Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 192: “Tống Vãn” từ đâu đến

Chương trước Chương sau

Mặt trời ngả về tây. Vân Tr đã đưa “Tống Vãn” về phủ Hoài vương. ta xuống ngựa trước, mới đưa tay cẩn thận bế “Tống Vãn” trên lưng ngựa xuống, dịu giọng nói.

“Vãn nhi, vết thương trên nàng chưa lành, lại cùng ta đường xa xóc nảy, ta bế nàng vào trong được kh?”

“Tống Vãn” ngoan ngoãn nằm gọn trong vòng tay ta, cười đáp: “Được.”

Vân Tr mỉm cười rạng rỡ, cúi đầu đặt một nụ hôn lên trán “Tống Vãn”.

ta vừa bế nàng vào phủ Hoài vương vừa dặn dò hầu ra đón, nói: “Chuẩn bị nước nóng, l bộ y phục Thế t.ử phi thích mặc nhất trước giờ trong phòng ta, hầu hạ Thế t.ử phi tắm gội thay y phục.”

ta chợt nhớ ra ều gì, nói tiếp: “Lập tức cầm lệnh bài của ta đến Thái Y Viện mời một vị Thái y đến bắt mạch cho Thế t.ử phi.”

Đám hầu của phủ Hoài vương th cảnh này thì vô cùng kinh ngạc. nằm trong vòng tay Thế t.ử kh là Thế t.ử phi đã c.h.ế.t ? giờ…

Nhưng những hầu của phủ Hoài vương được huấn luyện nghiêm chỉnh theo chuẩn mực trong cung, dù trong lòng hoang mang nhưng bọn họ vẫn nh chóng cúi đầu thưa vâng lập tức làm theo lệnh của Vân Tr.

“Tống Vãn” th vậy thì nói với Vân Tr: “Phu quân kh cần làm lớn chuyện như vậy, chúng ta đã ở Kế huyện hơn hai mươi ngày, phu quân đã mời nhiều đại phu ều trị cho ta, giờ vết thương của ta kh còn đáng ngại…”

Vân Tr lại khăng khăng: “Những đại phu đó làm sánh được với thái y trong cung, Vãn nhi cũng kh muốn ta lo lắng cho nàng, kh?”

“Tống Vãn” nghe vậy, Vân Tr đầy âu yếm: “Phu quân đối xử với ta như vậy là phúc của Vãn nhi.”

Vân Tr nghe vậy bước chân hơi chững lại.

“Phu quân, vậy?” “Tống Vãn” th sắc mặt trở nên khác thường thì lo lắng hỏi.

Vân Tr im lặng một lát, mới nói: “Vãn nhi, thật ra ta nhiều chuyện chưa nói thật với nàng… Giờ nàng đã về kinh, đợi nàng tắm rửa xong xuôi ta sẽ từ từ kể cho nàng nghe, được kh?”

“Tống Vãn” vẻ lo lắng trên mặt Vân Tr, cười tươi tắn: “Phu quân muốn nói đến việc vết thương do trúng tên của ta thật ra là do chính tay gây ra đúng kh?”

Vân Tr nghe vậy, ánh mắt chợt lóe lên kh rõ kinh ngạc hay thảng thốt: “Vãn nhi… nàng… nhớ lại ?”

“Tống Vãn” lắc đầu: “Phu quân là Hoài vương thế t.ử nổi tiếng khắp thiên hạ, những ngày ta lưu lạc bên ngoài tất nhiên đã nghe kể chuyện phủ Hoài vương dẹp phản tặc, cũng biết đã ‘c.h.ế.t’ như thế nào…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-192-tong-van-tu-dau-den.html.]

“Nhưng dù ta mất trí nhớ thì vẫn biết phân biệt đúng sai, phu quân làm vậy là để kh thả hổ về rừng làm hại bách tính, hành động vì đại nghĩa… ta lại oán trách được? Phu quân kh cần vì thế mà c cánh trong lòng đối xử với ta dè dặt như vậy…”

Nghe thiếu nữ trong lòng nói như vậy, trái tim đang lơ lửng của Vân Tr mới hạ xuống. Chuyến này ta rời kinh, dẫn Vũ Lâm Vệ diệt trừ một toán sơn phỉ gần ngoại ô kinh thành.

Nhưng kh ngờ ta lại phát hiện một diện mạo giống hệt Vãn nhi trong số những thiếu nữ bị sơn phỉ bắt . Tuy lúc đó nàng lấm lem bùn đất những từ cái đầu tiên ta đã nhận ra ngay.

Lúc đó nàng liều mạng chống cự lại sơn phỉ, bị kinh sợ nên ngất . Vì khuôn mặt đó nên ta động lòng trắc ẩn, đưa nàng về dịch quán còn mời đại phu chữa trị cho nàng.

Kh ngờ khi tỳ nữ lau sạch vết bẩn trên mặt nàng, ta mới kinh ngạc phát hiện nàng kh giống Vãn nhi mà là… giống y như đúc. Sau đó, đại phu cũng xác nhận nàng hôn mê kh vì hoảng sợ mà là do tâm mạch bị tổn thương, vết thương cũ tái phát.

ta lập tức đuổi mọi ra ngoài, cởi y phục nàng ra xem thử, ta th vết bớt ở vai trái của nàng, và… vết thương do bị tên b.ắ.n trúng trên ngực. Tên của ta là loại tên đặc chế, ta chỉ qua là đã biết đó là vết thương do mũi tên b.ắ.n ra.

Thì ra nàng đúng là Vãn nhi của ta. Nhưng sau khi mừng rỡ thì nội tâm lại giằng xé dữ dội, ta vẫn nhớ rõ ánh mắt Vãn nhi trước khi c.h.ế.t. ta chắc c nàng nhất định đã biết được gì đó. Nếu nàng thật sự còn sống… quay về tướng phủ… thì phủ Hoài vương sẽ gặp tai ương ngập đầu.

ta từng nghĩ đến việc âm thầm g.i.ế.c nàng … nhưng lại phát hiện kh dũng khí ra tay với nàng thêm lần nữa… nàng tỉnh lại nhưng lại kh nhận ra ta, thậm chí còn kh nhớ là ai nữa. Nàng như đã mất linh hồn, quên hết mọi thứ.

Ban đầu ta còn nghi ngờ nàng giả vờ mất trí nhớ vì th đã rơi vào tay ta. ta biết nàng là th minh, quyết đoán, và cực kỳ chủ kiến khác với những lời đồn đại bên ngoài.

Nàng chắc c biết ta thể làm hại nên mới nghĩ ra cách tạm thời đối phó. Nhưng dù vậy ta vẫn quyến luyến vẻ mặt tươi cười mà nàng dành cho . Thế là ta ôm hy vọng mong m bắt đầu thử dò xét nàng nhiều lần.

ta nói cho nàng biết nàng thật ra là đích nữ Tống Vãn của tướng phủ, là thê t.ử của ta hết mực quan tâm chăm sóc nàng . Nhưng dần dần ta từ từ phát hiện nàng hình như kh giả vờ… mà là thật sự quên hết . Vì… nàng kh chỉ tin ta, đón nhận mọi ều tốt đẹp ta dành cho mà còn… chấp nhận phát sinh quan hệ với ta.

ta hiểu rõ Vãn nhi, dù nàng diễn kịch thế nào cũng tuyệt đối kh cam tâm tình nguyện làm đến mức này. Thế nên đã ở lại Kế huyện suốt một tháng.

Tuy tính tình nàng khác hẳn trước đây nhưng trong một tháng hai quấn quýt bên nhau, tình cảm càng sâu đậm hơn trước, ta cảm nhận được ánh mắt nàng thật lòng.

Đến khi nhớ tới hôn sự với Tống Nhan, ta kh thể kh quay về kinh thành. Vân Tr nhớ tới Tống Nhan thiếu nữ trong lòng : “Sai là sai, dù nàng kh trách ta, ta cũng kh thể tha thứ cho bản thân, may mà nàng còn sống nên ta còn cơ hội bù đắp…”

“Nhưng khoảng thời gian này còn xảy ra một số chuyện, đợi Thái y khám cho nàng xong ta sẽ kể cho nàng nghe hết một lượt, được kh?”

“Tống Vãn” nghe vậy chỉ gật đầu, vùi đầu vào lòng Vân Tr, khẽ đáp: “Được.”

Trong đôi mắt xuống chợt lóe lên vẻ lo âu khó th. Nếu thể cứ ở lại Kế huyện thì tốt biết bao.

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...