Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 198: Bổn vương và Tống đại tiểu thư từng có tình cảm với nhau

Chương trước Chương sau

Tống Vãn và Quân Cửu Thần đã chung đụng một thời gian nên khi th động tác xoay chiếc ban chỉ mặc ngọc trên tay nh hơn bình thường, nàng lại liên hệ với thái độ hơi bất thường của khi gặp trước phủ Hoài vương thì hơi hoang mang.

"Hình như kh. Nhưng... hình như vương gia đặc biệt quan tâm đến chuyện của Tống đại tiểu thư. Hôm nay ngài đến phủ Hoài vương... thật chỉ vì Tống tướng kh?"

Động tác xoay chiếc ban chỉ mặc ngọc của Quân Cửu Thần chợt dừng lại, đến giờ mới nhận ra lại để lộ cảm xúc trước mặt nàng. Nhưng theo tình hình hôm nay, sau khi "Tống Vãn" của phủ Hoài vương xuất hiện, với tính cách của nàng thì nhất định kh đợi Tống Dịch về mà sẽ nói rõ sự thật với Phúc bá để đề phòng. Một khi nàng thú thật cho Phúc bá... chuyện quá khứ giữa họ cũng kh thể che giấu được nữa. Phúc bá nhất định sẽ nhắc nhở nàng cảnh giác với . Thay vì vậy thì chẳng bằng... chủ động nói trước.

Quân Cửu Thần nghĩ vậy, ánh mắt khóa chặt l Tống Vãn: "Giang cô nương thật sự muốn biết ư?"

Tống Vãn kh ngờ câu hỏi buột miệng của lại khiến trở nên nghiêm túc như vậy. Kh hiểu khi bị ta chăm chú như vậy, tim nàng bỗng trở nên loạn nhịp, trực giác mách bảo những gì sắp nói... kh hề đơn giản. Nhưng nàng vẫn nghiêm túc đáp: “Tất nhiên.” Đối với nàng thì kh biết gì mới là ều đáng sợ nhất.

Quân Cửu Thần nghe vậy, đôi mắt đen láy như mực chợt lóe lên u ám, sau đó thong thả l ra một chiếc túi thơm từ trong n.g.ự.c áo: “Giang cô nương biết… chiếc túi thơm này ở đâu ra kh?”

Xe ngựa vẫn lăn bánh vững vàng trên đường. Dù rèm xe đóng kín, ánh nến trong xe vẫn đủ để Tống Vãn rõ chiếc túi hương, chỉ chớp mắt đồng t.ử của nàng bất giác co lại. Trên chiếc túi thơm thêu hai con vịt xấu tệ nhưng Tống Vãn chỉ liếc qua đã nhận ra đó kh là vịt, mà là… một đôi uyên ương nhưng một đôi uyên ương ngũ sắc kh hiểu lại thêu thành một con màu đỏ, một con màu đen, vẻ khôi hài lại còn giống vịt hơn. Điều quan trọng là từ đường thêu vụng về… đến chữ “Nguyệt” nhỏ bé kia… đã chứng tỏ chiếc túi thơm này là do chính tay nàng làm ra.

Nhưng nàng lại kh nhớ từng thêu một chiếc túi thơm như vậy. Nàng tự biết khả năng thêu thùa của tệ thế nào, dù tổ mẫu hết lòng dạy bảo cũng kh giúp nàng tiến bộ chút nào. Vì vậy nàng chỉ làm vài món đồ nhỏ cho phụ thân và tổ mẫu, chưa từng thêu cho ai bất cứ thứ gì.

trên Quân Cửu Thần… lại túi thơm do nàng thêu? Tống Vãn cố giữ bình tĩnh, ngập ngừng ngước mắt Quân Cửu Thần: “Dân nữ kh biết… nhưng đường kim mũi chỉ này vẻ quen mắt…”

nàng như chợt nhớ ra ều gì, giả vờ nói: “À , dân nữ hình như từng th một chiếc túi thơm lối thêu ‘đặc biệt’ như vậy trên Tống tướng… Chẳng lẽ chiếc túi thơm này của vương gia… từ tướng phủ?”

Quân Cửu Thần nàng diễn y như thật cũng kh vạch trần: “Giang cô nương đúng là tinh mắt. Chiếc túi thơm này quả thực xuất phát từ tướng phủ, hơn nữa… còn là do Tống đại tiểu thư… giờ là thế t.ử phi… Tống Vãn đích thân thêu.”

“Chắc Giang cô nương đã biết chuyện bổn vương từng là ám vệ của tướng phủ. Còn lý do bổn vương được túi thơm của Tống đại tiểu thư… là vì bổn vương từng thầm yêu Tống đại tiểu thư… và… từng cùng Tống đại tiểu thư… nảy sinh tình cảm với nhau.”

Thầm yêu… Tống đại tiểu thư? Từng cùng Tống đại tiểu thư… nảy sinh tình cảm với nhau? Tống Vãn hiểu từng chữ trong câu này nhưng khi ghép lại với nhau thì lại th vô cùng hoang đường. Nếu chỉ là thầm yêu thì thể chỉ là đơn phương, nhưng nếu đã nảy sinh tình cảm với nhau thì nàng lại hoàn toàn kh hay biết?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-198-bon-vuong-va-tong-dai-tieu-thu-tung-co-tinh-cam-voi-nhau.html.]

Nhưng túi thơm mà Quân Cửu Thần cầm trong tay đã chứng tỏ với nàng… thể kh nói dối… vì nàng kh thể thêu một túi thơm "Uyên ương hí thủy" như vậy cho một xa lạ. Ngay cả Vân Tr cũng chưa từng nhận được. Huống chi ở Thiên Tề việc trao tặng túi thơm và trâm cài ngụ ý ước định tình duyên đôi lứa… Rốt cuộc… đã xảy ra chuyện gì?

Đúng lúc đó những lời Vân Tr và Phúc bá nói ở phủ Hoài Vương hôm nay lại hiện lên trong đầu nàng. Họ nói… nàng trước đây từng mắc "bệnh cũ" là mất trí nhớ.

Tống Vãn đoán nếu Quân Cửu Thần kh nói dối thì chỉ còn khả năng này. Kh chừng nàng đã quên một số chuyện… mà Quân Cửu Thần là một trong số đó.

Thế nên dù khuôn mặt rõ ràng xa lạ nhưng nàng lại cứ th quen thuộc như đã từng gặp . Thế nên dù nàng bị Vân Tr làm tổn thương, kh muốn tin bất kỳ ai ngoài phụ thân nhưng nhiều lúc vẫn vô thức tin tưởng dựa dẫm vào . Thậm chí, nàng kh hề bài xích những lời ái nửa vời gần đây của mà lại còn cảm th xao xuyến bồi hồi.

Nếu… đúng là nàng đã từng yêu thì mọi chuyện đã được giải thích.

Dù trong lòng kinh hãi thế nào thì Tống Vãn vẫn cố giấu sự bàng hoàng, bình tĩnh Quân Cửu Thần vì nàng chợt nghĩ ra một chuyện: “Kh ngờ Vương gia và… Tống đại tiểu thư lại một quá khứ như vậy, chả trách Vương gia lại quan tâm đến thương thế của Tống đại tiểu thư đến thế… Vậy… nguyên nhân Vương gia kết oán với tướng phủ chẳng lẽ cũng là vì Tống đại tiểu thư?”

Trước đây nàng vẫn luôn thắc mắc câu nói "Phụ mẫu thương con ắt tính toán chu toàn cho con" của phụ thân trước khi rời rốt cuộc là chỉ Tống Nhan hay Tống Cảnh… Nhưng giờ nàng chợt nhận ra nếu những gì Quân Cửu Thần nói là thật thì đó thể chính là nàng…

Đến nước này Quân Cửu Thần cũng kh giấu nàng nữa. Đôi mắt phản chiếu ánh nến khi mờ khi tỏ của vẫn kh rời khỏi mặt nàng, giọng ệu phảng phất chút tự giễu như như kh.

“Kh sai. Tống tướng năm xưa quyền k triều chính, Tống đại tiểu thư lại là minh châu trong lòng bàn tay Tống tướng, tất nhiên Tống tướng cảm th thân phận bổn vương thấp kém, kh môn đăng hộ đối nên mới hao tâm tổn trí đuổi ta ra khỏi phủ…”

“Nhưng cũng đúng, dù bổn vương khi đó chỉ là một ám vệ nhỏ nhoi dám trèo cao đích nữ Tống gia… Tống tướng làm vậy cũng hợp tình hợp lý…”

Quân Cửu Thần nói đến đó thì dừng lại, từ đáy mắt bỗng bùng lên lửa giận ngút trời. Sau đó, đột nhiên chồm tới ghé sát Tống Vãn, gằn từng chữ: “Nhưng hai cha con bọn họ… một đùa giỡn tình cảm của bổn vương, một giả vờ thả bổn vương lại giăng bẫy, dụ bổn vương mắc câu, muốn tận diệt tất cả những bên cạnh bổn vương…”

“Kh Giang cô nương từng hỏi những vết sẹo trên bổn vương từ đâu mà ? Những vết sẹo này… phần lớn đều do bàn tay của Tống Dịch…Như vậy… Giang cô nương th bổn vương nên hận kh?”

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...