Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Trùng Sinh, Lại Quen Biết Chàng Lần Nữa

Chương 200: Hoài Vương nổi giận

Chương trước Chương sau

Vân Tr vừa tiễn đám Quân Cửu Thần thì hầu của phủ Hoài vương đến báo là Hoài vương đã về phủ, đang chờ ta ở thư phòng. Vân Tr nghe vậy thì đ mặt, im lặng một lát mới quay đến thư phòng của Hoài vương.

Đúng như ta dự đoán, vừa đặt chân vào thư phòng thì một chén trà đã rơi xuống vỡ ngay cạnh chân ta. Vân Tr kh lùi lại, mặc kệ mảnh vỡ vương vãi dưới đất cứ thế quỳ xuống: "Phụ thân bớt giận."

Th thái độ của ta, sắc mặt Hoài Vương trở nên tàn nhẫn: "Bớt giận?"

"Ban đầu ta đã l làm lạ, chỉ vài tên sơn phỉ mà con dừng chân đến một tháng trời, còn kh báo tin về một lần, hóa ra là vướng bận nữ nhân!"

"Con còn rầm rộ đưa nàng ta về kinh khiến cho cả thành náo động, con nghĩ ta kh biết con đang tính toán gì ? Vân Kiêu ta kh đứa con trai vô dụng như con!"

Vân Tr nghe vậy chỉ im lặng cúi đầu. ta biết rõ Vãn nhi đang mang thương tích nhưng lại bảo nàng xuống xe ngựa trước khi vào kinh, cùng ta cưỡi chung một ngựa xuất hiện trước mắt mọi ở kinh thành để cố ý loan tin nàng vẫn còn sống. Chỉ như vậy phụ thân mới kh dễ dàng động thủ với nàng.

Hoài vương th Vân Tr kh lên tiếng thì lửa giận lại càng bốc lên ngùn ngụt, một chiếc chén trà nữa rơi trúng Vân Tr!

"Nói ! Nàng ta bị Chu Trì bắt một thời gian, con nghĩ một tên võ phu kh đầu óc như Chu Trì thể làm mọi việc kín kẽ kh bị nàng ta phát giác chút nào ?"

"Nàng ta là con gái của Tống Dịch! Giờ đây Tống Dịch lại đứng về phía Quân Cửu Thần, nàng ta lại từng dây dưa với Quân Cửu Thần, con muốn cả phủ Hoài vương chôn theo tình yêu của con kh!"

Vân Tr vẫn quỳ bất động tại chỗ, mặc kệ nước trà nóng bỏng thấm qua y phục khiến thịt da bỏng rát. ngẩng đầu Hoài vương: "Phụ thân, con biết rõ chuyện này nghiêm trọng thế nào. Nhưng nếu quả thật như lời phụ thân nói thì đời nào con lại bất chấp hậu quả mà đưa nàng còn sống trở về."

"Trong một tháng ở Kế huyện, con đã thử dò xét nàng hết lần này đến lần khác, nàng đã mất hết trí nhớ, còn kh nhớ cả Tống Dịch... Trong lòng nàng giờ chỉ con. Con xin thề nàng bây giờ tuyệt đối sẽ kh làm bất cứ chuyện gì bất lợi cho con và phủ Hoài vương!"

Hoài vương chẳng thèm bận tâm đến lời phân trần của Vân Tr: "Thề ư? Con l gì mà thề? Con đã bị tình yêu làm mờ lý trí thì làm còn phân biệt được thật giả?"

"Nàng ta là do Tống Dịch dạy dỗ nên , trước đây chúng ta đã tốn bao nhiêu tâm tư để giấu giếm nàng ta? Vậy mà đã m lần suýt chút nữa bại lộ, con quên ?"

"Nàng ta biến mất m tháng nay giờ lại đột nhiên xuất hiện trước mặt con, chuyện kỳ lạ như vậy con biết nàng ta kh đang giả vờ? Biết đâu nàng ta đã bàn bạc với Tống Dịch, muốn mưu đồ phơi bày chân tướng của lần phản loạn đó cho thiên hạ biết!"

Hoài Vương nói đến đó thì ánh mắt lóe lên tàn nhẫn: "Con tưởng con làm lớn chuyện lên thì ta kh thể làm gì nàng ta ? Trên đời này... chỉ c.h.ế.t mới kín miệng!"

Vân Tr th sát ý hiện rõ trong mắt phụ thân thì cả lạnh toát nhưng ta kh còn thuận theo như trước nữa: "Phụ thân! Từ nhỏ đến lớn, vì đại nghiệp của , con vẫn luôn nghe theo mọi lời dạy bảo. Kết giao với bằng hữu nào, cưới ai làm thê t.ử chưa bao giờ do con quyết định, nhưng... con đã từng tận tay g.i.ế.c nàng một lần !... Giờ đây nàng lại bị thương tâm mạch, sống chẳng được bao lâu... Con thật sự kh thể ra tay g.i.ế.c nàng thêm lần nữa..."

"Chỉ lần này thôi... Cầu xin phụ thân cho con giữ nàng lại! Dù chỉ vài năm cũng được..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///trung-sinh-lai-quen-biet-chang-lan-nua/chuong-200-hoai-vuong-noi-gian.html.]

Hoài vương th Vân Tr như vậy nhưng ánh mắt lại kh hề d.a.o động. Ông ta chỉ lạnh lùng chằm chằm Vân Tr, im lặng một lát, ánh mắt lóe lên tối tăm tàn khốc. Ông ta gằn từng chữ: "Kh làm được à? Xem ra... con đã quên mẫu thân con c.h.ế.t như thế nào !"

Vân Tr nghe câu này thì lòng chợt thắt lại, hai tay siết chặt như nhớ tới một nỗi đau nào đó. Hoài vương nói tiếp: "Nếu con đã quên thì ta sẽ nhắc con nhớ kỹ! Tiên đế thèm muốn mẫu thân con, l d nghĩa hậu phi triệu vào cung, mẫu thân kh muốn chịu nhục nên mới tự vẫn!"

"Con tưởng cẩu Hoàng đế đã c.h.ế.t, con giờ đã là Hoài vương thế t.ử nở mày nở mặt thì thật sự thể giữ được nàng ta ? Con nghĩ Tống Dịch sẽ chịu ư? Quân Cửu Thần sẽ bỏ qua ư..."

"Ta đã nói với con từ lâu, trên đời này chỉ khi được quyền lực tuyệt đối mới thể bảo vệ được những thứ con muốn bảo vệ! Ta hỏi con lần cuối... Con thật sự muốn vì một nữ nhân mà hủy hoại bao c sức gây dựng b lâu nay của chúng ta ?"

Ông ta vừa dứt lời, sống lưng thẳng tắp của Vân Tr cuối cùng cũng chùng xuống như sức lực bị rút cạn.

ta làm quên được cái c.h.ế.t của mẫu thân... Phụ thân từ nhỏ đã đối xử vô cùng nghiêm khắc với ta, chỉ mẫu thân dành hết tình yêu thương và sự dịu dàng cho ta.

Với ta đó là quan trọng nhất trên đời. Nhưng, ngày hôm đó, chỉ một ngày sau khi ta làm lễ cập quan, bà bị Huệ Quý phi triệu vào cung thưởng hoa đến nửa đêm vẫn kh th trở về. Khi ta gặp lại thì bà đã trở thành một thi thể, trên đầy rẫy dấu vết bị lăng nhục. Chính vào lúc đó, lần đầu tiên ta thật lòng c nhận những lời dạy dỗ của phụ thân. Vì vậy ta muốn quyền lực tối cao vô thượng, sẵn sàng bất chấp tất cả. ta tận mắt chứng kiến phản tặc g.i.ế.c c.h.ế.t hai vị hoàng t.ử đã cùng ta lớn lên từ nhỏ, tàn sát dân chúng sau đó tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con gái yêu thương nhất.

ta đã cố tự nhủ rằng làm đúng nhưng… từ đó cõi lòng ta trở nên trống trải kh nơi nương tựa…

Vân Tr cố vùng vẫy về phía Hoài Vương: “Phụ thân, con chưa hề quên! Nhưng xin phụ thân hãy tin con một lần… Con sẽ sai tr chừng nàng thật kỹ lưỡng, con cam đoan chỉ cần nàng một chút dấu hiệu khôi phục trí nhớ hay… làm ều gì bất lợi cho phủ Hoài Vương… thì kh cần phụ thân ra tay, con nhất định sẽ kh do dự tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t nàng!”

“Hơn nữa… hiện giờ nàng còn sống cũng lợi cho chúng ta kh ? Phụ thân muốn dùng Tống Nhan để tìm ra lá bài tẩy trong tay Tống Dịch… Nhưng Tống Nhan chỉ là một thứ nữ, giờ lại gả vào phủ Hoài vương thì Tống Dịch đời nào tiết lộ chuyện cơ mật như vậy với nàng ta.”

“Nhưng Vãn nhi thì khác… Nàng là sinh mạng của Tống Dịch, chỉ cần nàng bằng lòng thì muốn đoạt l những thứ này dễ như trở bàn tay…”

lẽ phụ thân kh biết nhưng từ khi nàng mất trí, tính tình đã kh còn như xưa nữa, con tin nhất định thể dỗ dành nàng, khiến nàng hết lòng làm việc cho chúng ta!”

Dường như để tăng thêm sức thuyết phục, Vân Tr nghĩ ngợi một lát nói tiếp: “ , còn Quân Cửu Thần. Mặc dù năm xưa chúng ta đã trăm phương ngàn kế hành hạ còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Tống Dịch, nhưng sau khi trở về lại kh lập tức ra tay với tướng phủ…”

thể th trong lòng vẫn còn chưa bu bỏ được Vãn nhi, nếu nàng ở trong tay chúng ta thì xem như chúng ta cũng thêm một lá bùa hộ mệnh, kh ? Thậm chí sau này… kh chừng chúng ta thể dùng Vãn Nhi để đối phó với …”

(Nếu các bạn muốn mua full bộ để đọc thì liên hệ gmail: [email protected])


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...