Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 150: Thật đẹp
Đúng lúc đó Tống Vãn đã đến phủ Nhiếp chính vương. Sau khi hành lễ với Quân Cửu Thần, nàng ngồi xuống hỏi ngay vấn đề bận tâm nhất: “Vương gia, kh biết ngài ều tra chuyện ‘Dao ’ đến đâu ?”
Quân Cửu Thần như cũng đoán trước nàng sẽ hỏi nên trả lời ngay: “Đã một vài m mối , hơn nữa, thứ này từ đâu ra… chắc ngươi cũng biết.”
Tống Vãn nghe vậy thì sửng sờ: “Ta ư?”
Quân Cửu Thần gật đầu, chậm rãi thốt ra ba chữ: “Thẩm Gia Hòa.”
Tống Vãn vừa nghe đến ba chữ Thẩm Gia Hòa thì ánh mắt lóe lên kinh ngạc: “ lại là nàng ta?”
Quân Cửu Thần đưa tay cầm chén trà trên bàn, khẽ nhấp một ngụm: “Ngươi đừng quên, nàng ta ban đầu được Bùi Th Ngôn ‘cứu’ từ chiến trường Mạc Bắc. Ai biết ba năm nàng ta ở Mạc Bắc đã xảy ra chuyện gì? Nàng ta làm chuyện này cũng chẳng gì lạ.”
“Sau khi nàng ta gả vào Hầu phủ, quán rượu Túy Tiên Cư của phủ Ninh Viễn Hầu ở phía tây thành đã cho ra mắt một loại rượu tên là Phù Sinh Túy, được xưng tụng là loại rượu thể ‘giải sầu’ và giảm đau hiệu quả, còn bán với giá cao một trăm lạng bạc một bình. Nhưng nhờ tước hiệu quận chúa của nàng ta mà những kẻ muốn nịnh bợ Thái Hậu sẵn lòng ủng hộ. Kh ngờ rượu kia lại đúng là c dụng thần kỳ nên dần dần nổi tiếng trong giới quyền quý kinh thành.”
Tống Vãn nghe vậy kinh ngạc: “Chẳng lẽ trong rượu đó pha Dao ? Dù giá tiền một trăm lạng bạc này thể ngăn dân thường tìm mua nhưng nếu rượu này thực sự nổi d thì chắc kh ít muốn uống thử. Nàng ta ngang nhiên sử dụng cấm d.ư.ợ.c Mạc Bắc như vậy, kh sợ nhiều dễ sơ hở bị phát giác ?”
Quân Cửu Thần nghe vậy thì đặt chén trà xuống bàn, giải thích tiếp: “Tất nhiên là kh . Rượu kia chỉ pha chút Ngũ Thạch Tán và thêm vài vị t.h.u.ố.c đặc biệt, đúng là tác dụng giảm đau và nâng cao tinh thần. Ngũ Thạch Tán tuy hơi khó kiếm, nhưng ở kinh thành cũng kh là thứ hiếm lạ gì. Dù bị ta phát hiện cũng kh đáng lo. Những bị nàng ta cho dùng Dao đều được lựa chọn kỹ lưỡng.”
luôn cảm th thời ểm Thẩm Gia Hòa xuất hiện ở Mạc Bắc hơi trùng hợp. Phương Trung thì thôi, nhưng Tô T.ử Nghiêu vừa đến Thượng Kinh kh lâu, chính Thẩm Gia Hòa thay Thái Hậu sắp xếp nơi ăn chốn ở cho Tô gia ở kinh thành. thể trong thời gian ngắn như vậy tiếp cận được Tô T.ử Nghiêu, lại quan hệ với Mạc Bắc cũng chỉ nàng ta. Vì vậy hôm đó ở Văn Uyên Trai khi biết cấm d.ư.ợ.c Mạc Bắc xuất hiện, đầu tiên ta nghĩ đến chính là nàng ta, nhờ vậy mới chỉ vài ngày ngắn ngủi đã ều tra rõ sự tình.
Tống Vãn cũng nhớ lại một chuyện: “Vương gia nói vậy khiến dân nữ nhớ ra một chuyện. Trước kia dân nữ ở phủ Ninh Viễn Hầu từng vô tình bắt mạch cho nàng ta, tháng tuổi của đứa bé trong bụng rõ ràng kh khớp với những gì nàng ta đã nói với phủ Ninh Viễn Hầu.”
“Nàng ta chấp nhận mạo hiểm như vậy, nếu kh vì lợi ích thì vì nhược ểm rơi vào tay Mạc Bắc. Nhưng phản quốc là tội c.h.ế.t, nếu nàng ta kh bị ép buộc thì giờ đã Thái hậu làm chỗ dựa, hoàn toàn thể phản bội mà quy phục Thái hậu… Nhưng nàng ta vẫn làm vậy thì khả năng lớn nhất là vì một lợi ích lớn. Vương gia nghĩ xem khi nào đứa con trong bụng nàng ta thật ra là của Mạc Bắc Vương kh?”
Quân Cửu Thần kh bao giờ đưa ra kết luận về những chuyện kh nắm c nên chỉ nói: “ hay kh cũng thế. Khi nàng ta đã dám làm đến bước này thì dù thân phận gì cũng kh thể dung thứ được. Nhưng trước mắt nàng ta còn ích, chuyện này ngươi tạm thời đừng tiết lộ. Đến lúc thể ra tay bổn vương sẽ báo cho ngươi biết.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-150-that-dep.html.]
Tống Vãn nghe vậy thì hoang mang Quân Cửu Thần: “Nếu vương gia đã biết được sự thật kh lập tức bắt nàng ta? Dao nguy hiểm như vậy, nếu chậm một ngày, biết đâu lại thêm bị hại.”
Ánh mắt Quân Cửu Thần lóe lên sắc lạnh: “Thẩm Gia Hòa chỉ là một quân cờ. Nếu Mạc Bắc dám vươn n múa vuốt thì tất nhiên bổn vương đòi cả vốn lẫn lãi.”
“Vương gia muốn… mượn chuyện này để gậy đập lưng Mạc Bắc?”
Quân Cửu Thần th nàng lập tức hiểu ý mà kh cần giải thích dài dòng thì ánh mắt lóe lên tán thưởng, hiếm khi chịu nói thêm: “Đúng vậy.”
“Ngươi biết vì Quốc C dũng mãnh thiện chiến, binh lực Thiên Tề và Mạc Bắc cũng tương đương mà hai nước cứ giằng co để chiến tr kéo dài nhiều năm như vậy, lại còn đ.á.n.h mất bốn tòa thành ở biên cương kh?”
Tống Vãn suy nghĩ một chút mới trả lời: “ vì ngựa chiến kh?”
Nàng nghe phụ thân kể Mạc Bắc nhiều thảo nguyên, Mạc Bắc lại là dân du mục nên ai n đều dũng mãnh thiện chiến. Ngựa chiến nuôi ra lại đặc biệt khỏe mạnh. Mạc Bắc m năm nay dựa vào những kỵ binh giáp nặng này đã chiếm được kh ít lãnh thổ.
Quân Cửu Thần nghe vậy thì gật đầu: “Đúng vậy… Tuy lần này chúng ta thu hồi được bốn tòa thành ở biên giới, tạm thời ngừng chiến với Mạc Bắc, nhưng kh thể xem thường dã tâm của bọn họ. Chỉ cần vào việc bọn họ vừa ngừng chiến đã vội vàng sai ra tay với quan lại trong triều là th được phần nào sự ng cuồng của bọn họ.”
“Khi nào chưa giải quyết tận gốc sự thua kém về ngựa chiến của chúng ta thì bọn họ sẽ kh bao giờ thật sự bu tay… Trận chiến này sớm muộn gì cũng sẽ lại nổ ra.”
Kỵ binh giáp nặng của Mạc Bắc đã khiến quân Mạc Bắc chịu bao đau khổ, gây thương vong vô số. Nếu lần này kh ta và Thượng Quan Vũ dùng kế đ.á.n.h bất ngờ khiến Mạc Bắc mắc bẫy thì chưa chắc đã tg trận này nh như vậy.
Nếu đã ngừng chiến thì ta tất nhiên nghĩ cách giải quyết tận gốc chuyện này. Chỉ khi… quân đội hùng mạnh thì quốc gia mới ổn định. Nhưng từ khi tiểu hoàng đế đăng cơ, triều chính kh ngừng biến động, cộng thêm việc đang ều tra ra cái c.h.ế.t của mẫu phi để tìm những kẻ liên quan ngoài tiên Hoàng hậu nên nhất thời chưa thể rảnh rang tìm ra đối sách.
Kh ngờ Mạc Bắc lại nh chóng tự tìm đến cửa. Dù vì nghĩa phụ, hay vì và Thượng Quan Vũ, nếu thể nhân cơ hội này chiếm l…
Quân Cửu Thần nghĩ đến đó hiếm khi nào để lộ ý cười thật lòng, Tống Vãn đến ngẩn ngơ, kh ngờ khi này nở nụ cười thật lòng lại biểu cảm như mây tan hé lộ ánh dương, mọi khí chất tối tăm luôn vây bủa chợt tan biến, đúng là… thật đẹp.
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.