Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 16: Đều nghe theo mẫu thân (1)
Bùi phu nhân th ra đòn chẳng tác dụng gì thì càng tức tối. Đứa con gái của bà ta thế kia mà còn dám nói “từ từ chọn” ư?
Giang Vãn Kiều cũng là đứa khờ khạo, bà ta nghe Ngọc Kiều kể trước kia nàng từng giúp Phương tiểu thư m lần nên hai bên xem như cũng là chỗ quen biết.
Giờ , ta để tâm đến kh, đã vậy lại còn châm chọc khích bác thẳng mặt!
Nhưng xét thân phận của Giang Vãn Kiều thì dù nịnh nọt thế nào cũng chẳng ai thèm đoái hoài. Vậy mà bản thân còn kh đầu óc nói lại m câu, thật chẳng được tích sự gì.
Đành để mẹ chồng là bà ta ra mặt!
Bùi phu nhân cũng bắt chước giọng ệu của Phương phu nhân, nói năng chua ngoa: “Phương phu nhân đúng là nghĩ thoáng. Nhưng con gái lớn cứ giữ mãi bên cũng kh chuyện tốt, e sẽ lỡ dở chuyện hôn nhân cả đời.”
“Về phần nhà chồng tốt xấu thế nào, tác phong của phu nhân ra thì chỉ sợ Phương phu nhân hỏi nhầm . Vãn Kiều nhà ta gả vào phủ hầu chỉ biết hưởng phúc. Phủ hầu ta gia môn trong sạch, con bé biết được những chuyện thế này.”
Phương phu nhân nghe vậy thì tỏ vẻ xem thường: “Ồ? Thì ra phu quân cưới bình thê cũng là hưởng phúc ? Ta đúng là dốt nát ! Nếu vậy khi nào Bùi tiểu thư xuất giá, phu nhân nhất định báo cho ta đ nhé.”
“Dù ta với Bùi phu nhân cũng là chỗ quen biết, nếu biết Bùi tiểu thư gả cho ai ta nhất định sẽ nhờ tướng c tìm một xinh đẹp cho phu quân tương lai của Bùi tiểu thư cưới làm bình thê, như vậy Bùi tiểu thư cũng được hưởng ‘phúc lớn’ này như Bùi thiếu phu nhân đây!”
Phương Viên đứng sau lưng Phương phu nhân cũng phối hợp kéo tay áo mẫu thân, vờ ngây thơ nói: “Mẫu thân, mẫu thân, phúc con kh cần. Chúng ta đã nói , nếu là con thì nhất định kh gả vào gia tộc kh nề nếp như vậy đâu!”
Phương phu nhân giả bộ quở trách, đưa tay ấn trán con : “Con nói gì thế? Kh nề nếp là thế nào? Kh nghe Bùi phu nhân vừa nói đó à? Đó gọi là hưởng phúc đó!”
Phương Viên bĩu môi, lắc tay mẫu thân vờ tức giận: “Con mặc kệ, nếu mẫu thân thật sự nghe theo lời nói hồ đồ đó thì con thà xuống tóc làm ni cô cho !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-16-deu-nghe-theo-mau-than-1.html.]
Phương phu nhân ra chiều bất lực nhưng ánh mắt lại đầy dung túng cưng chiều: “Được , Viên nhi đã nói kh phúc, vậy thì kh l chồng. Nhưng Bùi tiểu thư là con gái Bùi phu nhân, chắc cũng suy nghĩ giống Bùi phu nhân. Chúng ta cũng kh nên ép ta ‘kh biết phúc phần’ như … kh?”
Bùi phu nhân th hai lời qua tiếng lại ăn ý như vậy thì nổi giận. Bà ta cho rằng Phương phu nhân ghen tị con trai cưới được “quý nữ” nên mới ghen ăn tức ở mà thôi.
Nhưng bà ta chưa kịp nói gì thì Phương phu nhân tỏ vẻ mới vừa th bộ áo cưới bên cạnh, làm bộ kinh ngạc đổ dầu vào lửa: “Ồ! Bộ áo cưới này bằng vân cẩm ư?”
“Kh ngờ Bùi phu nhân lại rộng rãi đến vậy. Nhưng… bộ giá y này mới cũng th xa hoa quá . Tuy Bùi c t.ử mới vừa lập c nhưng Bùi phu nhân cũng đừng nên thùng rỗng kêu to mới .”
Phương phu nhân nói xong thì che miệng cười.
Bùi phu nhân sầm mặt. Bà ta nói vậy là ý gì? Coi thường phủ Ninh Viễn Hầu à?
“Thẩm gia cả nhà trung liệt, Thái hậu xót thương con gái Thẩm gia mồ côi, đích thân tứ hôn cho con trai ta. Nay con bé kh còn thân thích, phủ hầu tất nhiên kh thể bạc đãi. Chút tiền này phủ hầu ta đâu thèm để mắt.”
Phương phu nhân lại đưa mắt Giang Vãn Kiều, mỉm cười nói tiếp: “Thật vậy ? Ta nghe nói Giang gia vốn là đệ nhất phú hộ ở Giang Nam. Bùi phu nhân mạnh miệng như vậy là… muốn Bùi thiếu phu nhân bỏ tiền kh?”
Bùi phu nhân nghe vậy thì thầm giật . bà ta kh biết l đồ cưới của con dâu để mua sính lễ là sai trái.
Chuyện này chỉ thể lén mưu tính kh thể để đời biết. Nếu để tin này truyền ra ngoài thì chẳng phủ hầu mất sạch thể diện ư?
Bùi phu nhân như bị nói trúng tim đen, vội vàng phản bác: “Vớ vẩn! Phủ hầu ta đã qua m đời, đâu thèm nhòm ngó tài sản của con dâu!”
Phương phu nhân lại nhíu mày, tỏ vẻ chẳng tin: “Ồ? Thế ư? Chẳng lẽ Bùi phu nhân miệng thì nói vậy nhưng lát nữa dùng d nghĩa Bùi thiếu phu nhân để ký khế ước? Đến khi phủ hầu kh đủ tiền lại bắt nàng bù vào?”
Bùi phu nhân lại bị nói trúng tim đen lần nữa nên càng thêm phẫn nộ, giờ bà ta chẳng còn tiếc tiền nữa, quay sang nói với chưởng quỹ bên cạnh: “Chưởng quỹ, mang khế ước ra đây! Bộ y phục này ta đặt, hôm nay ngươi lập tức cho đến phủ hầu l số đo của Thẩm cô nương, nh chóng chỉnh sửa cho vừa ! Tiền đặt cọc cứ l từ quỹ c của phủ hầu!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.