Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa
Chương 187: Dò hỏi
Tô Quảng Nhân nghe đến Nhiếp chính vương thì hơi biến sắc. Tuy trước kia ta chỉ là một tiểu quan nhỏ bé, nhưng dù cũng lăn lộn trong quan trường nhiều năm nên hiểu rõ nhiều chuyện hơn Tô T.ử Nghiêu. Nếu Giang thị được Nhiếp chính vương chống lưng thì mọi chuyện khó giải quyết.
Nhưng nghĩ đến cảnh con trai c.h.ế.t t.h.ả.m thì ta… kh nuốt trôi được nỗi hận này. Tuy đứa con này kh nên nhưng lại là huyết mạch duy nhất của ta, cũng là căn cơ của Tô gia bọn họ sau này.
Tô Quảng Nhân hành lễ với Hoài Vương nói: “Ta biết Hoài Vương ý tốt. Nhưng dù nàng ta được Nhiếp Chính Vương che chở thì đã , nếu kh chứng cứ thì ta sẽ cáo trạng lên Kinh Triệu Doãn, lên Đại Lý Tự bắt họ tiếp tục ều tra! Sẽ ngày mọi chuyện sáng tỏ! Ta kh tin đến khi tìm được chứng cứ, Quân Cửu Thần còn thể trắng trợn bao che cho Giang thị được.”
Hoài Vương nghe vậy thì hình như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại chỉ thở dài một tiếng im lặng. Tô Quảng Nhân nhận ra ta muốn nói lại thôi: “Vương gia gì xin cứ nói thẳng.”
Từ ngày Tô gia vào kinh, Hoài vương luôn l lễ đối đãi với bọn họ, rõ ràng ý muốn kết giao. Dù Tô Cẩn Nguyệt đã dặn bọn họ kh nên quá thân thiết với Hoài vương nhưng so với sự lạnh lùng vô tình của Quân Cửu Thần thì ta lại thiện cảm với phủ Hoài vương hơn.
Hoài Vương nghe Tô Quảng Nhân hỏi cũng kh trả lời ngay mà do dự một lát mới lên tiếng: “Tô kh biết đó thôi… Giang thị chỉ là nữ nhi nhà thương nhân, làm to gan sai ám sát quốc cữu đương triều?”
Tô Quảng Nhân nghe vậy thầm giật : “Ý Vương gia là…”
Hoài Vương kh nói thẳng: “Sự thật rốt cuộc thế nào Bổn vương cũng kh chắc. Nhưng Tô nghĩ xem… Nếu chuyện này thật sự liên quan đến phủ Nhiếp chính vương… thì Kinh Triệu Doãn hay Đại Lý Tự dám ều tra kh? Dù ều tra ra thì dám nói ra kh? Cho nên… vì sự yên ổn của Thái hậu và bệ hạ, xin Tô nghĩ kỹ hãy hành động.”
Tô Quảng Nhân nghe vậy thì hơi động lòng, sau khi cân nhắc một hồi thì ánh mắt bắt đầu do dự. Dù Nhiếp chính vương đang đứng về phía Tô Cẩn Nguyệt và Dịch nhi, tuy ta vẻ lạnh lùng nhưng cũng kh đến mức g.i.ế.c c.h.ế.t đích t.ử Tô gia, c khai đối đầu với Tô gia bọn họ.
Nhưng đúng lúc này, tên hầu vừa nói chuyện ban nãy lại liếc nh về phía Hoài vương tỏ vẻ như chợt nhớ ra ều gì, vội nói tiếp: “Lão gia, hôm đó ở phủ Ninh Viễn Hầu… tiểu nhân th rõ ràng Nhiếp Chính Vương c t.ử đầy sát khí…còn chính miệng nói với c t.ử những lời như ‘động đến kh nên động… tìm c.h.ế.t…’. Chuyện này, Nhị phu nhân và Tam tiểu thư chắc cũng nghe th… Nếu lão gia kh tin, thể hỏi họ…”
Tên hầu vừa dứt lời, Tô Quảng Nhân còn chưa kịp lên tiếng thì Tô đại phu nhân bên cạnh đã thảng thốt nức nở nói: “Lão gia, T.ử Nghiêu là đứa con trai duy nhất của Tô gia chúng ta! Nếu cứ c.h.ế.t kh rõ ràng như vậy thì sau này ở kinh thành còn ai xem Tô gia ra gì nữa? Lão gia nhất định làm chủ cho T.ử Nghiêu!”
Câu “sau này còn ai xem Tô gia ra gì nữa” cuối cùng cũng khiến ánh mắt Tô Quảng Nhân hơi biến đổi.
Quân Cửu Thần kh xem Tô gia bọn họ ra gì thì thôi, nhưng nếu… thật sự dám động đến con trai ta… Ông ta đã chừng này tuổi, m năm nay lại chìm đắm trong tửu sắc làm tổn hại thân thể, chưa biết sau này còn con trai được nữa kh. Thế nên T.ử Nghiêu c.h.ế.t thì xem như đã cắt đứt hương hỏa của Tô gia. Dù vinh hoa phú quý thì ích gì! Chẳng vẫn sẽ bị ta xem thường !
Tô Quảng Nhân nghĩ vậy hơi nheo mắt, ánh mắt lóe lên hiểm độc: “ đâu, mời nhị phu nhân và tam tiểu thư đến!”
Hoài vương sắc mặt của phu thê Tô Quảng Nhân, khóe môi kín đáo nhếch lên nhưng cũng biết lúc này kh nên nán lại, ta đứng dậy chủ động cáo từ: “Tô xử lý việc nhà, bổn vương xin cáo từ trước, mong Tô và Tô phu nhân bớt đau thương, nếu bất cứ ều gì cần cứ sai đến phủ Hoài vương truyền lời.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-187-do-hoi.html.]
Tô Quảng Nhân cũng giấu kín vẻ tàn nhẫn trong mắt, quay sang hành lễ với Hoài vương, nói: “Hôm nay làm phiền Vương gia đích thân một chuyến .”
Hoài vương bước m bước lại gần Tô Quảng Nhân, hạ thấp nói đầy ngụ ý: “Tô kh cần khách khí như vậy, dù ta cũng là hoàng thúc của bệ hạ, nói cho cùng chúng ta mới là một nhà. Ta cũng hy vọng thiên hạ này… mãi mãi mang họ Vân. Như vậy, sau này khi trăm tuổi ta mới mặt mũi gặp Hoàng , cùng các vị tổ tiên Vân gia.”
Tô Quảng Nhân nghe vậy thì hơi nhíu mày. Hoài Vương nói vậy là ý gì… Chẳng lẽ ngầm ám chỉ Quân Cửu Thần… ý đồ bất chính?
…
Hoài Vương vừa rời kh lâu, bóng dáng Thẩm Ngọc Như và Tô Linh Nhi đã xuất hiện trong sảnh phụ. Cả hai đều mặc đồ tang, để mặt mộc kh trang ểm: “Lão gia, tang lễ ngoài kia giờ kh thể thiếu , lão gia gọi ta và Linh Nhi đến chuyện gì ?” Thẩm Ngọc Như sắc mặt Tô Quảng Nhân, nghi ngờ hỏi dò.
Tô Quảng Nhân trước kia cướp đoạt mồ hôi nước mắt của dân chúng, lại cưới một phu nhân lắm tiền nhiều của nên xem là giàu một phương nhưng vẫn kh cơ hội thăng quan tiến chức. Để bám vào quyền quý trong kinh thành, ta đã tốn nhiều c sức cưới Thẩm Ngọc Như, chỉ riêng sính lễ đã tới mười vạn lượng. Kh ngờ cưới về mới biết bị lừa.
Thẩm Ngọc Như chỉ một thứ nữ kh được sủng ái, sau khi xuất giá Thẩm gia gần như kh đoái hoài gì đến bà ta, mãi sau này Thẩm gia cho Tô Cẩn Nguyệt vào kinh thay Thẩm Gia Hòa vào cung tuyển tú thì ta mới th một tia hy vọng.
Sau này Tô Cẩn Nguyệt sinh hạ hoàng t.ử khiến ta vui mừng khôn xiết, khoảng thời gian đó ngay cả Tri phủ đại nhân cũng đích thân đến thăm hỏi, ta cảm th cuối cùng cũng hy vọng thăng chức.
Nhưng ta chưa kịp đợi cơ hội thăng tiến vào năm sau thì trong cung đã truyền tin Tô Cẩn Nguyệt bị giam vào lãnh cung, Vân Dịch cũng bị xóa tên khỏi ngọc ệp hoàng gia, hy vọng của ta lại tan tành lần nữa. Ông ta cũng bị liên lụy kh ít, nếu kh chạy chọt khắp nơi thì cũng chưa chắc giữ được vị trí huyện lệnh kia.
Vì thế từ đó trở , ta càng đối xử lạnh nhạt với Thẩm Ngọc Như và Tô Linh Nhi, nào ngờ Tô Cẩn Nguyệt lại ngày ra khỏi lãnh cung… nên hiện giờ mỗi khi đối diện với Thẩm Ngọc Như, ta cũng phần e dè.
Tô Quảng Nhân sắp xếp lại suy nghĩ ôn tồn hai mẹ con Thẩm Ngọc Như: “Ngọc Như, bà cũng biết, T.ử Nghiêu c.h.ế.t một cách bất thường, hôm nay ta lại nghe được vài lời đàm tiếu liên quan đến nguyên nhân cái c.h.ế.t của nó nên mới muốn tìm bà hỏi thử.”
“Hôm bà dẫn Linh Nhi dự tiệc cập kê ở phủ Ninh Viễn Hầu từng nghe th Nhiếp Chính Vương uy h.i.ế.p T.ử Nghiêu đòi l mạng nó kh?”
(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])
Chưa có bình luận nào cho chương này.