Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 181: Cầu thân
hầu bên cạnh Vân Tr kịp thời đứng ra nói giúp chủ : “Vệ thế tử, thế t.ử nhà ta vừa phát hiện bị trúng t.h.u.ố.c đã lập tức sai tiểu nhân mời thái y. Ai ngờ Tống tam tiểu thư lại tình cờ ghé qua… Thế t.ử nhà ta cũng là bị hại, nếu kh thì đời nào ngài lại làm chuyện thế này tại phủ của khác… Chuyện hôm nay đâu chỉ tổn hại d tiết của Tống tam tiểu thư, mà đời cũng sẽ chỉ trích thế t.ử nhà ta…Xin Vệ thế t.ử rộng lòng th cảm cho thế t.ử nhà ta.”
M câu này đã giải thích rõ vì ban nãy hầu kh theo sát Vân Tr để kịp ngăn cản chuyện kia xảy ra.
Vệ Lâm nghe gã sai vặt kia nói vậy chỉ biết siết chặt nắm đấm. ta cũng hiểu nếu Bùi nhị tiểu thư đã nhận tội thì chuyện này kh thể trách biểu được. Nhưng mà… bị tổn thương lại là cô nương mà ta ái mộ lâu nay. Khó khăn lắm ta mới đợi được tới khi nàng ta gật đầu đồng ý bàn hôn sự với … chỉ trong chớp mắt lại thành ra thế này? Nếu như vừa ta kh rời thì Tam tiểu thư sẽ kh gặp chuyện chẳng may này kh?
Vân Tr tiện tay lau vết m.á.u bên khóe môi, về phía Tống Nhan: “Tam tiểu thư, ta biết dù nói thế nào thì mọi lỗi lầm đều do ta mà ra, ban nãy ta đã nhờ nha hoàn chuyển đến nàng suy nghĩ của . Chỉ cần nàng gật đầu, ta lập tức sai đến cửa cầu thân…”
“Nhưng lúc tỷ tỷ của nàng mới qua đời, ta đã từng thề trước mộ sẽ để tang cho nàng ba năm, kh để bất kỳ ai thay thế vị trí của nàng nên tạm thời kh thể cho nàng vị trí chính thê, chỉ thể l lễ trắc phi mà rước nàng vào cửa. Nhưng nàng là ruột của Vãn Nhi, sau này ta nhất định kh phụ nàng! Nàng… bằng lòng gả cho ta kh?”
Câu nói “ bằng lòng gả cho ta kh?” đã vô số lần xuất hiện trong giấc mộng của Tống Nhan. Giờ cảnh tượng trong mơ đã thành sự thật, vành mắt nàng ta chợt nóng bỏng, nàng ta đã chờ lời hứa hẹn này quá lâu .
Dù biết giành được hôn sự này chẳng vẻ vang gì. Nhưng... đã giành được, chẳng ? Chỉ những gì nắm giữ trong tay mới thật. Hơn nữa, thế t.ử lại kh bắt nàng ta làm … Điều này khiến Tống Nhan cảm động. Nàng ta biết thế t.ử là giữ lời, ta làm vậy chỉ muốn hoàn thành lời hứa năm xưa của Hoài vương…
Ở đây còn ngoài, nàng ta chỉ biết giấu kín sự kích động này xuống tận đáy lòng, tỏ vẻ hoang mang kh biết làm thế nào. Nhưng trong mắt Vệ Lâm, đôi mắt đỏ hoe của Tống Nhan lại khiến ta hiểu lầm rằng nàng đang tủi nhục kh cam lòng.
ta chợt th kích động. ta luôn nói ngưỡng mộ Tam tiểu thư, lẽ nào chỉ vì nàng ta kh may mất trinh tiết thì kh chịu cưới mà trơ mắt nàng gả cho một kh thương hay ?
Trái tim ta mách bảo… dù nàng ta đã mất trinh tiết thì vẫn là con gái băng th ngọc khiết nhất trên đời trong mắt . Quân t.ử chỉ luận tâm kh luận hành động, ta lại cổ hủ như vậy?
Vệ Lâm nghĩ vậy thì hạ quyết tâm, Tống Nhan nói: “Tam tiểu thư, ta biết chuyện hôm nay xảy ra ngoài ý muốn. Chỉ cần nàng bằng lòng, ta thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì…”
Tống Nhan nghe Vệ Lâm nói vậy cũng th bàng hoàng. Nàng ta biết Vệ thế t.ử ái mộ nhưng kh ngờ rằng… ta thể làm được đến mức này. Nhưng ngay lúc này ta nói vậy chỉ khiến nàng ta rước thêm những phiền phức kh cần thiết…
Tống Nhan rưng rưng nước mắt Vệ Lâm: “Thế t.ử đã chân thành đối đãi với ta như thế, ta thể ích kỷ khiến ngài trở thành trò cười thiên hạ đây? Duyên phận giữa hai ta đã dứt xin thế t.ử đừng nói những lời như vậy nữa… Nếu kh ta chỉ càng thêm hổ thẹn kh chỗ dung thân…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-181-cau-than.html.]
Quân Cửu Thần đang đứng bên cạnh xem náo nhiệt chợt lên tiếng, ánh mắt đầy chế giễu Tống Nhan và Vân Tr: “Tống tam tiểu thư cứ yên tâm, dù trước đây hai đã bàn hôn sự, Vệ thế t.ử cũng đã nói vẫn bằng lòng cưới ngươi. Chỉ cần ngươi và Vân thế t.ử kh nói ra thì bổn vương và của bổn vương sẽ giữ kín tuyệt đối kh tiết lộ nửa lời, ngươi cứ yên tâm gả vào phủ Trưởng C chúa.”
“Bổn vương cam đoan nhất định kh ai đàm tiếu ngươi và Vệ thế t.ử về chuyện này… thế nên Tống tam tiểu thư cứ việc thuận theo ‘tâm nguyện’ của là được.”
Vệ Lâm kh hiểu vì vị nhiếp chính vương chẳng quen biết lại lên tiếng nói giúp nhưng vẫn mừng thầm. Nếu chuyện này kh truyền ra khỏi hầu phủ thì Tam tiểu thư sẽ bớt bị tổn thương. ta cũng kh cần trăm phương nghìn kế để mẫu thân đồng ý cho ta cưới một… đã thất thân. Sau này Tam tiểu thư cũng kh cần cảm th hổ thẹn kh thể ngẩng cao đầu trong phủ Trưởng C chúa nữa.
ta cảm kích Quân Cửu Thần tiếp tục nói với Tống Nhan: “Tam tiểu thư, nàng cũng đã nghe . Chuyện ngày hôm nay sẽ kh bị truyền ra ngoài… Ta…”
Vệ Lâm chưa nói hết câu thì bị Tống Nhan vừa xấu hổ vừa tức giận ngắt lời: “Thế t.ử đừng nói nữa! Dù ta chỉ là thứ nữ nhưng cũng là hiểu lễ nghĩa, biết hai chữ trinh tiết viết thế nào! thể mặt dạn mày dày mang tấm thân kh còn trong sạch này gả cho ngài. Dù cả đời này ta kh xuất giá cũng sẽ kh gả cho thế tử, xin thế t.ử đừng làm ta khó xử nữa!”
nàng ta vội ho khan vài tiếng, quay bỏ như kh muốn nán lại đây thêm một giây nào: “Hôm nay ta đã kh còn mặt mũi gặp ai nữa, chỉ muốn được yên tĩnh một … Ngân Sương, chúng ta !”
Chuyện đã thành c, nàng ta kh cần ở lại đây để tránh sinh thêm biến cố. Còn Vệ Lâm, nàng ta sắp gả vào phủ Hoài vương tất nhiên cắt đứt hoàn toàn quan hệ với ta.
Lần đầu tiên Vệ Lâm th Tống Nhan kích động đến vậy, ta trơ mắt hai chủ tớ nh ra ngoài nhưng kh đuổi theo nữa. Trong đầu ta chỉ còn văng vẳng câu nói của Tống Nhan: “Dù cả đời này ta kh xuất giá cũng sẽ kh gả cho ngài”…
Sau đó, ta nặn ra một nụ cười khổ sở. Dẫu cho ta nói kh hề bận tâm thì Tống Nhan vẫn kh muốn gả cho ta. Hơn nữa, nàng ta nói dứt khoát như vậy thể vì trong lòng nàng… kh hề ta. Dù ta đã ngờ ngợ nhận ra nhưng vẫn kh kiềm chế được sự mất mát trong lòng.
Vân Tr th Tống Nhan rời thì cũng kh nán lại lâu, chỉ tỏ ra quan tâm vỗ vai Vệ Lâm, ra chiều muốn nói lại thôi mà quay lưng bỏ .
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.