này trở về Mạc Bắc nàng ta sẽ là trắc phi của Thái tử. Nha hoàn này biết quá nhiều bí mật và quá khứ xấu xa của , tất nhiên kh thể giữ lại bên cạnh nữa.
Nàng ta để ý th từ khi về kinh, lẽ vì đã hiến thân cho Bùi Th Ngôn nên kh ít lần Ngâm Tâm lén Bùi Th Ngôn, còn nhiều lần khuyên nàng ta nói thật với Tô Cẩn Nguyệt và Bùi Th Ngôn. Vì vậy, nàng ta kh định giữ lại nha hoàn này nữa. Ngày nàng ta rời cũng là ngày Ngâm Tâm c.h.ế.t.
Vì Ngâm Tâm giờ vẫn còn ích, Thẩm Gia Hòa định lợi dụng nàng ta ứng phó với Bùi Th Ngôn nên mới hứa hẹn chút lợi ích để nàng ta dốc lòng làm việc cho .
Ngâm Tâm nghe tiểu thư nói vậy thì thầm mừng. Cảnh ngộ bi t.h.ả.m của các tỷ từng theo tiểu thư đến Mạc Bắc trước đây vẫn hiện ra trước mặt, Mạc Bắc… nàng ta quả thật kh muốn trở về đó nữa kẻo sau này khó tránh cũng sẽ bị tiểu thư dâng cho khác. Giờ nghe tiểu thư muốn trả tự do cho tất nhiên Ngâm Tâm vui, nhưng nàng ta kh dám mừng ra mặt, chỉ nói: “ tiểu thư lại nói vậy, nếu nô tỳ ở lại thì ai sẽ chăm sóc tiểu thư…”
Thẩm Gia Hòa cũng kh vạch trần tâm tư của nàng ta, tiếp lời: “Được , chuyện này cứ quyết định như vậy . Bụng ta giờ đã lớn nên dễ gây chú ý, nhiều chuyện kh tiện xử lý. Việc liên lạc với những mật thám và t.ử sĩ do Thái t.ử phái đến còn cần ngươi tiến hành và che giấu thay ta. Ngươi yên tâm, chỉ cần ngươi giúp ta hoàn thành nhiệm vụ Thái t.ử giao cho, trước khi ta sẽ trả khế ước bán thân cho ngươi.”
Ngâm Tâm nghe vậy mới gật đầu: “Tiểu thư yên tâm, nô tỳ nhất định sẽ tận tâm tận lực.”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.